Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 128: Có duyên nghìn dặm mới tương phùng? ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Ninh nhận tín hiệu mà Kỳ Mặc phát , nàng chỉ cảm thấy Kỳ Mặc vốn cái tính khí kỳ quái như , lúc nóng lúc lạnh. Còn Vương Nguyên căn bản là kẻ thiếu dây thần kinh, gã từng nghĩ đến phương diện , nếu Vân Tam ở đây, chắc chắn ngay từ đầu phát hiện vì Kỳ Mặc đổi.
Cũng may bữa sáng chuẩn hằng ngày đều phong phú, đột nhiên thêm hai nam nhân cao lớn cũng đủ ăn. Mọi đối với sự xuất hiện của Kỳ Mặc cũng chỉ kinh ngạc một chút, còn tưởng là cùng tới với Vương Nguyên.
Kỳ Mặc tuy mang phận vương công quý tộc nhưng là kẻ câu nệ thái quá, vốn dĩ thích ở chung với nhiều như , nhưng vì bọn họ đều là Lãnh Ninh coi như gia đình nên việc cùng ăn một bữa cơm vẫn thể chấp nhận .
Tuy nhiên, mặt bàn ăn, đều trở nên im lặng hơn hẳn. Chẳng cách nào khác, khí trường đặt ở đó, phớt lờ cũng ! Đặc biệt là lúc còn đang bực bội như hiện tại, e rằng bữa bọn họ sẽ tự động yêu cầu ăn riêng mất thôi.
Tiểu Bảo hôm nay vì sự xuất hiện của Kỳ Mặc mà bỏ rơi cả sư phụ , hai dường như chuyện hoài hết, mặc dù cơ bản đều là Tiểu Bảo , Kỳ Mặc . Tiểu Bảo thỉnh thoảng còn khua tay múa chân, đem những thứ học gần đây phô diễn cho Kỳ Mặc xem, ý trong mắt Kỳ Mặc từng biến mất.
An thúc trầm tư hai đang giao lưu vô cùng hài hòa , đôi lông mày và đôi mắt càng càng thấy tương đồng. Vương Nguyên cũng bên cạnh An thúc, chống cằm hai họ: “ là chuyện lạ năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều, tất cả trẻ con đều sợ Kỳ Mặc, Tiểu Bảo sợ chứ? Hơn nữa cái tên Kỳ Mặc từ bao giờ vẻ mặt ôn hòa với trẻ con thế !”
An thúc gã khẩy một tiếng: “ là ngu ngốc, ngươi chẳng lẽ quan hệ giữa bọn họ là gì ?”
“Hả, bọn họ quan hệ gì cơ?” Vương Nguyên ngơ ngác An thúc.
An thúc tặng cho gã một cái liếc mắt: “Lúc ngươi bằng ngần thì ngươi với ai nhất?”
“Cái đó còn , đương nhiên là cha !” Vương Nguyên thản nhiên đáp.
An thúc gã như , Vương Nguyên lúc mới chậm chạp phản ứng , đôi mắt trợn ngược lên như quả chuông đồng.
“Ha ha, An thúc, ngài nghĩ nhiều quá ! Chuyện đó thể chứ?” Vương Nguyên lớn , xoay đầu về phía Kỳ Mặc và Tiểu Bảo. Gã ngoài miệng thì thể, nhưng đôi mắt nhịn mà chằm chằm mặt hai .
Khóe miệng đang toe toét của gã dần trở nên cứng đờ, lúc trong lòng ý nghĩ thì thấy gì, nhưng một khi ý nghĩ đó thì cũng thấy giống, tuy gương mặt Tiểu Bảo vẫn còn phúng phính, ngũ quan nảy nở hết, nhưng khi bọn họ , cái khóe mắt xếch lên khi nghiêng thật sự là giống hệt .
“Cái ... cái thể nào... thể chứ!” Vương Nguyên chút phát cuồng phát hiện .
“An thúc, ngài chắc chắn thế? Là Lãnh cô nương ?” Vương Nguyên An thúc đang ung dung tự tại.
“Nàng khi còn mù hơn cả ngươi!” An thúc vẻ mặt đầy sự chê bai .
“Vậy chuyện ... chuyện là thế nào?” Vương Nguyên càng càng mờ mịt.
“Vậy thì ngươi hỏi .” An thúc hất cằm về phía Kỳ Mặc, dậy ngoài.
Vương Nguyên rã rời vật xuống ghế, Kỳ Mặc con trai, ? Bọn họ ở bên từ khi nào? Chẳng lẽ... là trúng độc đó ?
Sáng sớm, Lãnh Ninh dẫn Cửu Nhi, Tú Nhi và Tiểu Thất cùng hái ớt, ớt chín đỏ nhiều . Lãnh Ninh định hái về ớt băm, chỉ dùng để xào nấu mà còn thể bảo quản lâu hơn.
