Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 14: Thu lưu ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:12:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương đại tẩu bên cạnh lọt tai nữa, bật dậy mắng Vinh tẩu t.ử một trận: "Ta nhà Vinh Quang, bà thấy khác là chịu ? Thức ăn đầy bát mà vẫn lấp cái miệng của bà ? Không ăn thì biến về , đừng ở đây trò cho thiên hạ, thật là phá hỏng tâm trạng."
Trần đại nương cũng phụ họa mắng thêm vài câu. Vinh tẩu t.ử thấy đều lườm , những lời chuẩn sẵn cũng thốt nữa, đành lủi thủi xuống. Thịt cá đầy mâm thế còn ăn mà, thể lãng phí .
Lãnh Ninh chậm rãi đặt đũa xuống, ung dung dậy: "Không , cứ yên tâm mà ăn. Lãnh Ninh ngay thẳng, tuyệt đối sẽ mất mặt thôn Thanh Thủy. Mỗi một phân tiền của đều là do sức lao động của , càng sợ đàm tiếu. Ta thấy , thì chúng thể học, dung mạo xí cũng thể sửa sang, nhưng tâm địa xa thì đúng là vô phương cứu chữa , thấy !"
Vương đại tẩu cùng nàng xong đều nín , sang chằm chằm Vinh tẩu t.ử. cái da mặt của Vinh tẩu t.ử cũng thật là dày, như mà vẫn nỡ bỏ , cứ cúi đầu hùng hục ăn, cũng chẳng hiểu .
Bữa tiệc ăn tới khi trăng lên mới giải tán. Tiễn về xong, Lãnh Ninh trong sân, Trần Sinh vẫn đang bận rộn dọn dẹp từ trong ngoài. Nhìn bóng dáng bận rộn của họ, nàng thầm nhủ trong lòng: "Hôm nay may mà họ giúp đỡ, nếu thực sự sẽ mệt c.h.ế.t mất. Thực hai họ cũng tệ."
Tiểu Bảo chơi đùa cả ngày thấm mệt, ngủ từ sớm. Lãnh Ninh gọi hai đang định rời : "Hôm nay cũng mệt cả ngày , muộn thế đường an , cứ tạm ở đây ngủ một đêm ! Có điều phòng ốc đều thu dọn xong, hai tự tìm chỗ mà ngủ đấy!"
Mèo Dịch Truyện
"Vâng, tạ ơn phu nhân." Hai nén lòng vui sướng, cẩn thận trả lời.
Có lẽ vì hôm nay quá mệt, cũng lẽ vì ngủ trong nhà mới đặc biệt yên tâm, Lãnh Ninh ngủ tới tận khi Tiểu Bảo tới gọi nàng mới tỉnh dậy.
Nàng vội vàng bò dậy bữa sáng cho Tiểu Bảo. Vừa bước khỏi phòng, Trần Tú múc sẵn nước đợi nàng ở sân để nàng rửa mặt chải đầu. Nàng chút ngượng nghịu thu xếp xong bếp, nước trong chum đầy ắp, củi lửa cũng xếp thành một đống cao ngất.
"Phu nhân, bữa sáng, thích ." Trần Tú chút ngượng ngùng cúi đầu nhỏ.
"Nương , nương , bữa sáng tỷ tỷ Tú Nhi ngon lắm đó, mau tới đây !" Tiểu Bảo từ chui kéo tay Lãnh Ninh dắt tới bên bàn.
"Ồ, thiết gớm nhỉ, xem họ lấy lòng Tiểu Bảo cơ đấy!" Tới bên bàn, Trần Sinh bày sẵn bát đũa cho hai con, đó đặt mấy chiếc bánh áp chảo, một liễn cháo nhỏ, cùng một đĩa dưa muối mà Lãnh Ninh đó.
Lãnh Ninh đỡ trán, aiz, cái sự thấu hiểu ý đồ mà hợp ý nàng đến thế chứ? Làm nàng chẳng nỡ đuổi họ nữa . Thật là phân vân quá !
"Trần Sinh, gọi Tú Nhi qua đây !" Lãnh Ninh Trần Sinh đang định rời mà .
"Vâng!" Trần Sinh vẻ mặt thấp thỏm bếp gọi Tú Nhi bên cạnh bàn.
"Ngồi xuống, cùng ăn !" Lãnh Ninh chỉ chiếc ghế đẩu.
"Thế , thế ..." Hai vẻ mặt đầy kinh hãi.
"Bảo hai thì cứ , mà lắm lời thế, hả!" Lãnh Ninh cố ý .
" chúng cũng thể mất quy củ ..." Trần Sinh vẻ mặt đầy vẻ dám tin.
"Ở chỗ , chính là quy củ. Hai ? Không thì , ở thì xuống ăn sáng cho ." Nói xong Lãnh Ninh bưng bát cháo lên bắt đầu ăn bữa sáng của .
Hai ngơ ngác : "Vừa thấy cái gì? Phu nhân bảo ở ?"
