Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 345: Tống lão gia tử hối hận ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:39:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nào ngờ lão nhân mặt xong cũng hề tức giận, lão : “Không , khi nào cháu dưỡng thì báo cho một tiếng là .”

 

Thấy đối phương tin tưởng như , Thẩm Thi Thanh ngược chút tự nhiên: “Cháu vẫn nên định một thời hạn , thế nhé, chúng hẹn một tháng , ông tới mang những chậu hoa .”

 

Tống lão gia t.ử cũng thấy đây là ý kiến , như thể cái hẹn để mong chờ, nếu lão cứ thỉnh thoảng chạy tới đây thì cũng khá phiền phức.

 

Thấy đối phương đồng ý, Thẩm Thi Thanh thở phào nhẹ nhõm. Còn tại là một tháng, nàng nghĩ thể tùy tiện để đống hoa cải t.ử sinh ngay lập tức, nếu đối phương chắc chắn sẽ nghi ngờ.

 

Để tránh những rắc rối cần thiết, nàng kéo dài thời gian một chút, hơn nữa lão mang tới tận mười hai chậu hoa, cũng là khiến nàng hớ một vố nhỏ, nàng tự nhiên cũng "báo đáp" cho .

 

Sau khi chuyện định xong, Tống lão gia t.ử lên tầng hai chọn thêm vài chậu hoa, lão yêu cầu hỏa kế trong tiệm giao hàng tận nhà vì lão mang theo .

 

Nhìn thấy đối phương quả thực là yêu hoa, hai chung sở thích, trong lòng nàng mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

 

Cuối cùng Tống lão gia t.ử cũng mua một ít lá. Trước đó lão mấy hứng thú với đồ ăn ở đây, những món cay bánh trái ngọt lịm lão đều thích, dù tuổi tác cũng cao.

 

loại lão ngửi thấy hương thơm mấy , cũng coi như mua một ít về nếm thử, nhưng trong lòng đặt kỳ vọng quá lớn.

 

Bởi lẽ lão ngần tuổi, gia thế thâm hậu, trưởng t.ử hàng năm đều gửi ngon về, cho nên quý lão nếm qua ít.

 

Tuy nhiên ở đây cũng khá đắt, một chút thôi mà mất tới mấy lượng bạc, còn bày đặt hạn lượng, nhưng với lão thì chút bạc chẳng thấm .

 

Mua hết mức lượng tối đa cho phép xong, lão chuẩn rời .

 

Thẩm Thi Thanh thấy vị khách mua nhiều đồ như bèn : “Tống gia gia xin đợi một lát, uống một chén hãy .”

 

Nàng hậu trù tự tay bưng cho lão một chén . Đối phương chén , cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ, cứ thế đó mà thưởng thức.

 

Trà miệng, Tống lão gia t.ử rùng kinh ngạc, thứ cư nhiên hề thua kém gì tiến vua mà đại nhi t.ử gửi về, thậm chí khó mà phân cao thấp.

 

Mèo Dịch Truyện

Xem mấy ngày lão bỏ lỡ quá nhiều , lão còn từng uống chén . Lão , gian phòng tầng hai chỉ cần một lượng bạc là thể uống cả ngày, thật đúng là bỏ lỡ quá nhiều.

 

lão đưa một quyết định, bảo hạ nhân của về .

 

“Thẩm nha đầu, ngon lắm, mở cho một gian phòng.”

 

Câu thốt mang theo khí thế như bao trọn cả căn phòng, Thẩm Thi Thanh cũng hề kỳ thị, dẫn lão lên tầng hai: “Tống gia gia, ông tự chọn lấy một gian, lát nữa cháu sẽ mang lên.”

 

Tống lão thái gia cuối cùng chọn một chỗ khá khuất ở bên trong xuống đó.

 

Thẩm Thi Thanh xuống lầu, sáng nay việc kinh doanh khá , Tiêu Lăng và Thủy Sinh đều bận rộn, Triệu đại thúc cũng mua thức ăn , nên nàng kiêm luôn công việc tiểu nhị, cũng là một trải nghiệm đặc biệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-345-tong-lao-gia-tu-hoi-han.html.]

Vào đến hậu trù: “Thẩm t.ử, chuẩn cho cháu một phần đồ dùng cho gian phòng, cháu mang lên cho khách.”

 

Triệu đại thẩm thấy nàng định đích thì : “Hay là cứ để Thủy Sinh , gọi nó.”

 

“Thẩm t.ử , hôm nay bọn họ đều bận, khéo cháu đang ở đây, thẩm nhanh lên chút, khách nổi giận bây giờ.”

