Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 130: Chàng đã nói thích ta thì không được thích người khác nữa ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về thì bữa trưa nấu xong, nhóm Cửu nhi thực sự chia hai phần, Cửu nhi, Tú nhi cùng Trần Sinh, Tiểu Thất bốn trốn trong phòng Trần Sinh ăn cơm, ăn thì thầm, danh nghĩa là Trần Sinh ăn cơm một buồn chán nên bọn họ bồi . Thực chất là đều dám cùng Kỳ Mặc.
Lãnh Ninh tùy ý bọn họ, nàng ăn cơm xong liền về phòng nghỉ ngơi sớm, thắt lưng vẫn chút thoải mái, trong phòng vẫn còn t.h.u.ố.c, nên xoa bóp một chút sẽ hơn.
Vương Nguyên thấy vẻ dư thừa, ăn cơm trưa xong liền ý về, tiện thể còn dắt theo An thúc và Tiểu Bảo, hắc hắc, hiền , hãy cảm ơn cho ! Thời gian và gian đều để cho hai đấy.
Lãnh Ninh tắm rửa đơn giản, một bộ quần áo, lấy lọ t.h.u.ố.c mà Vân Tam từng đưa cho nàng , chuẩn tự xoa bóp thì cửa gõ vang. "Ai đó?"
"Là ." Ngoài cửa truyền đến giọng trầm thấp của Kỳ Mặc.
"Có việc gì ? Ta nghỉ ngơi ."
"Mở cửa."
"Để lát nữa , buồn ngủ ."
"Nàng còn mở là tự đấy."
Lãnh Ninh cau mày, như chứ, nàng bực bội bò dậy, mở cửa, trừng mắt bên ngoài, giọng điệu mấy lành: "Chuyện gì?"
Kỳ Mặc thản nhiên nàng một cái, vượt qua nàng thẳng trong, ngửi thấy một mùi hương t.h.u.ố.c thoang thoảng, nhíu mày hỏi: "Còn đau lắm ?"
"Cũng , bôi ít t.h.u.ố.c là , chuyện gì thì mau !" Lãnh Ninh để cửa mở toang, một nam nhân ở trong phòng nàng thì lắm, nàng vẫn cần chú ý một chút, mặc dù trông trai, cũng chẳng thiệt thòi gì.
"Ta mang t.h.u.ố.c tới đây, nàng xuống , giúp nàng xoa bóp một lát sẽ dễ chịu hơn." Kỳ Mặc lấy một bình t.h.u.ố.c, vẻ mặt thản nhiên với nàng.
"Chàng... ... gì?" Lãnh Ninh lời của cho kinh ngạc. Hắn mà giúp nàng xoa bóp eo?!
"Nàng yên tâm, xoa bóp, nàng giường sập?" Kỳ Mặc chỉ cái sập mà Lãnh Ninh thường nghỉ ngơi mà hỏi nàng.
Mặt Lãnh Ninh "xoẹt" một cái đỏ bừng lên, dù nàng là một nữ nhân của thế kỷ hai mươi mốt chăng nữa cũng thấy hổ ? Để một nam nhân giúp nàng xoa bóp eo? Nàng chắc là sống nữa !
"Nàng ? Không thoải mái lắm ? Sao mặt đỏ thế ?" Kỳ Mặc khuôn mặt bỗng nhiên đỏ ửng của nàng, lo lắng hỏi.
Hắn đưa tay sờ lên trán nàng, Lãnh Ninh vẻ mặt kinh hãi né tránh.
Kỳ Mặc nhíu mày: "Nàng tránh cái gì? Cơ thể khỏe thì dùng t.h.u.ố.c, cũng xem bệnh đôi chút, nàng phong hàn chứ?"
Lãnh Ninh nép cạnh cửa, đôi mắt mở to kinh hãi, chuyện cũng chút lắp bắp: "Chàng... thực sự là Kỳ Mặc?"
Kỳ Mặc biểu cảm kỳ lạ của nàng, trầm giọng : "Nàng rốt cuộc ?"
Lãnh Ninh cảm thấy sắp đến nơi : "Là mới đúng chứ? Hết đòi xoa bóp eo, còn đòi sờ trán , đại ca , tướng công của , nam nữ thọ thọ bất , chuyện mà truyền ngoài, còn mặt mũi nào mà sống nữa?"
"Ta sẽ cưới nàng, đợi cưới nàng là tướng công của nàng ? Bây giờ với gì khác biệt?" Kỳ Mặc nhíu mày .
"Hả? Chàng... cưới... ?" Lãnh Ninh cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-130-chang-da-noi-thich-ta-thi-khong-duoc-thich-nguoi-khac-nua.html.]
"Tại cưới ?" Nàng ngốc nghếch hỏi.
Kỳ Mặc đến mặt nàng, thản nhiên : "Hôm qua chẳng nàng thích ? Vừa cũng thích nàng, đương nhiên là cưới nàng ."
