Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 337: Tra nam báo ứng ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:39:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế t.ử, ngài cứ yên tâm, lão nhất định sẽ thủ hộ thật Hầu phủ .”

 

Cố T.ử Dật bấy giờ mới an tâm. Lần bao lâu mới về, chỉ thể sắp xếp như , vạn nhất trở về thì cũng chẳng còn gì vướng bận.

 

Tiếp đó, khi dặn dò thêm một vài việc, liền : “Hôm nay ngoài xem thử...”

 

Tống thúc cũng tỏ thấu hiểu, dẫu ngày mai Thế t.ử , ngắm An Bình cuối cũng là lẽ thường tình. Chỉ là Thế t.ử mang theo theo hầu thì chút kỳ lạ, nhưng Thế t.ử quyết thì lão chỉ việc tuân lệnh.

 

Cố T.ử Dật rời khỏi Hầu phủ, nơi đầu tiên đến chính là Nhã Xá. Ngày mai rời , vẫn đến xem thử xem thể gặp may mà thấy gặp .

 

Hắn bước Nhã Xá, Tiêu Lăng nhận đây chính là vị khách đầu tiên thuê bao sương, tự nhiên là tiến tới đón tiếp.

 

Tuy nhiên, ý đồ của Cố T.ử Dật vốn ở chén rượu chén . Vừa cửa, đưa mắt quanh quất như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Sau khi gã tiểu nhị mặt gọi vài tiếng, mới lên tiếng: “Lên gian phòng ở tầng hai .” Hắn nghĩ thầm trong bao sương thì khó mà quan sát tình hình bên , ở tầng hai vẫn hơn.

 

Tiêu Lăng nhanh ch.óng dẫn lên tầng hai, chọn một vị trí pha cho .

 

Cố T.ử Dật nhấm nháp , định cũng sẽ mua một ít mang . Đây chính là thứ liên kết c.h.ặ.t chẽ với đối phương.

 

Ở phía bên , Thẩm Thi Thanh qua nhiều cửa tiệm, nhưng cũng mang hiệu quả. Nàng tìm một nơi uống hớp nghỉ chân, chủ yếu là vì nơi cách Nhã Xá xa, thể bỏ gần tìm xa nên đành ghé quán gần đó uống tạm.

 

Nghỉ ngơi một lát nàng liền rời . lúc , nàng thấy phố nhiều nha dịch đang kéo về một hướng, nhất thời phố xuất hiện đông dân chúng vây xem.

 

“Đám nha dịch sáng sớm việc , chuyện gì xảy .” Dẫu bình thường họ dậy sớm việc là chuyện tưởng.

 

“Chuyện mà ngươi cũng , tối qua xảy chuyện lớn đấy.” Đây là một tin tức nội bộ.

 

Thẩm Thi Thanh vốn định tiếp, nhưng thấy một cái tên quen thuộc nên dừng bước.

 

“Nghê Thường Phường thì ai cũng chứ!”

 

“Ai mà , chính là tiệm y phục nhưng đắt đỏ mà. Thế nhưng nha dịch và Nghê Thường Phường thì quan hệ gì, chẳng lẽ bọn họ phạm pháp ? Không đúng, chưởng quỹ ở đó là một nữ nhân, thể xảy chuyện gì chứ?”

 

Rất nhiều thắc mắc, đều chờ đợi vị tin tức một lên tiếng.

 

“Không vị chưởng quỹ xảy chuyện, mà là kẻ tối qua định phóng hỏa thiêu rụi Nghê Thường Phường của bọn họ. May mà tuần canh đêm thấy, lớn tiếng hô hoán, đó cứu hỏa kịp thời, thì , phòng ốc cũng chỉ cháy một chút thôi...”

 

Thẩm Thi Thanh đến đây, tim như treo ngược lên cành cây. Sau khi cứu hỏa kịp thời mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng cũng thăm Tô di một chuyến, vạn nhất chuyện gì xảy thì .

 

Thế là nàng bát quái nữa mà chạy thẳng đến Nghê Thường Phường. Muội của nàng đang ở đó. Chẳng bao lâu nàng đến nơi, cửa quả thực một đám vây quanh, nhưng đại môn Nghê Thường Phường dường như vấn đề gì, đám nha dịch đều trong.

 

Thẩm Thi Thanh chút lo lắng nhưng cũng chẳng cách nào, nàng thể lấy danh nghĩa gì mà chứ, chỉ thể kiên nhẫn chờ đợi. Không đợi bao lâu liền thấy đám nha dịch , còn dẫn theo một . Đó là một gã nam nhân ba bốn mươi tuổi, trông hư nhược, gương mặt đầy vẻ sợ hãi, dường như dọa đến mức chịu nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-337-tra-nam-bao-ung.html.]

