Nhà họ Tô già cũng lấy lương thực đổi một ít nước, buổi sáng họ mới thể ăn một bữa no.
Tô Vân Hải dẫn cả nhà nhanh ch.óng ở phía , nhà họ Tô già và nhà họ Trương cũng c.ắ.n răng bám theo sát nút, những dân làng khác bỏ phía xa.
May mà châu chấu ở đây lâu, nhanh sẽ qua, dân làng dù rớt phía cũng gặp nguy hiểm.
Trọn vẹn 4 tiếng, châu chấu mới rời .
Có thể thấy lượng của đội quân châu chấu đáng sợ đến mức nào!
Tô Vân Hải chọn một nơi râm mát để nghỉ chân chờ đợi những dân làng tụt .
Tô Đại Lâm lấy hết can đảm đến tìm Tô Vân Hải.
"Nhị ca, em thể với một chuyện ?" Tô Đại Lâm chút lấy lòng Tô Vân Hải, ánh mắt cầu xin.
Tô Vân Hải khá thất vọng về em ba .
Lúc rời khỏi thôn, ông cho em ba mượn hai chiếc xe la.
Còn cho ít thịt.
Kết quả, em ba lúc đám do thám của Bắc Man xuất hiện đừng là giúp đỡ.
Không chỉ mang hai chiếc xe la ông cho , mà còn trơ mắt cha trộm một xe vật tư của ông, chạy cùng họ.
Đối với Tô Vân Hải, đây chính là một sự phản bội.
Một nhát đ.â.m lưng từ .
Không chỉ .
Sau khi hai nhà gặp , em ba hề tỏ thái độ xin ngay lập tức, thậm chí còn dám với ông một lời nào.
Sao Tô Vân Hải thể đau lòng cho .
"Có chuyện gì thì mau." Tô Vân Hải chút mất kiên nhẫn .
Tô Đại Lâm tổn thương nhị ca, nhưng vẫn mặt dày cẩn thận giải thích.
"Nhị ca, em sai , là cha ép em, bắt em cùng họ, nếu sẽ cướp vật tư hai chiếc xe của em."
"Em còn cách nào khác, chỉ thể theo họ, nếu cả nhà chúng em mất hết lương thực thì để nhị ca chu cấp cho cả nhà bốn miệng ăn của chúng em."
"Nhị ca giúp em nhiều như , em thể cứ dựa dẫm mãi , chỉ thể cùng cha , ít nhất họ cũng lo cho nhà em ăn uống."
"Còn nữa, cha và đại ca vốn còn mang hết xe của các , em quỳ xuống cầu xin họ, họ mới miễn cưỡng đồng ý chỉ lấy một chiếc."
"Em những điều để kể công, cũng đổ cho cha , em là do em tính tình mềm yếu, từ chối cha , là của em, phụ lòng của nhị ca đối với em."
Tô Đại Sơn cúi đầu ủ rũ giải thích, đó như nghĩ đến điều gì, từ trong lòng móc một cái túi đen sì nhanh ch.óng nhét vạt áo Tô Vân Hải.
"Nhị ca, tối qua lúc đám lưu dân cướp đồ, em nhân lúc hỗn loạn lấy bạc của đại ca, tất cả đều cho , hy vọng thể bù đắp tổn thất của ."
Tô Vân Hải mặt cảm xúc em ba giải thích, trong lòng khỏi thở dài.
Bất kể lúc đó lão tam là nghĩ gì, nhưng giải thích như , trong lòng ông quả thực cũng dễ chịu hơn một chút.
Cảm nhận túi bạc trong lòng nhẹ, ước chừng hơn hai trăm lạng bạc.
Xem lão tam là vì bạc nên mới dám đến xin .
Tô Vân Hải vỗ vỗ vai em ba, trong mắt ánh lên một tia sáng khó thể nhận .
Nhìn thế , lão tam cũng thâm hiểm phết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-thoi-dai-ca-nha-xuyen-khong-so-huu-khong-gian-lam-giau-khong-loi-thoat/chuong-104.html.]
Nếu , chi bằng cứ để càng càng lún sâu con đường .
"Được , nể mặt bạc , tha thứ cho chú." Tô Vân Hải gọi Thẩm Nguyệt Hoa một tiếng, ha hả : "Bà xã ơi, lấy cho lão tam một thùng nước."
Tô Đại Lâm ngờ nhị ca dễ dàng tha thứ cho như !
Hơn nữa còn cho một thùng nước!
Anh quá hiểu tính cách của nhị ca, tuyệt đối là thể bạc mua chuộc.
nhị ca quả thực cho một thùng nước!
Tô Đại Lâm cảm động đến đỏ cả mắt!
"Hu hu hu, nhị ca, đúng là nhị ca ruột của em! Hu hu hu, em sẽ bao giờ chuyện với nhị ca nữa, bạc đều sẽ hiếu kính nhị ca hết." Tô Đại Lâm cảm động đến mức lập tức bày tỏ lòng trung thành.
Tô Vân Hải tỏ ý kiến gì về lời , cho vui tai là .
Ông Tô, bà Tô và Tô Đại Sơn ngờ lão tam thể lấy một thùng nước lớn như từ tay lão nhị.
Tất cả đều nịnh nọt lão tam, hai mắt sáng rực.
"Tam nhi, con giỏi thật đấy, thể lấy nhiều nước như từ tay thằng con bất hiếu lão nhị, mau đưa cho , nấu cháo cho , tính toán kỹ lưỡng mới ." Bà Tô vui đến mức thấy mắt , đưa tay định giật lấy thùng nước từ tay Tô Đại Lâm.
Tô Đại Lâm giữ nước , vội vàng : "Mẹ, con bao nhiêu lời ý với nhị ca mới xin chỗ nước , cũng để cho con chút nước uống chứ!"
Bà Tô tâm trạng tệ, hào phóng : "Được, hôm nay con công lao lớn nhất, con múc nước , múc xong đưa cho ."
Tô Đại Lâm vội vàng xách thùng nước đến bên hành lý của , bảo Lâm Tú Tú lấy tất cả bi đông đổ đầy nước.
Nước trong thùng chỉ còn hai phần ba.
cũng đủ cho mười tám miệng ăn nhà họ Tô già bổ sung nước một .
Không lâu .
Người của thôn Đào Hoa lượt đuổi kịp.
Thấy nhà họ Tô và nhà họ Trương đang đợi bên đường, dân làng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
mặt ai cũng u ám.
Đêm qua lưu dân cướp một đợt lương thực, tuy tổn thất lớn, nhưng chỉ cần một chút tổn thất họ cũng đau lòng.
Vừa đám châu chấu điên cuồng gặm bao lương thực của họ, bao gai là những lỗ thủng chi chít.
Nước cũng châu chấu phá hoại ít.
Thậm chí da thịt lộ ngoài của mấy cũng vết m.á.u do châu chấu c.ắ.n.
May mà nửa ngày xảy chuyện gì ngoài ý .
Để thể đến phủ thành Thanh Châu trong hôm nay, tất cả đều nín một liều mạng đường.
Cuối cùng.
Đại đội đến cổng thành Thanh Châu giờ Tuất.
Vì là mùa hè nóng nực, giờ Tuất trời vẫn còn sáng trưng.
Dưới cổng thành nhiều dân xếp hàng thành.