Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 113: Việc ác làm nhiều, báo ứng đến rồi chứ gì ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Ninh và Vương Nguyên lên xe ngựa, phía là bốn hắc y nhân tráng kiện cưỡi ngựa, mỗi đều mang vẻ mặt nghiêm nghị. Họ lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến nhà địa chủ Hồ Hải ở thôn Tiểu Đạm.
Nàng từng tới đó, nhưng ở thôn Tiểu Đạm , chỉ cần túm đại một đứa trẻ đường cũng thể chỉ cho nàng nhà Hồ địa chủ ở !
Nhà địa chủ đúng là khác hẳn! Sân vườn nhà Hồ Hải rộng ít nhất cũng hai mẫu, trong vòng một dặm xung quanh nhà cửa nào khác. Tường viện cao ngất, bên ngoài hai hộ viện canh giữ, bên trong mười mấy viện lớn nhỏ, thậm chí còn bày đặt xây cả một hồ sen.
Cửa lớn sơn son treo một tấm biển đen, đó hai chữ "Hồ Phủ" rồng bay phượng múa. Trước cửa đặt hai con sư t.ử đá, trông cũng khá uy phong bặm trợn.
Lãnh Ninh bước xuống xe ngựa, thẳng tới cửa lớn. Hắc y nhân phía đ.á.n.h gục hai tên hộ viện và đá văng cửa . Chưa kịp để bên trong lên tiếng hỏi, họ bồi thêm một cước đạp văng xuống đất.
Lãnh Ninh dẫn theo hai hắc y nhân xông thẳng viện, bên trong ít hộ viện vây quanh họ, cho tiến thêm.
"Các ngươi là ai? Muốn gì? Không tự ý xông nhà dân là phạm pháp ?"
Một trung niên nam t.ử mặc áo dài từ bên trong chạy quát tháo.
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh liền hừ lạnh một tiếng:
"Các ngươi cũng tự ý xông nhà dân là phạm pháp ? Vậy sáng nay là ai cho phép các ngươi xông nhà bắt của ?"
"Ngươi là... ngươi là Lãnh nương t.ử ở thôn Thanh Thủy?" Trung niên nam t.ử nheo mắt hỏi.
"Chính là , lập tức giao đây. Nếu đừng trách khách khí." Giọng Lãnh Ninh đanh thép.
Tên đó thấy họ tổng cộng chỉ ba , liền lộ nụ khinh miệt đanh mặt :
"Hừ, đang tìm thấy , ngươi tự dẫn xác tới, gan cũng nhỏ . Chỉ hai thế mà dám xông đây, ngươi tưởng đây là nơi nào?"
Lúc , một nữ nhân ăn mặc phú quý từ bên trong bước , vặn thấy lời của tên đó, liền thốt lên giọng sắc lẹm: "Ả yêu nữ , ngươi rốt cuộc gì lão gia nhà ?"
"Hừ, thể gì? Lão gia nhà các ngươi việc ác quá nhiều, báo ứng đến chứ gì! Đừng đổ lên đầu ." Lãnh Ninh lạnh.
Hừ, ngứa c.h.ế.t ngươi mới lạ, lát nữa cho thêm liều lượng, để ngươi nếm mùi lợi hại của cô nương đây.
"Nếu lão gia nhà mệnh hệ gì, sẽ bắt cả nhà ngươi đền mạng. Người , bắt ả cho !" Nữ nhân hung ác lệnh.
Đám hộ viện xung quanh tiến lên định bắt Lãnh Ninh, hai hắc y nhân bên cạnh nàng chỉ cần khẽ động tay hai cái hất văng chúng xuống đất.
Chúng nhất thời thể áp sát, đám đ.á.n.h ngã vòng quanh đất lộ vẻ hoảng sợ. Lúc họ đau đến mức thể bò dậy nổi, hai võ công thực sự quá cao cường.
Nữ nhân tức giận mắng: "Đám vô dụng các ngươi, nuôi các ngươi để gì, bắt một nữ nhân cũng xong."
"Phu nhân đừng gấp, sáng nay chúng bắt hai con nha đầu về, sợ ả lời!" Trung niên nam t.ử đưa ánh mắt âm hiểm về phía Lãnh Ninh.
"Nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của họ, sẽ san bằng nơi ." Lãnh Ninh lạnh mặt lão, gằn từng chữ một.
Trung niên nam t.ử ánh mắt của nàng chằm chằm liền rùng một cái, ánh mắt của nữ nhân thật đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-113-viec-ac-lam-nhieu-bao-ung-den-roi-chu-gi.html.]
Lão nắm tay che miệng ho một tiếng để định thần , :
"Chẳng lẽ Hồ phủ chúng sợ một nữ nhân như ngươi ? là chuyện lớn nhất thiên hạ."
"Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn lời lão gia nhà , thể bảo đảm của ngươi bình an vô sự. Hai tiểu cô nương đó trông cũng tệ, lão gia nhà đại phát từ bi thu nhận cả hai, các ngươi còn thể chị em. Nếu , thì cứ chuẩn nhặt xác cho chúng !"
là chủ nào tớ nấy, một bụng tâm tư dơ bẩn.
"Ồ, khẩu khí cũng nhỏ nhỉ!"
Lúc Vương Nguyên từ bên trong thong dong bước , tiếng của cất lên khiến trung niên nam t.ử và nữ nhân giật nảy .
"Ngươi... ngươi là ai? Sao ngươi đây?" Trung niên nam t.ử kinh ngạc chỉ tay Vương Nguyên.
Vương Nguyên tới mặt lão, nở nụ vô hại, dùng tay nắm lấy bàn tay đang chỉ của lão, :
"Ngươi dùng ngón tay chỉ khác là vô lễ ? Ta ghét nhất khác chỉ trỏ, cho nên ngón tay ngươi đừng giữ nữa."
Rõ ràng là lời mang theo nụ , nhưng tên mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bàn tay Vương Nguyên nắm lấy bỗng truyền đến một cơn đau thấu xương, lão chỉ kịp hét t.h.ả.m một tiếng, ngón tay gãy lìa.
Lão đau đớn quỳ rạp xuống đất, chỉ còn tiếng rên rỉ "ối da ối da". Đám hộ viện xung quanh Vương Nguyên nhưng ai dám tiến lên, đúng như lời phu nhân của chúng , một lũ vô dụng.
Vương Nguyên như chuyện gì, đầu gật đầu với Lãnh Ninh. Lãnh Ninh lúc mới buông lỏng trái tim, xem Cửu Nhi và Tú Nhi họ cứu .
Trên đường đến đây họ bàn bạc kỹ, Lãnh Ninh từ cửa chính để thu hút sự chú ý, Vương Nguyên lặng lẽ cứu , cứu ngay lập tức. Nhìn dáng vẻ của , chắc là hai đứa nhỏ .
Đã còn nỗi lo lưng, thì thể buông tay thực hiện .
Lúc nãy tên trung niên nam t.ử gọi nữ nhân là phu nhân, ả chắc là vợ cả của Hồ Hải. Hiện giờ ả tiếng hét t.h.ả.m thiết dọa cho ngây , nếu nha bên cạnh đỡ, e là ngã nhào xuống đất .
Hừ, thương của , dễ dàng bỏ qua cho các ngươi thế . Lãnh Ninh tới mặt phu nhân , lạnh lùng hỏi: "Hồ Hải ở ?"
Vị phu nhân cũng là hạng nhát gan, một mụ địa chủ ở nông thôn, quanh năm suốt tháng khỏi cửa lớn, mỗi ngày chỉ quát tháo trong viện và dân làng, lấy cơ hội gặp gỡ ngoài!
Ả Lãnh Ninh tiến về phía , chân tay bủn rủn, tiếng hỏi mang tính đe dọa của Lãnh Ninh càng khiến ả sợ đến mức sắp tiếng, run rẩy chỉ tay sân viện bên trong: "Hắn ở đằng , ngươi đừng đ.á.n.h ..."
Lãnh Ninh khinh miệt một tiếng, chẳng thèm liếc ả thêm cái nào, bước tới bên cạnh Vương Nguyên cùng chủ viện bên trong.
Hai hắc y nhân theo , Lãnh Ninh đưa cho họ hai gói d.ư.ợ.c phấn, bảo họ xuống trướng bếp. Hừ, cái viện lấy một thứ gì , c.h.ế.t cũng khiến các ngươi lột một tầng da. Hai xuống bếp một vòng canh giữ ở cửa chủ viện, ai dám gần.
Hai tới viện của Hồ Hải, cửa đang mở toang, bên trong phát tiếng rên rỉ hừ hừ. Tên Hồ Hải đó đang một chiếc sập, xung quanh là một đám nữ nhân đang vây lấy gãi ngứa cho .
Y khí lực : "Dùng thêm chút sức xem, lão t.ử cho các ngươi cơm ăn ? Một lũ vô dụng... Ái chà, ái chà... Đau đau, nhẹ tay chút, ngươi gãi c.h.ế.t lão t.ử ?"
Y giơ tay tát một b.úa nữ nhân bên cạnh, nữ nhân nọ ôm mặt quỳ rạp đất dám lên tiếng.
"Hửm, Hồ lão gia thật khéo hưởng thụ nha, cả một đám hầu hạ thế ! Chắc là thoải mái lắm nhỉ?" Giọng lạnh lùng của Lãnh Ninh vang lên.