Chạy Nạn Thời Đại! Cả Nhà Xuyên Không, Sở Hữu Không Gian Làm Giàu Không Lối Thoát - Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:16:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Trường An nỡ xa con, đột nhiên nhớ còn định ở Kinh thành, cha cũng địa chỉ cụ thể ở phương nam, đột nhiên chút buồn.

Lo lắng từ biệt , hai bên sẽ bao giờ liên lạc với nữa.

Càng nghĩ, trong lòng càng hoảng.

"Ba, là chúng con cứ ở Vân Châu Phủ , đợi ba định , còn nhà chúng con ở , gửi thư cho chúng con..."

Lý Kiều Nga , lập tức sốt ruột.

Kinh thành là ước mơ của cô!

Sao thể đổi là đổi!

đồng ý!

"Phu quân!" Lý Kiều Nga vội vàng ngắt lời .

Tô Vân Hải lười đôi co với họ mãi, : "Các con đến Kinh thành định xong, gửi địa chỉ cho Vương đại nhân ở Kinh Triệu Phủ, ông quen con, con là con trai , đợi định , sẽ gửi thư cho ông , để ông chuyển thư cho các con."

Nghĩ đến Kinh thành sắp loạn, ông vẫn chút nỡ, nhắc nhở: "Nếu ở Kinh thành nữa, mau về tìm chúng ."

"Trên đường cứ hỏi thăm đoàn lưu đày, dễ hỏi thăm, nhớ bỏ tiền thuê ít tiêu sư, việc cẩn thận, con dù cũng là tú tài, đừng khác gì cũng tin."

Tô Vân Hải nhét cho Tô Trường An hai nghìn lượng ngân phiếu, các mệnh giá mười lạng, hai mươi lạng, năm mươi lạng và một trăm lạng, bảo giấu kỹ ở các nơi .

"Ba, chỉ cho chút bạc thôi ạ? Chúng cũng coi như phân gia , chúng con đến Kinh thành an cư, đồ đạc đều đắt đỏ, chút bạc ngay cả một căn nhà cũng mua nổi, cho chúng con thêm ít bạc ba?" Lý Kiều Nga bất mãn lên tiếng tranh thủ.

Cô tuy bao giờ thấy nhiều bạc như , nhà cũng từng nhiều bạc như , nhưng cô cha chồng ít bạc.

Nếu đường cũng thể hào phóng như , tiêu tốn mấy chục vạn .

Dựa mà đại phòng họ chỉ chia chút bạc !

"Nhiều bạc như mua nổi nhà? Ngươi tưởng là hoàng quốc thích chắc?"

"Một kẻ chân lấm tay bùn, đừng cả ngày mơ mộng hão huyền."

"Ba trăm lạng đủ cho các ngươi mua một căn nhà phù hợp cho hai ở là , bạc còn các ngươi tiết kiệm mà dùng, sẽ cho các ngươi một đồng nào nữa, tự nghĩ cách kiếm sống ."

"Tô Trường An, ba với con cuối, con hai mươi mấy tuổi , nên tự lập ."

Tô Trường An bao giờ cầm nhiều bạc như , đây một lạng bạc cũng thể vui cả tháng, bây giờ cảm thấy tiền chút nóng tay.

cũng nỡ trả cho cha.

Lúc cảm thấy cha là yêu thương nhất đời!

Tô Trường An vẫn lọt tai lời của Tô Vân Hải.

"Yên tâm ba, con đến Kinh thành chắc chắn sẽ chăm chỉ học hành, sẽ tìm việc để tự nuôi sống , ba giữ gìn sức khỏe, nhớ thư cho con nhé." Tô Trường An xúc động đến mức nước mắt đỏ hoe mắt.

Tô Vân Hải trực tiếp lờ bộ mặt xí méo mó của Lý Kiều Nga, ném cho hai vợ chồng một chiếc xe ngựa và đủ lương khô, đuổi họ .