Ớt tươi dễ để lâu, lát nữa bảo Vương Nguyên mang một ít tới Vạn Phúc Lâu là , bán hết đến hái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-128-co-duyen-nghin-dam-moi-tuong-phung.html.]
Mấy bọn họ tốc độ nhanh, hái ớt cũng dễ dàng, tuy nhiên vì chú ý hỏng những quả chín nên cần đặc biệt cẩn thận, một buổi sáng cả nhóm hái hơn hai trăm cân. Sau khi mang về đem chúng phân loại .
Mèo Dịch Truyện
Ớt đỏ và ớt xanh để riêng, trong ớt đỏ, những quả mã chọn để ớt ngâm, quả thì băm nhỏ để bảo quản, dành để xào rau và tương ớt . ớt xanh thì riêng thành ớt muối và ớt trắng phơi khô. Như ớt mới thể bảo quản lâu nhất.
Kiếp Lãnh Ninh thích ăn ớt nhất, đúng kiểu ớt là ngon, hơn nữa quê nàng cũng trồng nhiều ớt, các cách chế biến ớt nàng thể tùy tiện kể mười mấy loại. Nàng dự định nhiều một chút, đến lúc đó mang Duyệt Lai Trai để bán.
Thấy bọn họ bận rộn vui vẻ như , Tiểu Bảo cũng kéo Kỳ Mặc giúp một tay, Vương Nguyên vẻ mặt đầy tâm sự theo phía , gã lén lút quan sát sự tương tác giữa Lãnh Ninh, Kỳ Mặc và Tiểu Bảo. Gã cơ bản thể khẳng định đúng như lời An thúc , Lãnh Ninh gì. Đến lúc gã mới phát hiện, Kỳ Mặc chỉ khi hai con nàng thì trong mắt mới mang theo sự dịu dàng.
Thực sự nhịn nữa, Vương Nguyên kéo Kỳ Mặc đang cùng Tiểu Bảo phân loại ớt : “Ngươi đây, chuyện với ngươi.” Giọng điệu đó mang theo chút oán trách, trong mắt Lãnh Ninh bên cạnh, Vương Nguyên trông cứ như một nàng dâu nhỏ chịu ủy khuất . Lãnh Ninh một cách đầy thiếu thiện cảm.
Kỳ Mặc bảo Tiểu Bảo tự chơi một lát, theo Vương Nguyên viện bên trong. Lãnh Ninh bận rộn với công việc tay, liếc hai rời , nàng chẳng thời gian mà hóng hớt chuyện của bọn họ!
Hai xuống bên trong, Vương Nguyên Kỳ Mặc đang thản nhiên đối diện: “Ngươi vội vàng trở về rốt cuộc là định gì?”
Mí mắt Kỳ Mặc khẽ nâng, giọng chút gợn sóng: “Ngươi chẳng thấy ?”
Vương Nguyên cạn lời, đối mặt với gã chẳng thể nào gào thét lên , chỉ thể oán niệm : “Con trai ngươi lớn thế mà ngươi cho .”
Kỳ Mặc nhếch môi: “Ta cũng mới xác định gần đây thôi.”
Vương Nguyên một khi chính là chuyện chắc chắn thì sẽ sai sót gì.
“Chậc chậc, chuyện nên thế nào nhỉ? Có duyên nghìn dặm mới tương phùng? Duyên phận giữa các ngươi đúng là hề nông cạn nha, cách xa nghìn dặm mà cũng thể đụng độ.”
“Chẳng trách Mặc Phong tới một cách kỳ lạ như . Ta thấy Lãnh cô nương dường như hề , ngươi định tính thế nào?” Vương Nguyên hỏi.
“Hiện tại định để hai con nàng sự thật, tính cách của nàng , nếu , e là sẽ nghĩ cách g.i.ế.c mất.” Kỳ Mặc nhíu mày.
“Cũng đúng, cái tính khí nóng nảy của nàng , chậc chậc, ngươi t.h.ả.m !” Vẻ mặt Vương Nguyên lập tức đổi thành bộ dạng xem kịch .
“Cho nên sẽ khiến nàng sớm thích , đó mới cho nàng .” Kỳ Mặc liếc gã một cái.
“Ê, nhưng mà ngươi cách theo đuổi đấy?” Vương Nguyên lén lút xong thầm.
“Ta , ngươi ?” Kỳ Mặc nhướn mày.
Ngón tay Vương Nguyên ngoắc ngoắc : “Lại đây đây, truyền thụ cho ngươi ít kinh nghiệm!” Gã mới chuẩn tư thế để thao thao bất tuyệt một hồi, Kỳ Mặc dậy rời , giọng đầy sự khinh bỉ truyền từ phía : “Để dành cho chính ngươi dùng !”
Vương Nguyên tức tối gào lên: “Này, cho ngươi , lời , chịu thiệt mắt, đừng mà hối hận.”
Kỳ Mặc thèm ngoảnh đầu , thẳng tiền viện.