"Tiểu Thất?"
"Nương cứ là , cứ bảo là do Cha ." Lục Thất hất cằm hiệu.
Lưu thị ngơ ngác: " gì ."
"Vậy chẳng lẽ con ?" Lục Thất bật vì tức, hỏi ngược Lưu thị.
Lưu thị nghẹn lời, bà nhớ thì đúng là Lục Thất hề là thể .
"Ta... trả kim chỉ cho nhà nương Đại Chùy." Lưu thị vẻ mặt ngượng ngùng, vội tìm một cái cớ.
"Nương còn cầm kim chỉ kìa." Lục Thất bóng lưng Lưu thị đang rảo bước thật nhanh mà nhịn lên tiếng nhắc nhở.
Lưu thị vỗ trán, đành lấy kim chỉ, dám thẳng mắt Lục Thất.
Chậc...
Lục Thất cũng thêm gì nữa.
Hiểu là .
Trong nhà chỉ còn Lục Thất, nàng tới cạnh hàng rào tưới nước cho Tiểu Đằng Man, còn bồi bổ cho nó một ít dị năng. Chỉ thấy dây leo bám c.h.ặ.t hàng rào, vươn dài thêm vài tấc.
Lục Thất gặm đào lười biếng hiên nhà. Nàng ngước bầu trời trong xanh một gợn mây, tuy tiết trời oi ả nhưng tâm trạng nàng phần thư thái.
Lúc mới đến, vì để gia đình no bụng mà nàng chẳng lấy một phút nghỉ ngơi. Giờ đây thứ dần định, ăn mặc thiếu thốn, cuộc sống đang ngày một lên.
"Đại tỷ, Đại tỷ ơi..."
Tiểu Man nhi tay cầm mấy con giun đất đang ngọ nguậy, hớn hở chạy về.
Lục Thất cảm thấy cảnh tượng thật khiến nàng "đau mắt".
Một đứa nhỏ xinh xắn lấm lem bùn đất, tay còn cầm mấy con giun quằn quại, nàng bắt đầu hoài nghi việc mua gà về nuôi là một quyết định sai lầm .
Lục Man thẳng tay ném mấy con giun trong cái gùi.
Mấy chú gà con dọa cho một phen khiếp vía.
Lục Man chằm chằm đầy mong đợi: "Ăn chứ..."
Với sự "mạnh bạo" của Lục Man, Lục Thất còn chẳng kịp lên tiếng ngăn cản.
"Đại tỷ?"
Chuyện ...
Chắc là do mấy con gà còn quá nhỏ.
Lục Thất cũng bó tay, nàng chỉ đành xòe tay bất lực: "Đợi Nương về tính tiếp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-mang-theo-khong-gian-nuoi-ca-nha-cuc-pham/chuong-72-ga-ham-khoai-tay-ga-ran-ga-hap-hanh.html.]
Nói thật, nàng cũng chẳng nên cho gà con ăn gì mới đúng.
Cùng lắm thì rắc chút gạo, nhưng nàng nỡ, bởi lẽ từng nếm trải cơn đói mới thấu hiểu hạt gạo quý giá nhường nào.
"Dạ." Lục Man xổm gùi, chống cằm lẩm bẩm: "Sao các ngươi ăn nhỉ..."
"Kén ăn là , sẽ đói bụng đấy." Tiểu Man nhi lầm bầm, dường như nàng nghĩ chỉ cần vài câu là lũ gà con sẽ chịu ăn ngay.
Lục Lan ôm hai con ngỗng con trở về, bọn ngỗng lớn hơn một chút, cái cổ dài cứ phập phồng liên hồi, rõ ràng là ăn no.
Lục Triều lẽo đẽo chạy theo Lục Lan: "Chờ Tiểu Triều với."
"Để Đại tỷ đan cho các cái l.ồ.ng nhé." Đã kinh nghiệm đan gùi, Lục Thất lấy tre , vót thành nan đan thành ba cái l.ồ.ng hình vuông, còn chừa một cái lỗ nhỏ, úp ngược xuống là thành chuồng gà, chuồng ngỗng ngay.
Lục Lan đặt chú ngỗng con trong lòng một cái l.ồ.ng, đó hạ tấm chắn tre xuống: "Đây là nhà của Đại Bạch."
Đại Bạch?
Lục Thất con ngỗng trắng nhỏ trong l.ồ.ng, nó lớn lên sẽ thành một con ngỗng trắng to tướng, gọi là Đại Bạch cũng hợp lý.
"Còn đây là nhà của Tiểu Hắc." Lục Triều cũng học theo, cho chú ngỗng của một cái l.ồ.ng khác.
Tiểu Hắc?
Con ngỗng trắng chỉ mỗi chỏm đen đầu thế mà cũng đặt tên .
Lục Thất Lục Man đang vẻ buồn rầu liền hỏi: "Tiểu Man nhi, đặt tên cho mấy con gà con của ?"
Lục Man lắc đầu, lũ gà của nàng chẳng chịu ăn gì khiến nàng buồn rười rượi.
"Vậy nghĩ thử xem , Nhị tỷ và Tiểu Triều đều đặt tên cho ngỗng kìa." Lục Thất dỗ dành, hy vọng thể Lục Man bớt buồn.
Lục Man ngẫm nghĩ một hồi nuốt nước miếng hỏi: "Đại tỷ... thịt gà thì món gì ngon ạ?"
"Nhiều lắm chứ." Thấy vẻ mặt thèm thuồng của Lục Man, Lục Thất : "Nào là gà hầm khoai tây, gà kho tàu, gà rán, cả gà hấp hành nữa."
Đôi mắt Lục Man lập tức sáng rực lên như đèn pha, nàng phấn khích reo hò: "Vậy thì... đặt là Gà Hầm, Gà Rán và Gà Hấp Hành !"
Lục Thất: ????
"Cái gì cơ?"
Lục Man chỉ tay ba con gà vàng óng, lông tơ mịn màng: "Món Gà Hầm, món Gà Rán và món Gà Hấp Hành."
Lục Thất hiểu!!
Tiểu Man nhi thật sự coi ba con gà thành ba đĩa thức ăn luôn .
Nàng kìm mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng Lục Man.