Chạy Nạn Thời Đại! Cả Nhà Xuyên Không, Sở Hữu Không Gian Làm Giàu Không Lối Thoát - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:04:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những khác cuối cùng cũng phản ứng .

Vứt bỏ đồ đạc, ôm lấy con cái bỏ chạy.

Ngay cả gia súc cũng màng tới nữa.

hai chân chạy bốn chân.

Mấy tên sơn phỉ cưỡi ngựa nhanh đuổi kịp.

Người nhà họ Vương từng một ngã xuống.

Tiếng của sơn phỉ vang vọng khắp trời đất.

Những sống sót của nhà họ Vương chạy thoát vài dặm vẫn còn kinh hồn bạt vía.

Họ kịp đau xót cho ruột thịt c.h.ế.t, chỉ mau ch.óng thoát khỏi chốn địa ngục trần gian !

Cuối cùng chạy thoát .

Chỉ hơn hai mươi .

Hơn một trăm còn , tất cả đều vĩnh viễn thôn Bạch Thạch.

Người sống sót nhà họ Vương chạy đến chân tường thành.

Họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Vương Khuê lúc mới nhớ xem nhà còn ai.

Vừa , trái tim ông chìm xuống đáy vực.

Chỉ ông và con trai thứ hai cùng con dâu cả chạy thoát.

Những khác chắc chắn đều còn nữa!

"Lão nhị, cả con ? Ta bảo con mang theo nó ? Người !" Vương Khuê phẫn nộ Vương Học Võ gầm lên.

Vương Học Võ chút chột .

Hắn giữa đường nhân lúc hỗn loạn vứt bỏ cả .

cả cũng là phế nhân , mang theo một phế nhân tác dụng gì?

Còn liên lụy ngựa của chạy nhanh.

Thực ngựa thể chịu nặng, thể chở hai em bọn họ.

Hắn chỉ đơn thuần vì sợ hãi sơn phỉ phía đuổi kịp mà nhất thời nảy sinh ác niệm.

"Con con con, con cả rơi xuống lúc nào, con sợ quá, cứ dám đầu , đợi dừng mới phát hiện cả thấy nữa..."

"Hu hu hu, cha, con thực sự cố ý! Tha thứ cho con trai !"

Vương Khuê đau đớn nhắm mắt , liếc con dâu cả vẫn đang run lẩy bẩy, gầm lên: "Vợ thằng cả, ngươi cũng chồng ngươi rơi ở ?"

"Ngươi đừng ngươi chạy bằng hai chân, mà thấy chồng ngươi rơi đường!"

Vợ Vương Học Văn quát đến mức run b.ắ.n .

Ả theo bản năng liếc Vương Học Võ một cái.

Thực ả đều thấy hết, tận mắt thấy là chú em chồng vứt chồng xuống.

ả căn bản lo chuyện khác, phía là sơn phỉ đuổi sát buông.

Ả chỉ hai chân, nếu ả chạy sườn núi cắt đuôi sơn phỉ, e rằng kết cục của ả cũng giống như những phụ nữ trong thôn .

"Cha, cha, con thấy ạ, con chạy đường núi, căn bản dám chạy đường lớn!"

"Hu hu hu, cha giúp con tìm chồng con , con sống nổi!"

Vương Khuê càng thêm tức n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-thoi-dai-ca-nha-xuyen-khong-so-huu-khong-gian-lam-giau-khong-loi-thoat/chuong-56.html.]

Ông trừng mắt con dâu cả một cái thật dữ tợn.

"Cái đồ độc phụ ! Ngươi mau xem chồng ngươi rơi ở ! Nói chừng đang ở ngay gần đây thôi!"

"Chỗ cách cổng thành gần như , sơn phỉ chắc chắn dám đuổi tới!"

"Mau , gì!"

Con dâu cả ngờ cha chồng bảo nộp mạng!

cúi đầu, lẳng lặng xoay rời .

dám , con đường lên núi, dứt khoát chọn đường núi.

thôn Đào Hoa con đường .

Chỉ cần chân cẳng ả nhanh hơn một chút, chắc chắn thể đuổi kịp bọn họ.

Ả mới một tia đường sống!

Vương Khuê đợi lâu, đều đợi con dâu cả , lòng ông nguội lạnh .

Nhìn đứa con trai đang thành tiếng bên cạnh, cùng chút ít còn của nhà họ Vương.

Không con đường phía ở phương nào.

'Không thôn Đào Hoa đến , quan binh bắt !' Vương Khuê thầm nghĩ trong lòng.

Cũng may trong lúc vội vàng mang hết tiền bạc trong nhà , dù lương thực, ông vẫn thể thành mua một ít để ứng phó.

"Đừng nữa, bây giờ chúng nên cân nhắc để sống tiếp. Các ai mang theo lương thực hoặc bạc?"

"Ta thành mua một ít lương thực, nếu , chúng nhiều thế cái gì cũng mang, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói!"

Vương Khuê giấu ít bạc, nhưng ông sẽ nuôi đám nhà họ Vương .

Những chạy thoát đều im lặng gì, ý tứ rõ ràng.

Trong đó một bọc hành lý căng phồng Vương Khuê, đ.á.n.h bạo hỏi.

"Tộc trưởng, ngài đang vác bạc ? Chúng đều sợ đến mất hồn, một đồng bạc cũng mang ."

"Nhà họ Vương chỉ còn mấy chúng , tộc trưởng thể bỏ mặc chúng !"

Ánh mắt những khác lập tức đều chuyển dời lên bọc hành lý Vương Khuê.

Họ cái bọc là tộc trưởng dùng để đựng bạc.

" đấy tộc trưởng, ngài yên tâm, chúng chắc chắn sẽ ăn bám, ngài bảo chúng gì, chúng cái đó, ngài ngàn vạn thể bỏ mặc chúng !"

"Tộc trưởng, quỳ xuống xin ngài, chỉ cần ngài cho con trai một miếng ăn thôi, con mới mười tuổi, là hy vọng của nhà họ Vương , khổ ai cũng thể khổ con cháu chúng !"

Vương Khuê tộc nhân từng một đang ép bức ông , dùng đạo đức bắt cóc ông , ông nín một bụng tức phát .

Con trai cháu trai nhà ông c.h.ế.t hết , chỉ còn một đứa con trai.

Dựa mà con trai của đám sống?

Không công bằng!

Vương Khuê hít sâu vài , cố gắng để bản bình tĩnh .

Trên mặt ông nặn một nụ ôn hòa với : "Yên tâm , chúng đều là cùng tông cùng tộc, chắc chắn sẽ bỏ mặc , cứ đợi ở đây , và Học Võ thành mua lương thực."

Có kẻ tâm tư đa nghi vội vàng thuận thế : "Tộc trưởng, hai cha con ngài chắc chắn cầm bao nhiêu lương thực, chi bằng mang thêm vài thành , chúng cũng tiện giúp đỡ cầm thêm một ít."

Vương Khuê sâu một cái.

Chỉ đành bất lực chỉ định vài cùng cha con họ thành.

 

 

Loading...