 

Tô nương t.ử ngoài, Thẩm Thi Thanh đành đợi đám nha dịch khỏi mới bước Nghê Thường Phường. Tiểu tư trong tiệm đều nhận nàng nên nhanh ch.óng dẫn nàng trong.

 

“Thi Thanh, con đến đây, bảo gọi Tiểu Uyển qua đây.” Tô nương t.ử trông vẻ vui mừng.

 

“Tô di, gấp ạ. Con chỉ là trong tiệm phóng hỏa nên lo lắng chạy qua xem, may mà di .” Thẩm Thi Thanh xác nhận đối phương an mới yên tâm.

 

Tô nương t.ử : “Đây nơi để chuyện, chúng trong , sẵn tiện cho hai chị em con tương phùng.”

 

Nàng thấu hiểu, cứ thế theo đối phương trong.

 

Tô nương t.ử cũng giấu giếm: “Trước đó phái theo dõi sát , ban đầu dám động tĩnh gì, ai ngờ hôm qua định hạ thủ độc ác. Vậy thì tương kế tựu kế, giảm thiểu tổn thất, báo quan bắt .”

 

Tuy giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đây cũng chẳng chuyện đơn giản. Nói thật, là nàng đau lòng, nhất là khi gã nam nhân bắt, cứ luôn mồm đòi gặp nàng, nhưng nàng trực tiếp từ chối, bất kỳ liên hệ gì với đối phương nữa.

 

“Vậy Tô di, đây di nhà cũng là đại hộ, vạn nhất nhà đến An Bình, liệu gây phiền phức gì ạ?”

 

Biết đối phương lo lắng cho , Tô nương t.ử vui, nàng : “Chuyện thì cần lo lắng, bọn họ ở quê nhà còn tự khó bảo , cho dù đến đây cũng chẳng sợ. Thực bao nhiêu năm qua cũng nghĩ thông , nếu cha chồng cũ của bảo vệ thì chẳng nhiều chuyện như .”

 

Thực chất, con dâu trong mắt bọn họ cũng chỉ là ngoài, so bì với con trai ruột, may mà thấu.

 

Nghe Tô di , Thẩm Thi Thanh cũng yên tâm.

 

“Thi Thanh, tiệm của con dạo ăn thế nào?” Tô nương t.ử sẵn tiện hỏi thăm tình hình của nàng, thầm nghĩ nếu , thể kéo vài bạn đến ủng hộ, nhưng đây cũng chỉ là nhất thời, chủ yếu xem bản cửa tiệm sức hút .

 

Thẩm Thi Thanh cũng thật thà trả lời: “Làm ăn cũng tạm ạ, chỉ là phát đạt như tiệm của Tô di thôi.”

 

“Được , đừng nịnh nữa, việc ăn . Đợi ngày nào đó dẫn một đám tỷ đến chỗ con bao trọn bao sương để trải nghiệm thử.”

 

“Được ạ, đến lúc đó di cứ phái báo một tiếng, con sẽ để dành cho di một bao sương.” Thực tiếp đón khách nữ cũng , di xem lúc con thiết kế nhà vệ sinh đều phân chia nam nữ rõ ràng. Chỉ là mấy ngày nay khách nữ nào chủ động đến, nếu thể thu hút một đến thì cũng là một cơ hội .

 

Tiếp tục trò chuyện một lát, Tiểu Uyển tới: “Đại tỷ, hôm nay tỷ tới đây.”

 

“Tỷ chỉ là tiện đường qua thăm thôi, nhưng đại tỷ quên mang đồ ăn tới .”

 

“Đại tỷ , tỷ mang đồ tới cũng vẫn thích mà.” Tiểu Uyển tiến tới ôm lấy cánh tay đại tỷ, tựa đầu lên đó.

 

Thẩm Thi Thanh đó cùng Tiểu Uyển về phòng nán một lúc, kể cho vài chuyện. Sau cùng thực sự : “Đợi vài ngày nữa đại tỷ đến thăm , lúc đó về nhà chúng ăn hỏa quế (lẩu).”

 

Tiểu Uyển thấy ăn hỏa quế thì vui mừng, mong chờ đến ngày đó: “Đại tỷ, ăn thịt bò, lá sách...” Nàng bắt đầu gọi món.

Mèo Dịch Truyện

 

“Được , tỷ đều chuẩn cho cả.”

 

 

Loading...