Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 301: Tương kế tựu kế
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:38:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở trong Nghê Thường Phường, ba chị em chia đội ngẫu nhiên tiến hành đại tài cờ ngũ t.ử, cuối cùng vẫn là Thẩm Thi Thanh chiếm ưu thế mỏng manh giành chiến thắng.
Sau đó Tiểu Uyển dạy cho đại tỷ một cách thêu mới học .
Mèo Dịch Truyện
“Sư phụ đồng ý cho dạy ?”
Cũng chẳng trách Thẩm Thi Thanh hỏi như , bởi vì ở cổ đại coi trọng quan hệ sư thừa, đồ của Tô nương t.ử, Tiểu Uyển cứ thế đem tuyệt học của đối phương dạy cho , dường như chút thích hợp.
Nào ngờ Tiểu Uyển vui vẻ : “Đại tỷ, chuyện tỷ cứ yên tâm , hỏi qua sư phụ từ lâu , sư phụ vui, còn mong còn nữa là, sư phụ là .”
Nghe như , Thẩm Thi Thanh liền yên tâm, cũng theo chậm rãi học, còn Tiểu Cẩn thì cảm thấy chút vô vị, sân tự chơi đùa một lát, dù cũng rời .
Cậu chút lo lắng cho hai ông cháu ở nhà , cái tên Tiêu Lăng đó chắc là để đói nhỉ, bộ dạng tự bữa sáng hôm nay, xem hẳn là sẽ đói c.h.ế.t.
Hôm nay đại tỷ khi nào mới về, là ở đây.
Thẩm Thi Thanh cũng suy nghĩ vấn đề , nàng ở bên cạnh nhiều hơn, định ăn cơm tối xong mới về, thế là với Tô nương t.ử một chút về suy nghĩ của .
“Thi Thanh, thấy hôm nay các con cứ ở đây , chỗ cũng thiếu mấy chiếc giường, ngày mai tìm đưa các con về.” Tô nương t.ử cân nhắc chu đáo.
Lúc Tiểu Uyển cũng : “Đại tỷ, hôm nay chúng ngủ cùng .” Muội của , nàng đành đồng ý.
“Vậy thì phiền Tô di .”
“Thế mới đúng chứ, lát nữa bảo cơm tối cho các con.” Tô di vui vẻ .
lúc , gã sai vặt hôm nay nàng phái theo dõi nam nhân trở về, thần sắc khẩn trương: “Chưởng quỹ xong , kẻ đó thực sự quá tâm ngoan thủ lạt (lòng độc ác, tay tàn nhẫn)........”
thấy mấy đứa nhỏ ở đây, gã nên tiếp tục .
“Không , ngươi cứ ở đây là .” Ở chỗ nàng, ba chị em bao giờ là ngoài, Thẩm Thi Thanh cảm động sự tin tưởng của Tô nương t.ử.
Thế là gã sai vặt kể rõ mồn một những gì thấy , đặc biệt là nữ t.ử tên Nhu Nhi đang quạt gió thổi lửa .
“Nhu Nhi?” Tô nương t.ử dường như chút ấn tượng, lúc đó nam nhân còn bắt nàng chấp nhận cho Nhu Nhi của cửa, xem đây là thực sự cửa , nhưng ngày tháng của , cứ đến phiền ngày lành của nàng. Chuyện chỉ thể xem tin tức dò la về kẻ ở quê cũ như thế nào .
“Tô di ?” Thẩm Thi Thanh thấy Tô nương t.ử dường như đang suy nghĩ gì đó hồi lâu, thế là lên tiếng nhắc nhở một chút.
“Không gì, A Vũ ngươi tiếp , bọn chúng định đối phó như thế nào?” Ngữ khí của nàng vô cùng bình thản, một chút phẫn nộ nào khi phu quân cũ cư nhiên tới hãm hại nàng, đại khái là vốn dĩ chẳng trao bao nhiêu chân tâm.
Gã sai vặt tên A Vũ bấy giờ mới : “Chưởng quỹ, bọn chúng định phóng hỏa đốt cửa tiệm của chúng , như sẽ còn gì cả, khi đó sẽ tình nguyện trở về.” A Vũ khi lời vô cùng phẫn nộ, hạng tâm địa độc địa như .
Tiểu Cẩn, Tiểu Uyển xong đều cảm thấy quá ác độc, ngọn lửa lớn sơ sẩy một chút là sẽ hại đến tính mạng con , huống chi Tô di cũng từng là thê t.ử của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-301-tuong-ke-tuu-ke.html.]