"Anh cả, em ba, nhà chúng Vân Châu Phủ, bán hết ngựa và xe , hai dẫn đoàn ." Tô Vân Hải dặn dò.

Tô Vân Sơn và Tô Vân Lâm gật đầu đồng ý, lập tức dẫn đoàn lên núi.

Gia đình ba của Thẩm Thù Ly mang xe ngựa Vân Châu Phủ.

về phía khỏi thành một đoạn, đến nơi , trực tiếp thu gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-thoi-dai-ca-nha-xuyen-khong-so-huu-khong-gian-lam-giau-khong-loi-thoat/chuong-290.html.]

Sau khi nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ, ba đuổi theo đoàn.

Thời tiết cực nóng cũng ảnh hưởng nhỏ đến Vân Châu.

Tuy đến mức thiếu nước, nhưng cây cối núi thể cảm nhận rõ sự khô héo.

Vùng ngoại vi của núi càng gặp một con thú hoang nào.

Ba Thẩm Thù Ly nhanh ch.óng đuổi kịp đoàn.

Mỗi đều gánh ít vật tư để đường.

Đi đến trưa, nhà họ Tô mới đuổi kịp đoàn lưu đày.

Đoàn lưu đày tìm chỗ nghỉ chân.

Nhà họ Tô và nhà họ Thẩm cũng dừng gần đó, vội vàng chuẩn bữa trưa.

Trước khi khỏi thành họ nghĩ sẽ đường núi, chuẩn nhiều lương khô, bữa trưa cần nấu mới .

Nha dịch của Vân Châu Phủ chỉ mang đủ lương thực cho nha dịch ăn, chuẩn cho phạm nhân.

đây là leo núi, nha dịch cũng là , thể mang xe ngựa, ngay cả khẩu phần của họ mang theo cũng vất vả, thể mang lương thực cho phạm nhân?

Phạm nhân giải quyết vấn đề ăn uống, tự tìm cách.

Mộc Uyển Quân thấy nha dịch chỉ chuẩn thức ăn cho năm mươi , lúc mới nhận điều .

"Cha, mấy ngày chúng ăn gì?" Mộc Uyển Quân Mộc Hồng Kỳ hỏi.

Mộc Hồng Kỳ , về phía nha dịch, thấy họ chuẩn thức ăn cho phạm nhân, cũng nghĩ nhiều.

"Có lẽ họ ăn xong mới nấu cho chúng , dù dụng cụ nấu nướng họ mang theo cũng hạn."

Mộc Uyển Quân chỉ thể cha ngây thơ đến đáng yêu, thèm để ý đến ông nữa, tìm cả, em út, và ba chị em họ của dì hai.

"Đi, chúng xung quanh xem tìm ít rau dại và thứ gì ăn , nếu chắc chắn sẽ đói." Mộc Uyển Quân với mấy .

Năm lời Mộc Uyển Quân, lập tức đồng ý.

"Được, nhưng cả rau dại." Mộc Ngôn Thịnh chút khó xử .

"Em , em dẫn tìm." Mộc Uyển Quân dẫn tìm xung quanh.

Hành động của họ thu hút sự chú ý của các phạm nhân khác.

Cũng phạm nhân đầu óc nhạy bén, no bụng chỉ thể dựa chính , lập tức dẫn nhà bắt đầu tìm kiếm đồ ăn.

Thẩm Thù Ly thấy bóng dáng bạn trong đoàn lưu đày, lập tức lén dùng bộ đàm gọi.

Mộc Uyển Quân: "Tớ đang đào rau dại xung quanh đây, nếu trưa nay gì ăn."

"Chuyện gì ?" Thẩm Thù Ly hiểu.

Mộc Uyển Quân kể suy đoán của cho Thẩm Thù Ly.

Thẩm Thù Ly lúc mới chú ý, lương thực mà những nha dịch đó mang theo nhiều, đủ để lên nhiều vấn đề.

Tri phủ Vân Châu đó chắc chắn vấn đề.

 

 

Loading...