Chạy Nạn Thời Đại! Cả Nhà Xuyên Không, Sở Hữu Không Gian Làm Giàu Không Lối Thoát - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:05:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết những tạm thời thể cắt đuôi, Thẩm Thù Ly lạnh lùng : "Muốn theo cũng , đừng ý đồ với xe ngựa của nhà hai chúng !"

"Đừng quên, món nợ các trộm một chiếc xe lừa của chúng vẫn tính !"

Bà Tô lúc mới nhớ , lúc bà bỏ gia đình con hai chạy trốn, còn tiện tay lấy một chiếc xe lừa của họ.

Bên trong chứa đầy thịt muối, thịt lạp và thịt khô.

Sớm xe sẽ lưu dân cướp , còn thể gặp gia đình con hai, bà nên để .

Cũng đến nỗi con hai ghi hận.

Ai, bà hối hận quá!

suy nghĩ kỹ xem thế nào để con hai hết giận.

Thẩm Thù Ly thấy hai lão già ngoan ngoãn theo xe ngựa, quản nhiều nữa, đến cuối đoàn cảnh giới.

cô chỉ nhà họ Lý.

Những thôn Đào Hoa nhân cơ hội theo đoàn , cô sẽ quản.

Mặt trời lên cao, nhiệt độ đạt đến mức cao nhất trong ngày.

Nhiệt độ quan đạo nóng hơn đường núi ít nhất hai độ.

Những bộ phía nổi nữa.

Tô Vân Hải tìm một nơi lưu dân, cho đoàn dừng , uống nước nghỉ ngơi.

Những thôn Đào Hoa và nhà họ Tô gia nhập giữa đường lập tức mặt dày vây quanh đoàn nịnh nọt.

Tiếc là trong đoàn căn bản để ý đến họ.

Mọi định nhóm lửa nấu cơm, nhiều vây quanh như , họ cũng nấu cơm gây thù hận.

Chỉ cầm bình nước ăn lương khô, trốn dân làng mà ăn.

Vốn dĩ, ông Tô và bà Tô, cùng với nhà cả và nhà ba, cộng năm chiếc xe ngựa.

họ bản lĩnh, bảo vệ những vật tư đó.

Bị cướp chỉ còn một chiếc.

May mà bên trong đều là lương thực, họ bảo vệ c.h.ặ.t chẽ, mới cướp .

nước của họ hết.

Cho dù lương thực, cũng thể nhóm lửa nấu cơm.

Hôm nay họ đang trong lúc tuyệt vọng.

Không ngờ.

Lại gặp gia đình con hai!

Thấy họ còn mấy xe vật tư, trong xe chắc chắn mang theo ít nước!

Trời tuyệt đường

"Nương, cho chút nước , nước của chúng con uống hết ."

Lý Kiều Nga hôm nay bộ cả ngày, nước mang theo bên đều nàng uống cạn.

Tối qua, trong nhà một miếng thịt cũng cho nàng ăn, ngay cả lương khô cũng cho.

Nàng đói cả một đêm, sáng nay nếu tự giúp nấu cháo, e rằng cũng chẳng ăn một miếng nào.

Nàng đói từ sớm, chỉ thể uống nước cho đỡ đói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-thoi-dai-ca-nha-xuyen-khong-so-huu-khong-gian-lam-giau-khong-loi-thoat/chuong-91.html.]

Lý Kiều Nga đưa ống tre rỗng cho Thẩm Nguyệt Hoa.

Thẩm Nguyệt Hoa liếc con dâu cả, sắc mặt bà trầm xuống.

"Chỗ nước là khẩu phần một ngày của cả nhà ba các con, mới nửa ngày con dùng hết ?"

Lý Kiều Nga hề chột , lý lẽ hùng hồn : "Nương, hai bữa cho con ăn, nếu con uống thêm chút nước thì lấy sức mà đường?"

"Ngay cả xe ngựa các cũng cho con , con bộ lâu như , đói khát, uống nhiều nước một chút thì chịu nổi!"

"Ta với các con , nước trong nhà còn nhiều, dùng tiết kiệm, nước chia cho các con đều là lượng tính toán kỹ, uống nước thì đợi đến ngày mai ." Thẩm Nguyệt Hoa cũng nuông chiều, trực tiếp từ chối.

Con gái bà liều mạng ở bên ngoài tìm nguồn nước, xông lên phía nhất để g.i.ế.c địch cho .

Bảo chị dâu nấu chút cơm còn kiếm cớ thoái thác, cao, một chút giác ngộ cũng .

Lại còn tỏ đương nhiên như , thật sự cho rằng nhà họ Tô bọn họ là quả hồng mềm ?

"Nương, thể như ! Đây là ép con dâu đến c.h.ế.t ? Con gì ngứa mắt ?"

"Trước đây các bao giờ đối xử cay nghiệt với những con dâu chúng con như ! Đều là từ khi đứa con gái của trở về, các liền con mắt, chắc chắn là do con tiện nhân lưng xúi giục!"

"Quả nhiên là đồ chổi! Khuấy đảo cho gia đình yên! Chẳng trách nhà họ Lâm đuổi nó ngoài! Một chút cũng thể so với Vãn Vãn!"

Lý Kiều Nga xin nước, liền suy sụp năng bừa bãi, c.h.ử.i ầm lên.

Tô Trường An thấy vợ và cãi , kéo lê thể mệt mỏi tới hỏi.

"Có chuyện gì ? Nương, bắt nạt nàng ?" Tô Trường An cau mày vui, chỉ cảm thấy mệt mỏi trong lòng.

Những ngày tháng mệt mỏi c.h.ế.t bao giờ mới kết thúc đây!

Hắn một ngày cũng chịu nổi nữa !

Thẩm Nguyệt Hoa con trai hỏi nguyên do trách cứ , ngọn lửa nhỏ trong lòng ngừng lớn dần.

"Kéo của con cho , việc gì thì đừng lượn lờ mắt tìm c.h.ử.i! Con cũng cút xa một chút cho , cái đồ đầu óc vấn đề."

Tô Trường An mắng đến ngẩn , ngờ mắng như .

cũng là một tú tài, cho chút thể diện nào ?

Bên cạnh còn bao nhiêu đang !

"Nương, thể đừng vô lý gây sự ." Tô Trường An rõ ràng vui, chỉ trích Thẩm Nguyệt Hoa.

Tô Vân Hải sắp xếp xong đội ngũ , liền thấy con cả đang ở đó gây sự với vợ .

Ông chẳng thèm hỏi nguyên do, một cước đá văng ngoài.

"Thằng nghịch t.ử , mày chuyện với mày thế ? Dạo đ.á.n.h ít quá !"

"Dẫn của mày cút cho lão t.ử, đừng ép lão t.ử tay tát mày."

Tô Trường An ngờ cha đá nữa!

Hai ngày nay đá hai !

Hắn sai điều gì mà đối xử với như !

Dù trong lòng bất mãn, cũng dám cãi cha, kéo Lý Kiều Nga rời , tìm một chỗ bóng râm xuống.

Tô Định An thấy cả dạo vận rủi đeo bám, dám đến gần cha , lập tức trốn thật xa cho súc vật trong nhà ăn nước uống cỏ.

Vợ chồng bà Tô cùng với nhà cả và nhà ba vây quanh bên cạnh nhà hai.

Bà Tô vốn định qua chỗ nhà hai để , ít nhất cũng xin chút nước cho trong nhà nấu bữa cơm.

 

 

Loading...