"Ta thích khi nào chứ? Sao ?" Lãnh Ninh mặt đầy ngơ ngác.
"Lúc nàng nấu mì cho hôm qua." Giọng của Kỳ Mặc vẻ mang theo một chút ủy khuất.
Trong lòng Lãnh Ninh như vạn con thảo nê mã chạy qua, xong , tối qua lên cơn mê trai nên rước họa , bây giờ xin còn kịp ? Liệu Kỳ Mặc một đao kết liễu nàng , hu hu, ai cứu nàng với.
Mèo Dịch Truyện
Nàng đang bám khung cửa nghĩ cách giải thích thì một mu bàn tay lành lạnh đặt lên trán nàng, nàng giật định lùi , Kỳ Mặc khẽ : "Đừng cử động!" Nàng quả nhiên như ma xui quỷ khiến mà yên nhúc nhích. Tim cũng đập thình thịch ngày càng nhanh.
"Không nóng mà, mặt vẫn đỏ?" Kỳ Mặc mặt nàng, lạ lùng hỏi.
Lãnh Ninh thầm nghĩ, mặt ghé sát thế , thể đỏ mặt .
Lãnh Ninh gạt tay , nghiêng đến bàn uống liền hai chén nước lạnh, nhịp tim mới từ từ hạ xuống. Mặc dù nàng khá thích ngắm khuôn mặt của Kỳ Mặc, cho dù một chút khiếm khuyết nhỏ cũng thích, nhưng cũng chỉ là thích mà thôi, nàng vẫn là lý trí, nàng tự rõ phận của .
Đợi tâm trạng định hơn một chút, nàng sang với Kỳ Mặc: "Chàng xuống , chúng chuyện."
Kỳ Mặc lời xuống, nàng, trong mắt mang theo sự dịu dàng. Đến tận bây giờ nàng mới nhận từ hôm qua đến giờ, ánh mắt nàng đều vô cùng dịu dàng. Trước đây ai cũng chẳng hề chút cảm xúc nào.
Lãnh Ninh tự nhiên ho nhẹ một tiếng, mở lời: "Kỳ Mặc, hiểu lầm gì ?"
"Thế nào gọi là hiểu lầm?" Kỳ Mặc khẽ hỏi.
"Sao đột nhiên thích ?"
"Không đột nhiên, thích từ lâu , chỉ là khi đó đó chính là cảm giác thích." Kỳ Mặc nàng chớp mắt mà .
Tim Lãnh Ninh "thình thịch thình thịch" đập loạn xạ, mặc dù nàng mang tâm hồn của một "lão a di", nhưng cái dịu dàng và những lời lẽ thẳng thắn như thế , hỏi nữ nhân nào mà động lòng cho ?
Dù động lòng, Lãnh Ninh vẫn bình tĩnh với : "Kỳ Mặc, còn là tiểu cô nương nữa, Tiểu Bảo, chúng là của hai thế giới khác ..."
Chưa đợi nàng xong, Kỳ Mặc cướp lời: "Ta thích nàng, cũng thích Tiểu Bảo, nhất định sẽ cưới nàng, chỉ là hiện tại vẫn , còn việc thành. Chờ xong những việc cần , sẽ cưới nàng, sẽ rời nữa. Nàng cần gì cả, sẽ , chỉ nàng thích , thì nàng thích khác nữa. Nàng yên tâm, sẽ để nàng chờ đợi quá lâu ."
Kỳ Mặc đột nhiên đưa tay điểm một cái lên Lãnh Ninh, cơ thể nàng cứng đờ cử động nữa, nàng trừng mắt Kỳ Mặc : "Chàng gì ? Ta động đậy nữa , mau giải huyệt cho ."
"Không , nàng lời, cứ động đậy hoài dễ xoa bóp cho nàng ." Kỳ Mặc khẽ xong, liền bế nàng xoay một cái đặt lên sập. Lãnh Ninh chỉ cảm thấy trời đất cuồng, cả sấp sập.
Nàng lo lắng kêu lên: "Kỳ Mặc, dừng tay , cần xoa bóp, mau buông , thấy , là đồ khốn."
Kỳ Mặc mặc kệ nàng kêu la, coi như thấy, nhẹ nhàng vén vạt áo của nàng lên, vẻ mặt nghiêm túc đổ t.h.u.ố.c tay. Lãnh Ninh liếc thấy động tác của , định lớn tiếng quát lên.
Giọng thản nhiên của Kỳ Mặc truyền đến: "Nàng cứ kêu , gọi đến đây hết cũng , ngại ." Một câu của Lãnh Ninh nghẹn ở cổ họng, suýt nữa thì nàng nghẹt thở, thở còn kịp thông thì lưng truyền đến một cảm giác nóng hổi, thật là dễ chịu, cảm giác đau mỏi đó nháy mắt tan biến.