Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 171: Cái tốt không linh cái xấu lại linh ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:16:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các ngươi đang gì thế ?” Giọng lạnh lùng của Kỳ Mặc vang lên.
Mọi thấy tiếng phát từ bên trong cửa, kinh ngạc ngoái đầu . Tiểu Bảo bậc thềm là đầu tiên phát hiện , bé reo lên kinh hỉ: “Kỳ Mặc thúc thúc, tới đây?”
Kỳ Mặc tới bế bé lên, gương mặt mang theo nụ ôn hòa, dịu giọng : “Thúc thúc nhớ con nên tới thăm con đây.”
“Con cũng nhớ lắm, Kỳ Mặc thúc thúc, thấy thật là quá.” Tiểu Bảo vui mừng hôn “chụt” một cái lên mặt Kỳ Mặc.
Kỳ Mặc Tiểu Bảo hôn mà trong lòng thấy ấm áp lạ thường.
“Các ở ngoài gì ?” Kỳ Mặc nhếch môi hỏi Tiểu Bảo.
“Nương và Tiểu Trụ thúc thúc lên núi vẫn thấy về, chúng con đang đợi họ ạ.” Tiểu Bảo tâm trạng chút trùng xuống .
Kỳ Mặc nhíu mày: “Muộn thế vẫn về ?”
Trần Sinh bước tới lo lắng : “Phải đó, Kỳ công t.ử, cô nương nhà chúng từ sáng sớm lên núi , đến giờ vẫn bặt vô tín thư.”
Kỳ Mặc bước xuống bậc thềm: “Mùa nàng núi gì?”
Vương đại ca đáp: “Ruộng rau sinh sâu bệnh, cần vỏ Tùng Bách ngâm nước mới tiêu diệt . Sáng nay cùng họ tìm một phần mang về xử lý , họ vẫn tiếp tục tìm, chẳng vì đến giờ vẫn xuống núi.”
Kỳ Mặc đặt Tiểu Bảo xuống, nhẹ nhàng với bé: “Tiểu Bảo, con nhà nghỉ ngơi , thúc thúc cùng họ tìm nương con, con cần lo lắng, thúc thúc sẽ đưa nương con về an .”
“Dạ, con tin , Mặc thúc thúc.” Tiểu Bảo gật đầu.
Kỳ Mặc với mấy tiểu nha đầu bên cạnh: “Các ngươi chăm sóc Tiểu Bảo cho .”
Hắn đảo mắt một vòng: “An thúc ?”
Cửu nhi đáp: “Kỳ công t.ử, An thúc hôm qua thăm bạn cũ, vài ngày nữa mới về.”
Trần Sinh và Vương đại ca mang ba bó đuốc tới.
Vương đại tẩu lo lắng họ : “Các cũng cẩn thận đấy.” Vương đại ca gật đầu với tẩu t.ử: “Nàng đưa con ngủ sớm , .”
Ba hướng về phía ngọn núi mà .
Mèo Dịch Truyện
Lúc Lãnh Ninh và Vương Tiểu Trụ leo lên đỉnh núi thì trời cũng sập tối. May mắn là cây Tùng Bách thực sự mọc những mỏm đá nhô trong khe núi, chỗ cả một mảng lớn. Cả hai vội vàng hái, kịp lúc trời tối hẳn hái đầy hai gùi.
Hái xong, hai vội vã xuống núi, càng muộn thì càng nguy hiểm, hiện giờ trời mới tối, chắc là xuống đến chân núi cũng quá muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-171-cai-tot-khong-linh-cai-xau-lai-linh.html.]
Khổ nỗi đường vốn khó , chẳng rõ, cả hai đều bước thấp bước cao loạng choạng. Tâm càng gấp thì càng dễ xảy chuyện, chân Lãnh Ninh vững suýt chút nữa là ngã nhào, may mà Vương Tiểu Trụ bên cạnh kịp thời đỡ lấy cái gùi lưng nàng nên mới ngã xuống. Cú ngã mà xảy thì phiền phức lớn, chẳng sẽ lăn mất.
Lãnh Ninh vững mà tim đập chân run, ây, bản đúng là quá yếu ớt . Nàng vịnh cái cây bên cạnh, Vương Tiểu Trụ gượng: “Đa tạ nhé, nhanh quá, chân run, nghỉ một lát.”
Vương Tiểu Trụ lo lắng nàng: “Lãnh nương t.ử, nàng đưa gùi cho , đeo cho, nàng sẽ dễ hơn.”
“Không cần , một ngươi đeo nổi hai cái chứ! Ta đeo mà, cứ chậm một chút là , chúng cẩn thận mà , thôi!” Lãnh Ninh thở một , xốc cái gùi lưng tiếp tục bước xuống núi.
Vương Tiểu Trụ đành tiếp tục theo nàng.