 

Nghe Thẩm Thi Thanh , Triệu đại thẩm vội vàng giúp bưng đồ. Vì gần đây Triệu đại thẩm học cách trứng và lương bì, nên trong một món kho liền thêm một quả trứng .

 

Thẩm Thi Thanh nhanh ch.óng mang đồ lên: “Tống gia gia mời dùng.” Đặt đồ xuống xong nàng định rời , nào ngờ đối phương gọi nàng .

 

“Thẩm nha đầu, đây một lão già ăn hết nhiều thế , cháu xuống ăn cùng .” Tống lão thái gia : “Lát nữa chúng cũng thể cùng xem mấy chậu hoa của tiệm, cùng trao đổi một chút.”

 

Nàng tự nhiên sẽ từ chối: “Tống gia gia ăn hết thể mang về cho nhà, hiện tại cháu đói, lát nữa còn giúp việc.”

 

nàng cảm thấy với đối phương cũng mấy thiết, cùng như thế tính là chuyện gì, chẳng lẽ là bạn vong niên? Mối quan hệ cũng mật đến mức đó.

 

Nàng hậu trù, còn hỏi xem Tiêu Lăng và Thủy Sinh cần giúp đỡ , đó bọn họ đều bảo lo liệu , thế là nàng yên tâm.

 

Triệu đại thúc cũng mua đồ về, mang hậu trù, đại thúc cũng giúp một tay ở trong đó. Thẩm Thi Thanh liền phần việc của Triệu đại thẩm, do nàng phân chia đồ ăn, như cũng thấy phong phú.

 

Tống lão thái gia ở tầng hai nhâm nhi , thấy bánh ngọt bàn cuối cùng vẫn khuất phục, nếm thử một miếng, quả thực khác hẳn dự đoán của lão, bánh ngọt mà ngấy, mềm dẻo miệng.

 

Tiếp đó đối với các món kho khác lão cũng chút hứng thú, tuy đó tự giễu tuổi cao nhưng vẫn thử một chút, thế là cầm lấy một cái cánh nhỏ, ăn quả thực tệ, chỉ là cay, lão vội vàng uống chén để nén .

 

“Xem đúng là bỏ lỡ nhiều.” Tống lão thái gia lẩm bẩm. Rõ ràng từ khi quán khai trương lão phát hiện chỗ , kết quả đến tận bây giờ mới bắt đầu trải nghiệm, thật là chút hối hận, nhưng thì sẽ như thế nữa.

 

Lão ăn xong mấy món ăn nhẹ thì định trải nghiệm một hoạt động khác, thấy bàn sẵn b.út mực giấy nghiên, lão cũng đột nhiên lách gì đó. Chỉ là khi trải tờ tuyên chỉ , lão cau mày, lão bao giờ dùng loại giấy thô ráp như thế .

 

cũng coi như trải nghiệm mới, dù cũng chỉ là chơi đùa, thế là b.út mực chuyển động giấy, rồng bay phượng múa, nếu Thẩm Thi Thanh thấy nét chữ chắc chắn sẽ tán thưởng.

 

Tống lão gia t.ử xong một bài thơ quen thuộc thì còn tâm trí tiếp nữa, bèn giá sách lấy một cuốn tạp thư, nhâm nhi , xem sách, ngày tháng thế cũng thật thanh nhàn, hơn nhiều so với việc ngày nào ở Tống phủ cũng gặp những kẻ lòng mang ý , cung kính.

 

Thẩm Thi Thanh đợi Triệu đại thẩm chuẩn gần xong thì : “Đại thúc đại thẩm, cháu về viện t.ử cơm trưa cho .”

 

Nói xong những lời , Thẩm Thi Thanh liền về . Trong gian rau củ thịt thà theo mùa đều đủ, nàng cũng chợ chen chúc gì.

 

Về tới viện t.ử, xem qua nhà bếp, Triệu đại thẩm vẫn dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, trong bếp gia vị cũng nhiều, Thẩm Thi Thanh đang nghĩ xem hôm nay ăn món gì.

 

Bọn họ đa phần đều là nam t.ử, bận rộn cả ngày chắc hẳn vất vả, tự nhiên mấy món mặn lớn, thế là nàng chuẩn món thịt kho tàu cùng cá kho, thêm một món rau muống, đậu cô ve xào khô, và một món canh nấm.

 

Còn đồ uống thì cứ để bọn họ uống trái cây ở tiệm là , dù mỗi ngày nếu uống hết thì đó cũng lãng phí đổ .

 

 

Loading...