Lãnh Ninh hiểu chuyện mà gật đầu. Làm con cái thể hận bậc trưởng bối cả đời ? Huống chi mẫu hiện tại đang bệnh, chắc chắn thể bỏ mặc.
Mèo Dịch Truyện
Hai ăn xong đồ ăn, nghỉ ngơi thêm một lát, Lãnh Ninh lãng phí thời gian nữa, nhanh ch.óng trở về mới là việc chính.
Kỳ Mặc đỡ nàng dậy, sờ trán nàng, lo lắng : "Nàng hiện tại còn yếu, nghỉ thêm chút nữa ?"
"Không , thể kiên trì . Đi thôi, hiện tại mà , e là ở đây thêm một đêm nữa mất." Lãnh Ninh .
"Được ." Kỳ Mặc bất lực, dẫn nàng về phía cửa động phía . Hắn xem qua đó, bên thể ngoài. Tuy cũng là vách đá nhưng nhiều mỏm đá nhô đủ cho một , dù xuống là nơi nào, tóm là thể xuống núi.
Lãnh Ninh ở cửa động ngoài, tim lạnh toát một nửa. Ái chà, đây là thử thách trái tim bé bỏng của nàng ? Nàng mà bủn rủn cả chân tay !
Kỳ Mặc nắm lấy tay nàng khẽ : "Đừng sợ, nàng áp lưng , cõng nàng xuống."
Con đường với võ công như Lãnh Ninh thì thấy khó, nhưng đối với cao thủ võ lâm như Kỳ Mặc thì chẳng chuyện gì nan giải, chỉ là mang theo một thì chút thử thách.
"Chuyện ... chuyện nguy hiểm quá ?" Lãnh Ninh nuốt nước miếng.
"Tin tưởng . Lại đây, cõng nàng, nàng cởi đai lưng buộc nàng , ôm thật c.h.ặ.t lấy ." Kỳ Mặc thúc giục nàng.
"Hả? Được... !" Lãnh Ninh cân nhắc một hồi, dường như chỉ còn cách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-176-se-khong-de-nang-co-chuyen-gi-dau.html.]
Nàng cũng hạng cổ hủ, thời điểm đặc biệt xử lý đặc biệt thôi. Sau khi hai chuẩn xong, Kỳ Mặc : "Nàng ôm c.h.ặ.t lấy , nếu sợ thì hãy nhắm mắt . Yên tâm, sẽ để nàng chuyện gì ."
"Ừm." Lời của khiến lòng nàng ấm áp.
Lãnh Ninh cảm thấy hiện tại hai buộc giống như một cặp b.úp bê dính liền . Mặt nàng giấu ở phía nơi Kỳ Mặc thấy, đỏ bừng lên.
Kỳ Mặc điểm nhẹ mũi chân, cả vọt xa mười mấy trượng, vững một mỏm đá. Lãnh Ninh nén nỗi kinh hoàng suýt kêu thành tiếng, vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt . Nàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Kỳ Mặc, cứng đờ.
Kỳ Mặc cảm nhận sự sợ hãi của nàng, khẽ đỡ lấy chân nàng, giữ vững nhanh ch.óng lao xuống . Lãnh Ninh chỉ cảm thấy tiếng gió rít bên tai, qua bao lâu, giọng mang theo ý của Kỳ Mặc vang lên bên tai nàng: "Ninh nhi, chúng xuống tới nơi . Ninh nhi..."
Hắn gọi hai tiếng nhưng Lãnh Ninh vẫn phản ứng gì, vẫn cứ ôm c.h.ặ.t lấy cổ buông, cũng lên tiếng. Kỳ Mặc cởi đai lưng đang buộc , đỡ lấy chân nàng, nghiêng đầu bên tai nàng trấn an: "Ninh nhi, nàng mở mắt xem, chúng xuống tới nơi ."
Lãnh Ninh thật sự dọa sợ . Lúc ở giữa chừng nàng thử mở mắt một cái, lập tức cảm giác trời đất cuồng, sợ đến mức vội nhắm ngay. Hiện tại bên tai nàng vẫn là tiếng gió "vù vù", căn bản thấy tiếng Kỳ Mặc gì.
Một lúc , Lãnh Ninh cảm thấy tiếng nhỏ nhẹ bên tai, cảm nhận ấm cánh tay mới từ từ mở mắt . Hóa bọn họ xuống tới nơi !
Nàng thở hắt một , thấy gương mặt nghiêng đầy ý của Kỳ Mặc mới sực nhớ còn đang ở lưng , còn ôm c.h.ặ.t cứng chịu buông, thật là mất mặt quá . Nàng vội vàng buông tay nhảy xuống, nhưng tiếp đất vững, chân mềm nhũn suýt nữa thì bệt xuống đất. Kỳ Mặc bật kéo nàng : "Nàng cẩn thận chút, hốt hoảng như gì?"
"A, mà, chỉ là chân tê thôi." Nàng bĩu môi ảo não .