Chạy Nạn Thời Đại! Cả Nhà Xuyên Không, Sở Hữu Không Gian Làm Giàu Không Lối Thoát - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:06:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trong nháy mắt sợ tới mức hai chân mềm nhũn.

Tưởng rằng nhà họ Lâm đều cha nuôi g.i.ế.c hết !

kinh hoàng hét lên lóc t.h.ả.m thiết, run rẩy đến mặt Lâm Vô Phong kiểm tra thở, phát hiện vẫn còn thở.

"Hu hu hu hu..." Lâm Vãn Vãn trực tiếp sụp đổ thất thanh.

Lâm Vô Phong tuy rằng còn thở, nhưng cô thấy cha và những khác của Lâm gia đều vết thương, còn đang chảy m.á.u.

Những hộ vệ Lâm gia cùng với áo giáp và binh khí hộ vệ, cũng như vật tư Lâm gia mang theo đều cướp lột sạch !

Không cần đoán cũng , chắc chắn là do nhà họ Tô và đám dân làng dã man !

Giờ khắc , hận ý của Lâm Vãn Vãn đối với nhà họ Tô đạt đến đỉnh điểm từng !

"Các c.h.ế.t t.ử tế!"

"Hu hu hu hu hu hu!"

Sáng sớm hôm .

Mọi ăn xong bữa sáng từ sớm.

Tô Vân Hải lập tức dẫn theo tất cả rút lui.

Vốn dĩ, vật tư trong đội ngũ nhiều, nhưng gia súc kéo xe, dân làng gánh nặng, tốc độ đường vẫn nhanh.

vật tư Lâm gia mang đến quá nhiều.

Cho dù Thẩm Thù Ly lén lút tuồn một phần ba gian, vẫn còn nhiều.

Thẩm Thù Ly dám lấy quá nhiều, dù Lâm gia mang theo bao nhiêu vật tư, nhiều dân làng đều thấy.

thể lấy quá nhiều nếu sẽ quá trắng trợn.

Cũng may xe ngựa cũng nhiều.

Vật tư dư thừa dân làng ai nỡ lãng phí, xe chứa hết thì bộ vác lên vai cõng .

Tốc độ tự nhiên nhanh lên .

"Mọi tốc độ cố gắng nhanh một chút, cẩn thận nhà họ Lâm đuổi kịp."

Tô Vân Hải nhắc nhở, "Mọi 2 tiếng đổi vác vật tư một , ở giữa ai thể lực chống đỡ nổi lập tức , cố gắng đừng chậm tiến độ đường của ."

"Biết Tô đại ca!"

"Yên tâm , chút vật tư thể vác cả ngày cũng mệt!"

" thế, đây đều là lương thực kiếm mất tiền, chúng thể để nhà họ Lâm cướp về ."

", phía mau ch.óng nhanh hơn chút, đừng để nhà họ Lâm đuổi kịp."

"Haizz, sớm thế g.i.ế.c hết nhà họ Lâm, như sẽ cần lo lắng bọn họ đuổi theo đối phó chúng nữa."

"Ha ha, tài giỏi như thế lúc đó g.i.ế.c những đó !"

"Hề hề, chỉ mồm thế thôi, ép đến bước đường cùng ai để tay vô cớ dính mạng chứ."

"Vậy còn ở đây nhảm cái gì! Mau ch.óng đường !"

Lâm gia kiếm ít ngựa, trực tiếp hời cho thôn Đào Hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-thoi-dai-ca-nha-xuyen-khong-so-huu-khong-gian-lam-giau-khong-loi-thoat/chuong-151.html.]

Mấy Tô Vân Hải, Thẩm Nguyệt Bạch, Cố Trường Phong, Trương Thế Văn, Lý Thụy đều chia một con ngựa mở đường dẫn đội.

Trẻ con và già trong đội cũng may mắn chia xe ngựa thể luân phiên .

Không già và trẻ con kéo chân, tốc độ tiến lên của đội ngũ tính là quá chậm.

"Con đường hình như , đây đều là dấu vết khác qua để ."

Tô Vân Hải dấu vết giẫm đạp con đường hoang, nhắc nhở.

"Ừm, hôm qua lúc chúng con đường vẫn dấu vết khác đặt chân đến, ước chừng là nạn dân chạy nạn thấy con đường hoang ở ngã ba."

"Bọn họ gần đó cái thôn, cứ men theo con đường về phía ." Cố Trường Phong phỏng đoán.

"Hẳn là như . Mọi cẩn thận một chút, nếu gặp nạn dân cẩn thận cướp vật tư." Tô Vân Hải lớn tiếng nhắc nhở đội ngũ.

Dân làng con đường lẽ nạn dân khác qua, trong lòng khỏi căng thẳng.

Bây giờ trong tay bọn họ ít lương thực, thể để cướp mất .

Mọi 2 tiếng, cuối cùng cũng gặp đám nạn dân phía .

Những nạn dân mang theo ít vật tư, tay nải qua nhẹ bẫng, đều thiếu lương thực và nước.

Bọn họ thấy đội ngũ phía mà mang theo vật tư đầy ắp, mắt đều lóe lên ánh sáng tham lam.

Tô Vân Hải thấy thế, lập tức rút đao đặt bên , những dân làng đao khác cũng đều rút đao thị uy.

Dân làng mang đao hai bên xe ngựa bảo vệ vật tư, phòng thủ nghiêm ngặt cho đám nạn dân cơ hội tay cướp bóc.

Đám nạn dân ngờ trong đội ngũ gần như ai cũng đại đao.

Tâm tư vốn đang nóng rực trong nháy mắt dập tắt.

Bọn họ cũng thể vì cướp lương thực mà cứng đối cứng với d.a.o của những đúng ?

Đầu bọn họ cũng cứng như thế!

"Hu hu hu, các vị đại ca hảo tâm, cầu xin các ngài cho chúng một chút lương thực ..."

"Con ba ngày ăn gì , nó còn nhỏ như , sắp c.h.ế.t đói , cầu xin ngài phát phát thiện tâm cứu nó với!"

Đột nhiên.

Một phụ nữ bẩn thỉu lảo đảo ôm một đứa bé từ trong đám lưu dân lao , trực tiếp quỳ gối mặt đội ngũ chặn đường của bọn họ.

Tô Vân Hải giật nảy , còn tưởng rằng thật sự sợ c.h.ế.t dám chạy cướp vật tư của bọn họ.

Đao trong tay ông theo bản năng vung , suýt chút nữa là c.h.é.m lên phụ nữ .

Người phụ nữ thanh đại đao sáng loáng chỉ cách một thước cũng dọa giật , trực tiếp sợ tới mức xụi lơ mặt đất.

Đứa bé cũng nhịn gào lên, giọng đều đến khàn đặc, đáng tiếc một giọt nước mắt cũng chảy .

Người phụ nữ run rẩy đôi môi, gì đó dám, cô khát vọng những bao lương thực chất cao ngất ngưởng từng chiếc xe ba gác bảo vệ kín kẽ .

nhịn cứ nuốt nước miếng liên tục.

"Hu hu hu, đừng g.i.ế.c , cầu xin các đừng g.i.ế.c , chỉ xin các chút lương thực, chỉ cần các cho một chút lương thực, bảo gì cũng ! Cầu xin các !"

Người phụ nữ vì cầu xin lương thực, tiếc kéo áo vai xuống, lộ bờ vai tính là sạch sẽ, thể thấy ngày thường cô ít dùng cách để cầu sinh.

 

 

Loading...