Vẫn là Trần Sinh tỉnh táo , cẩn thận chút dám tin mà mở lời: "Phu nhân chúng thể ở ?"
Tiểu Bảo bên cạnh mà đảo mắt liên tục, chạy kéo áo hai lôi tới bên bàn: "Mau xuống , thật là lề mề, còn ăn là bữa sáng nguội hết cả bây giờ. Trần Sinh ca ca, sáng nay hứa dẫn bắt cá đó, nuốt lời nha! Mau ăn mau ăn..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-14-thu-luu.html.]
"Vừa dạo cũng cần giúp một tay, mỗi tháng trả cho hai ba trăm văn, thế nào?" Lãnh Ninh ăn với họ.
Hai run rẩy xuống, m.ô.n.g chỉ dám đặt một góc ghế.
"Phu nhân, thể thu lưu chúng là chúng cảm kích lắm , cần tiền công , thật đó..." Nghe lời Lãnh Ninh , Trần Sinh kích động bật dậy.
"Được , cho hẳn hoi , ở chỗ thì . Còn nữa, hai chỉ là công cho chứ bán , lúc nào thì thể ." Lãnh Ninh ngắt lời .
Lãnh Ninh ăn xong bữa sáng ung dung rời , để hai vẫn còn đang ngẩn ngơ ở đó.
Hai đó chỉ nghĩ rằng, phiền phu nhân, dốc hết sức để báo đáp ơn cứu mạng của phu nhân, chứ chẳng dám nghĩ thực sự sẽ ở . Họ chuẩn tâm lý để lang thang, giờ đây hai vui mừng đến phát , ôm đầu mà nức nở.
Lúc , trong lòng hai thầm thề rằng, phu nhân giống như cha tái sinh của , nhất định hầu hạ con phu nhân cho thật .
Lãnh Ninh đang nhổ cỏ ở góc tường đằng xa, thấy bộ dạng lóc t.h.ả.m thiết của họ thì lắc đầu, aiz, cái xã hội cổ đại bất bình đẳng ...
Trên quan đạo thông hướng kinh thành, móng ngựa tung lên một dải bụi mù, hai con ngựa chạy nhanh như bay cuối cùng cũng xông thành ngay khoảnh khắc cửa thành sắp khép . Thủ vệ vội vàng ngăn cản, phía liền lấy từ trong n.g.ự.c một khối lệnh bài, quơ mặt thủ vệ một cái.
Sắc mặt thủ vệ lập tức đại biến: "Ngự... Ngự Long... Vệ..."
Đợi đến khi hai xa, thủ vệ mới đưa tay lau mồ hôi lạnh trán.
Những con ngựa phi nước đại băng qua phố Trường An hướng thẳng về phía hoàng cung, đường nhao nhao tránh né: "Kẻ đó là ai mà dám phi ngựa băng băng phố lớn thế ..."
Tại tầng hai của Lai Phúc Lâu, ba đang bên cửa sổ thấy phi ngựa lướt qua phía , tiếng trò chuyện đột nhiên im bặt.
Một thiếu niên tuổi lớn lắm liếc mắt một cái hỏi: "Kẻ đó là ai ? Ngạo mạn như thế, quen , Ninh nhị ca?"
"Nói là quen thì cũng hẳn..." Ninh Hạo dừng một chút, tiếp tục : "Hắn chẳng lành gì."
"Ồ, ?" Hai bên cạnh đều nảy sinh hứng thú.
Ninh Hạo hừ lạnh một tiếng: "Biết Ngự Long Vệ chứ?"
"Đương nhiên, Ngự Long Vệ ai mà chẳng !"
Ngự Long Vệ trực tiếp lệnh của Hoàng thượng, là tai mắt của ngài, chuyên môn thanh lọc lũ sâu mọt chốn triều đường cho Hoàng thượng. Chỉ cần bọn chúng nhắm , ngay cả việc một ngày ngươi nhà xí mấy , dùng bao nhiêu tờ giấy cũng ghi chép rành rành minh bạch.
Chỉ huy sứ của Ngự Long Vệ là Kỳ Mặc càng là kẻ biến thái, vụ án nào mà thẩm tra , đời gọi là "Sát Thần". Dù là hoàng quốc thích văn võ bá quan, khi đối mặt với đều nhún nhường ba phần, chỉ sợ để mắt tới.
"Hừ hừ, kẻ đeo mặt nạ phía chính là chỉ huy sứ của bọn chúng." Ninh Hạo thấy nhớ tới đang mất tích của , nếu Hoàng thượng ban hôn cho , sinh bao nhiêu chuyện rắc rối như .
Kỳ Mặc ngay cả triều phục cũng kịp , cứ thế thẳng đường ai cản trở mà đến dưỡng tâm điện của Hoàng đế.
Tiểu thái giám bên ngoài nhận lời dặn của Hoàng đế, cần thông báo mà dẫn thẳng thiên điện.