Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 201: Người còn là tốt rồi ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:17:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám Kỳ Mặc đưa Mặc Phong trở về là nửa đêm. Vì thương thế của y thể trì hoãn thêm, Kỳ Mặc đành mặt dày mời An thúc. An thúc nửa đêm đ.á.n.h thức, khỏi nổi trận lôi đình.
"Thằng nhóc thối , lão t.ử nợ ngươi hả? Vừa chữa xong một đến một nữa!" An thúc nổi giận là đ.á.n.h thức cả nửa sân .
"Ngài gì?" Kỳ Mặc để ý tới tính khí nóng nảy của lão, thản nhiên hỏi.
"Lão t.ử hiện tại chỉ ngủ! Ngươi cút ngoài cho !" An thúc ghét nhất khác quấy rầy giấc ngủ.
"Ngài chắc chắn việc ngủ bây giờ quan trọng hơn ?" Kỳ Mặc nhanh chậm .
An thúc đầu lườm một cái, chân mày nhướng lên, hừ! Hắn thì cũng suýt quên mất!
"Muốn chữa cũng , nhưng hiện tại nghĩ gì, cứ nợ đó ! Lúc nào nghĩ sẽ bảo ngươi!" Biểu cảm lúc An thúc lời chẳng giống như là nghĩ chút nào.
"Được, đồng ý!" Kỳ Mặc đáp lời. An thúc ý đồ gì, Kỳ Mặc sớm đoán bảy tám phần.
"Thành giao." An thúc hớn hở bước xuống giường sang phòng Kỳ Mặc. Vừa tới sân, đúng lúc gặp Lãnh Ninh mặc quần áo t.ử tế .
"An thúc, ngài..." Lãnh Ninh chào hỏi An thúc, An thúc đang hưng phấn tột độ, đầu cũng thèm mà lao thẳng phòng. Trong lòng An thúc lúc đang vui sướng khôn tả, chẳng coi ai gì.
Mèo Dịch Truyện
"Ninh nhi." Lãnh Ninh đang định bước theo lão trong thì Kỳ Mặc từ phía gọi nàng.
Nghe thấy giọng của Kỳ Mặc, Lãnh Ninh thở phào nhẹ nhõm, hóa thương.
"Ta chứ?" Nàng vẫn yên tâm hỏi. Trước mặt nàng là một Kỳ Mặc phong trần mệt mỏi, sắc mặt vô cùng kém, qua là bôn ba suốt quãng đường dài.
"Ta , là Mặc Phong thương, thương thế nặng nên mới nửa đêm phiền An thúc." Kỳ Mặc giải thích.
"Ai thương thế?" Vương Nguyên đầu tóc rối bời cũng mơ màng chạy tới.
Thấy Kỳ Mặc, gã "ê" một tiếng: "Ngươi về ?"
Kỳ Mặc liếc gã một cái: "Các ngươi cũng ở đây ?" Hắn cần nghĩ cũng Ngọc nương chắc chắn cũng ở đây, nếu gã sẽ mặt dày bám trụ chỗ .
" ! Chẳng sắp Tết , đông mới vui chứ!" Vương Nguyên như chuyện đương nhiên.
"Vào xem !" Lãnh Ninh với bọn họ.
Trong phòng, Mặc Vũ một bên, An thúc đang châm cứu cho Mặc Phong, im lặng chờ đợi xung quanh.
Tay chân của Mặc Phong đều băng bó, mặt ngoài miệng, mắt, mũi cũng đều quấn kín mít. Lãnh Ninh mà thầm kinh hãi, mới mấy hôm còn trong viện của nàng, giờ đây quấn như đòn bánh tét xuất hiện mặt, đối với nàng mà là một sự chấn động nhỏ.
Có thể tưởng tượng việc bọn họ nguy hiểm đến mức nào. Nàng đầu Kỳ Mặc bên cạnh, sự lo lắng trong mắt nàng Kỳ Mặc hiểu, an ủi nàng: "Yên tâm, sẽ chú ý an ."
Khoảng chừng thời gian hai tuần trôi qua, An thúc thu kim dậy, lão sang bọn họ, vẻ mặt nghiêm túc : "Nội thương nghiêm trọng, đầu từng va đập, tay chân đều đ.á.n.h gãy. Hiện tại mạng giữ , nhưng trong đầu còn m.á.u bầm, châm cứu để tán ứ. Nếu trong vòng ba ngày tỉnh thì coi như bỏ . Ngoại thương thì ba năm tháng là xuống giường ." An thúc thẳng thừng.
Mắt Mặc Vũ đỏ hoe, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, kích động : "Ta g.i.ế.c sạch bọn chúng, báo thù cho Mặc Phong." Nói xong liền định lao ngoài.
Vương Nguyên chặn gã ở cửa: "Ngươi nộp mạng ?"
"Ta..." Mặc Vũ nên lời, đúng , ngay cả Mặc Phong còn hại đến nông nỗi , y chẳng là nộp mạng ?
Kỳ Mặc y, lạnh lùng lệnh: "Đi sắc t.h.u.ố.c."