Thời tiết , bầu trời chẳng thấy nổi một ngôi , tối đến mức giơ tay thấy năm ngón. Lãnh Ninh và Tiểu Trụ tìm một nơi, đốt một đống lửa châm hai khúc gỗ lớn cầm tay đuốc soi đường, cuối cùng cũng còn trong bóng tối mịt mùng nữa.
Trời tối đen như mực thế bọn họ cũng chẳng dám con đường nào khác, chỉ thể men theo lộ trình cũ mà về. Như thì hai còn đỉnh núi ban đầu mới thể xuống, quãng đường quả thực còn xa.
Thực trong núi ngoại trừ một vài thứ khác thì chẳng gì đáng sợ, Lãnh Ninh chỉ lo lắng sẽ bầy sói xuất hiện, nhưng nàng sống ở chân núi bấy lâu nay từng thấy tiếng sói tru, nàng nghĩ, chắc là , vả Tiểu Hắc cũng biến mất lâu, nếu nó ở trong núi thì chắc cũng về chứ!
Vương Tiểu Trụ núi nhiều, càng từng ở trong núi đêm muộn, nhưng dù cũng là nam nhân, lá gan lớn hơn một chút, huống hồ bảo vệ Lãnh Ninh cũng là trách nhiệm của , luôn giơ cao bó đuốc phía Lãnh Ninh.
Khó nhất chính là đoạn đường xuống núi đầu tiên , đặc biệt là còn dốc, đúng là lên núi dễ xuống núi khó, lúc lên thì nín thở mà trèo, bây giờ xuống thì bắp chân cứ run bần bật, Lãnh Ninh cảm thấy như thể bất cứ lúc nào cũng thể bước hụt .
là cầu ước thấy thì chẳng thấy, cầu thì nó tới, Lãnh Ninh loạng choạng một cái, thật sự bước hụt chân, nàng "A" một tiếng ngã nhào về phía , Vương Tiểu Trụ phía cũng nàng kéo ngã theo, rạp xuống.
Đây vốn là một con đường nhỏ cực kỳ dốc, Vương Tiểu Trụ lảo đảo về phía , đầu óc mụ mị bắt đầu lăn lông lốc xuống , chộp lấy mấy cái cây nhỏ bên cạnh nhưng bất lực vì quán tính quá lớn, gùi tre lưng cứ tưng tưng lên cũng thể hãm tốc độ, lăn càng lúc càng nhanh, mãi cho đến khi lăn tới vùng đất bằng phẳng nơi khe núi, một cái cây lớn chặn mới dừng hẳn, may mà gùi tre lưng văng , cái gùi đó va cây mới hãm thể , chao đảo một cái ngất .
Cái gùi tre lưng độ bền thật sự tệ, ngã kiểu đó mà vẫn hỏng, đồ đạc bên trong chỉ rơi ngoài vài thứ. Điều kể đến công lao của Lãnh Ninh sớm chuẩn kỹ càng.
Nàng lót bên một lớp lá cây dùng dây mây buộc c.h.ặ.t , nàng chính là sợ lúc xuống núi cẩn thận va chạm, nếu rơi gùi mà còn nhặt đồ thì phiền phức lắm.
Mà Lãnh Ninh thì may mắn như Vương Tiểu Trụ, khi kéo ngã Vương Tiểu Trụ thì lăn xuống cùng , lúc nàng ngã xuống, gùi tre lưng cành cây bên cạnh vướng , vì hình gầy nhỏ, nàng nghiêng sang một bên tuột khỏi gùi, lăn thẳng về phía sườn núi.
Khoảnh khắc đầu óc nàng đang lăn lộn thì đình trệ, xong xong , phen chắc chắn c.h.ế.t nghi ngờ gì nữa, nhưng giây phút cuối cùng nàng vẫn theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy đầu, nàng cũng lăn bao lâu, đột nhiên cảm thấy cơ thể hẫng một cái giữa trung va thứ gì đó, liền mất ý thức...
Vương đại ca dẫn theo Kỳ Mặc và Trần Sinh tới lưng chừng núi vẫn thấy bóng dáng của bọn Lãnh Ninh , lòng ba đều cảm thấy gì đó bất thường, bước chân lên núi càng nhanh hơn, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất tới đỉnh núi, vẫn thấy .
Kỳ Mặc lạnh lùng : "Ngươi chắc chắn họ sẽ con đường chứ?"
Vương đại ca : "Họ chắc chắn là con đường , chúng lên đây chính là lối , đây là đường gần nhất."
"Sau khi ngươi xuống núi, họ ?" Kỳ Mặc hỏi.
Vương đại ca quanh một lượt, chỉ tay về phía lối mòn rõ phía : "Lãnh nương t.ử tới đỉnh núi đằng tìm thử xem." Sau đó tìm thấy con đường nhỏ dẫn tới đó : "Bọn họ là từ lối qua."