Ngược Tô nương t.ử vô cùng bình tĩnh: “Đã bao nhiêu năm trôi qua , vẫn là cái dạng cũ, còn tưởng thể nghĩ chủ ý ho gì, hóa chỉ .” Ngữ khí vô cùng giễu cợt, bản năm đó còn vì hạng mà thương tâm khổ sở, xem đúng là mù mắt .
Lúc Thẩm Thi Thanh cũng : “Tô di, đây là việc , nếu chúng kế hoạch của đối phương thì chẳng thể ôm cây đợi thỏ, tóm gọn một mẻ .” Nàng cảm thấy như thể kết thúc chuyện một cho xong, nếu sẽ hậu họa khôn lường.
Suy nghĩ mưu mà hợp với Tô nương t.ử: “Thi Thanh, hai chúng quả nhiên duyên phận, chính là định như , chỉ sợ kẻ đó lòng tặc mà gan tặc, huống hồ ở phủ nha cũng quen, nếu thật thì nhất, còn cũng cách để .”
Lúc khí trường Tô nương t.ử mới khiến Thẩm Thi Thanh thực sự cảm nhận , đây là phụ nữ một một thể xông pha tạo nên một trời riêng.
“Thi Thanh, chuyện để các con chê .” Thật sự cảm thấy mặt hậu bối chút mất mặt, để bọn họ xem trò .
“Tô di, kẻ đó mới là trò .” Thẩm Thi Thanh an ủi Tô di, “Chúng bàn những chuyện nữa, bàn xem tối nay ăn gì , là hôm nay để con xuống bếp, để nếm thử tay nghề của con.”
“Được, cái còn bao giờ thử qua tay nghề của con.” Cứ như , cuối cùng cũng đem những chuyện vui quăng đầu, tuy nhiên Tô nương t.ử vì lo lắng kẻ táng tận lương tâm tới, vẫn sắp xếp một nhân thủ, chính là sợ đối phương hôm nay sẽ tới.
Nếu dám tới, thực sự trách nàng niệm tình xưa.
Thẩm Thi Thanh bếp phát hiện nhà Tô di gian bếp thực sự lớn, còn một trù nương giúp đỡ việc vặt, thế là nàng nấu cơm vô cùng thong thả, còn nhận sự tán thưởng của mấy bàn ăn.
“Thi Thanh, ngờ trù nghệ của con như , đợi tới thăm Tiểu Uyển, liền thể hưởng phúc miệng .” Tô nương t.ử tán dương.
“Đó là đương nhiên.” Nàng đáp vô cùng dứt khoát, Tô nương t.ử càng thêm hài lòng.
Tiểu Cẩn cũng nhân cơ hội : “Đại tỷ nhiều thứ lắm, chúng con nhất định sẽ mang thêm nhiều chút cho .”
Lần chủ yếu là thời gian chút vội vàng, tỷ như chân gà nàng mua vẫn kịp , còn một thứ khác cũng xong.
“Tiểu Cẩn sai, tới sẽ mang một ít món ăn tươi mới cho .”
“Vậy thì sẽ ngày ngày mỏi mắt mong chờ .”
Trên bàn ăn vô cùng náo nhiệt, thực sự cảm giác như một nhà, Tô nương t.ử cũng vui vẻ, cũng đang nghĩ nếu đứa nhỏ năm đó của nàng thể giữ , chừng cũng hoạt bát đáng yêu như bọn họ. Thôi, chuyện qua đừng mãi chìm đắm nữa, bây giờ thế cũng .
Sau bữa tối Thẩm Thi Thanh ngủ cùng phòng với , Tiểu Cẩn sang một gian phòng khác nghỉ ngơi.
“Bàn trang điểm dùng thấy thế nào?” Nàng thấy bàn trang điểm mua cho đó, xem Diệp chưởng quỹ quả thực sai đưa tới.
“Dùng , , thích.” Tiểu Uyển vui mừng.
“Vậy thì , ở đây thích nghi ?” Suy nghĩ một chút nàng vẫn hỏi một câu.
Tiểu Uyển : “Vừa thích nghi thích nghi, thích nghi là vì sư phụ đối với , thích nghi là vì xa đại tỷ và nhị ca, mấy ngày nay cứ đếm từng ngày, xem khi nào tới thăm , nếu hôm nay tới, định nhờ sư phụ phái đưa về .”
Tiểu Uyển một tràng dài, hiện giờ nàng chuyện gì cũng sẽ , còn nén trong lòng nữa, thấy như Thẩm Thi Thanh thấy nhẹ nhõm.