"Rõ." Một lát , Mặc Vũ mới khẽ đáp một tiếng theo An thúc ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-201-nguoi-con-la-tot-roi.html.]
"Các ngươi ngủ cả ! Ta đây một lát." Kỳ Mặc thản nhiên .
"Được, ngươi cũng đừng quá lo lắng, còn là , đừng thức quá khuya, lát nữa sang phòng Tiểu Bảo mà ngủ." Lãnh Ninh an ủi . Mặc Phong là cận nhất bên cạnh , thành thế , lòng chắc chắn dễ chịu gì.
"Ừ, ." Kỳ Mặc khẽ .
Lãnh Ninh và Vương Nguyên đều ngoài. Lãnh Ninh nhíu mày, rõ ràng là yên tâm. Vương Nguyên an ủi nàng: "Nàng đang lo lắng cho Kỳ Mặc ? Yên tâm , mạng lớn lắm, Diêm Vương cũng chẳng dám thu ."
Vương Nguyên còn đỡ, gã xong lòng Lãnh Ninh càng thêm lo lắng. Đây chẳng là kiểu sống ngày nào ngày nấy ? Trước đây nàng từng để ý Kỳ Mặc nghề gì, giờ đây nàng cảm giác lo sợ mất.
"Hắn... là chức vụ gì?" Lãnh Ninh vẫn kìm mà hỏi.
Vương Nguyên sững một chút, xem Kỳ Mặc hề gì cho nàng . Gã cân nhắc một lát : "Ta chỉ thể cho nàng đang việc cho Hoàng thượng, những chuyện khác cũng tiện nhiều, cứ đợi tự với nàng . Hắn bây giờ chắc chắn là suy tính của , nàng đừng nghĩ ngợi quá nhiều."
Lãnh Ninh cũng từng phỏng đoán Kỳ Mặc phận thế nào. Tuy khiêm nhường nhưng một luồng khí chất thanh cao quý tộc bẩm sinh, chắc chắn là bình thường. Vương Nguyên chỉ việc cho Hoàng thượng, thì chắc cũng chức quan nhỏ.
Lãnh Ninh cũng hạng tự tìm phiền não, nếu thì nàng cũng sẽ hỏi. Những phận đó nàng vốn chẳng màng, điều nàng quan tâm chỉ là con mà thôi.
Vì Mặc Phong thương, tâm trạng hai ngày nay đều chút nặng nề, ai nấy đều mong y tỉnh .
Vào ngày thứ hai khi trở về, Kỳ Mặc gặp Cảnh Vương phi.
Y mở cửa, Cảnh Vương phi sẵn ở đó, mặt mang theo nụ nhạt ôn hòa. Y một thoáng ngẩn ngơ, đây là ai?
Trong ký ức của y, Cảnh Vương phi bao giờ như . Bà luôn đoan trang đại khí, nếu thì cũng là lãnh đạm, hoặc là dữ tợn.
Nụ như thế đối với y quá đỗi xa lạ.
“Mặc nhi, ăn sáng thôi.” Cảnh Vương phi y, dịu dàng .
Kỳ Mặc bỗng cảm thấy thứ gì đó chực trào nơi hốc mắt. Những năm y mới lên vài tuổi, y khao khát một câu như bao, nhưng tất cả chỉ thể diễn trong mộng. Hiện tại, y cũng cảm giác như đang mơ.
Cảnh Vương phi khuôn mặt lạnh lùng của Kỳ Mặc, dè dặt hỏi: “Ninh nhi con là nhi t.ử của , nhưng ... nhớ rõ con nữa, con đang giận ?”
Kỳ Mặc điều chỉnh cảm xúc, giọng chút gợn sóng đáp: “Không .”
Cảnh Vương phi thở phào nhẹ nhõm, : “Vậy thì , chúng ăn cơm thôi!”
“Được.” Kỳ Mặc lặng lẽ theo bà đến đình viện.
Cảnh Vương phi nhiệt tình chuẩn bát đũa cho y, mang đồ ăn đến mặt y. Sự nhiệt tình khiến y chút lúng túng, y vẫn thể tiếp nhận sự đổi lớn đến thế của bà.
Kỳ Mặc về phía Lãnh Ninh bên cạnh như cầu cứu, Lãnh Ninh trao cho y một nụ an ủi.
“Bá mẫu, cũng xuống ăn , cứ để tự nhiên.” Lãnh Ninh với Cảnh Vương phi.
“Ồ, , Mặc nhi con mau ăn , bánh ngon lắm, con nếm thử xem, là Ninh nhi dạy đấy!” Cảnh Vương phi y với ánh mắt đầy mong đợi.
Kỳ Mặc đành sự chứng kiến của mà gắp bánh lên, ngượng ngùng ăn một miếng. Đây là đầu tiên trong đời y ăn đồ do Cảnh Vương phi . Tâm trạng y phức tạp, thực sự đáp bà thế nào.
Đối diện với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của Cảnh Vương phi, y rủ mắt, khẽ một câu: “Ngon lắm.”
Lời của y khiến Cảnh Vương phi vui vẻ.