Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 84: Hươu nhỏ, gạc hươu đầy đất ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:34:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ như lượt phát hiện trong rừng núi thực sự còn nhiều thứ giá trị.

 

“Được , hôm nay về , đợi chúng sắp xếp thời gian ngoài.”

 

Thực sự là Liễu thoạt hiền từ, nhưng đối với học nghiệp yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt cho phép đùa giỡn.

 

Hôm nay còn xin phép mãi lão mới đồng ý cho ba chị em ngoài, tuy nhiên Thẩm Thi Thanh so với thì vẫn nhẹ nhàng hơn một chút.

 

Chỉ học buổi sáng và buổi chiều, bài tập cũng nhiều, Thế Cẩn tham gia khoa cử, Tiểu Uyển còn thêm một môn hội họa, giờ cho ngay cả thời gian thêu thùa cũng .

 

Thẩm Thi Thanh cảm thấy bàn bạc với phu t.ử theo chế độ nghỉ cuối tuần như hiện đại, ngày nào cũng chịu thấu, các thư viện khác đều ngày nghỉ tuần (tuần giả).

 

Nàng nhắc đến điểm với , Thế Cẩn và Tiểu Uyển liền giơ cả hai tay tán thành, chuẩn về sẽ "khởi nghĩa".

 

“Đại tỷ tỷ chúng định cứ mười ngày nghỉ một ngày thấy thế nào?” Thế Cẩn dò hỏi.

 

Tiểu Uyển cũng về phía đại tỷ, dù đại tỷ mới là quyết định chính.

 

“Định bảy ngày nghỉ một ngày !” Nàng thầm nghĩ nếu sợ cái thước của Liễu nể tình, nàng bảy ngày nghỉ hai ngày , hiện tại chỉ thể nghỉ đơn thôi.

 

“Vậy phu t.ử đồng ý ?” Tiểu Uyển chút thiếu tự tin, dù phu t.ử thứ đều , chỉ đối với việc học là nghiêm khắc.

 

“Cứ thử xem !” Thẩm Thi Thanh sắc trời, “Về .”

 

Nàng dẫn chuẩn theo đường cũ trở về.

 

Trên đường Thế Cẩn qua bên suối, còn bắt mấy c.o.n c.ua nhỏ, nhưng cuối cùng thấy chúng nhỏ quá, thả trong sông.

 

“Đại tỷ, tỷ xem cua ở đây nhỏ thế nhỉ?” Cậu còn đang đại tỷ cua cho ăn đây, ăn là từ lâu lắm , trong đầu cứ nghĩ đến cua là nước miếng tự chủ mà chảy .

 

Bị Thế Cẩn nhắc tới, Thẩm Thi Thanh cũng chút ăn cua, hiện tại ăn cua là đúng mùa.

 

“Vậy chúng men theo dòng suối xem thử, nhưng chạy xa, chỉ tìm đúng mục tiêu, tìm cua thôi.” Nàng yên tâm bổ sung thêm.

 

Thế Cẩn vui mừng khôn xiết, đặc biệt là cảm thấy khi học võ cơ thể hơn nhiều.

 

Cậu liền ở bên suối nghiêm túc tìm cua, đừng quả thực tìm mấy con khá lớn, còn tìm tiếp.

 

“Được , tìm mấy con là đủ , cần quá nhiều.” Đại tỷ liền ngăn , cũng theo lời đại tỷ.

 

“Dạ đại tỷ bắt nốt c.o.n c.ua thôi.” Thế Cẩn đang thò tay bắt một c.o.n c.ua.

 

Thẩm Thi Thanh khỏi buồn , đột nhiên thần thức mách bảo nàng một loài thú lạ đang đến gần, nàng vội vàng gọi .

 

Mèo Dịch Truyện

“Thế Cẩn, Tiểu Uyển qua đây.”

 

Hai tuy chuyện gì, nhưng thấy đại tỷ gọi gấp gáp như liền vội vàng chạy tới chỗ đại tỷ.

 

Thẩm Thi Thanh dẫn Thế Cẩn và Tiểu Uyển trốn một tảng đá lớn cạnh sơn động, “Đừng lên tiếng.”

 

Hai gật gật đầu.

 

Nàng tiếp tục dùng thần thức dò xét, phát hiện phía cần dùng thần thức cũng thể thấy âm thanh, nàng ló đầu , phát hiện một màn kinh .

 

Cư nhiên là mấy con hươu đến đây, những con hươu trông vẻ điên cuồng, đang tranh đấu ở đây.

 

Thế Cẩn và Tiểu Uyển cũng cảnh tượng cho chấn động, khẽ hỏi đại tỷ: “Đại tỷ nhiều hươu thế , chúng đang ?”

 

Thẩm Thi Thanh cũng chút mịt mờ, “Tỷ cũng rõ lắm, chúng cứ quan sát biến hóa.”

 

Dần dần hình thức phát sinh đổi, đàn hươu nhỏ đó tách , mỗi con hươu tới một cái cây nhỏ ở đó mà húc cây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-84-huou-nho-gac-huou-day-dat.html.]

Hơn nữa là dùng cái gạc đầu mà húc, trong lòng nàng phỏng đoán.

 

“Chắc là gạc đầu hươu nhỏ sắp rụng .” Nàng giảng giải phỏng đoán của cho Thế Cẩn và Tiểu Uyển.

 

“Đại tỷ gạc hươu đó là lộc nhung ạ!” Tiểu Uyển khẽ hỏi, nàng nhớ ngày cha từng b.ắ.n c.h.ế.t một con hươu nhỏ, lộc nhung, bán giá lắm.

 

Tiền bán đều dùng để đổi t.h.u.ố.c cho nương, bữa ăn của bọn họ chỉ lên mấy bữa.

 

“Không , lộc nhung và gạc hươu giống , hiện tại những con hươu đang mài gạc chính là trạng thái khi lộc nhung lớn.”

 

Thẩm Thi Thanh chỉ đại khái, tuy nhiên giá trị y học của gạc hươu cũng cao.

 

Trong lúc nàng và đang nghiêm túc thảo luận, Thế Cẩn thì lúc nào cũng chằm chằm đàn hươu đó.

 

“Đại tỷ, một con hươu mài rụng gạc kìa, tỷ xem.” Thế Cẩn còn dùng ngón tay chỉ cho bọn họ thấy.

 

“Được , bỏ tay xuống, đừng kinh ngạc thế, cứ từ từ đợi.”

 

, Thẩm Thi Thanh định nhặt đồ rơi, nàng đếm qua mười mấy con hươu, tính bảo thủ thì mỗi con rụng một cái gạc cũng mười mấy cái.

 

Nếu con nào rụng cả hai cái gạc cùng lúc thì càng hời.

 

Thế Cẩn cũng hiểu ý của đại tỷ, trong lòng cũng mong ngóng những con hươu nhỏ mau ch.óng mài rụng gạc, cũng đường nhặt gạc hươu, hai chị em liếc một cái.

 

Tiểu Uyển cảm thấy khó hiểu, đại tỷ và nhị ca đang truyền đạt bằng ánh mắt cái gì, nàng đang nghĩ là mới thể sớm ngoài.

 

Khoảng chừng hai nén nhang, ước chừng nửa giờ, phần lớn gạc của đàn hươu đều mài xuống hết, còn mấy con hươu gạc vẫn còn treo đầu.

 

Có lẽ là mệt , mấy con hươu còn chạy tới bên suối uống nước, uống nước xong còn bệt bên cạnh.

 

Điều Thế Cẩn sốt ruột thôi, đang nghĩ đến việc sớm nhặt gạc hươu, càng lúc càng nôn nóng.

 

Thẩm Thi Thanh vội vàng trấn an , “Không , đợi lâu như , cũng thiếu một lúc nữa, chắc là sắp .”

 

Nghe lời trấn an của đại tỷ, mới buông lỏng tâm trí, đó chứng minh lời đại tỷ sai.

 

Không lâu đàn hươu tụ thành nhóm rời , “Đợi thêm chút nữa.”

 

Thẩm Thi Thanh dùng thần thức xác định chúng xa lúc mới cho ngoài.

 

“Đại tỷ giờ chúng nhặt gạc hươu?”

 

Tiểu Uyển lúc mới hiểu , nhưng mặt ngay đó cũng lộ vẻ hân hoan.

 

Thế Cẩn sớm chạy nhặt , kìm lòng nhặt lên một chiếc gạc hươu, thật sự hình dáng giống hệt cành cây.

 

Những chiếc gạc hươu to nhỏ đều, Thế Cẩn mỗi khi nhặt một cái đều vô cùng phấn khích, còn giơ cao lên cho đại tỷ và tiểu xem.

 

Chỉ là hai cũng đang nghiêm túc nhặt gạc hươu, đàn hươu mài gạc những cái cây khác , cho nên gạc hươu cũng phân tán khắp nơi, bọn họ chia ba đường.

 

Dần dần nhặt xong hết gạc hươu mà đàn hươu mài xuống, lúc chất đống với trông vẫn hoành tráng.

 

“Đại tỷ gạc hươu gì? Có đáng tiền ạ!” Câu hỏi mới là chủ yếu nhất.

 

“Lộc giác (gạc hươu) thể dùng t.h.u.ố.c, cũng thể đồ trang trí, yên tâm , nhặt , chúng cũng xem như gặp may mắn bất ngờ, nhặt bảo vật , cảm ơn bầy hươu nhỏ mới đúng.”

 

“Đại tỷ, lộc nhung (nhung hươu) còn đắt hơn ?” Đáng tiếc thứ họ nhặt là gạc hươu khô chứ nhung hươu.

 

“Được , tham lam quá hóa , nhặt gạc hươu là may mắn lắm , nhung hươu thì bắt hươu sống mới cắt .” Thẩm Thi Thanh cho rằng gạc hươu là trời ban, cần cưỡng cầu những thứ khác.

 

“Xong , mau trở về thôi.” Nàng thu hết gạc hươu gian, tiếp tục theo hướng về cốc, còn gặp chuyện gì xen ngang nữa.

 

 

Loading...