Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 298: Câu đố ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:38:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xem vẫn là tinh ranh như , lừa nàng là xong , hơn nữa cũng dối chớp mắt, xem quan sát thật kỹ.

 

Thấy Tiểu Uyển hoạt bát cởi mở như , nàng cũng yên tâm, chỉ là Tô nương t.ử rốt cuộc gặp chuyện gì vẫn còn là một ẩn .

 

Thẩm Thi Thanh thầm nghĩ, vẫn nên để Tô nương t.ử tự thì hơn.

 

“Thi Thanh, ba chị em các con cứ ôn chuyện cũ , xử lý chút việc, còn nữa các con thích món gì , lát nữa bảo đầu bếp .” Tô nương t.ử cân nhắc chu đáo.

 

“Tô di cứ theo lệ thường mà , chúng đều kén ăn.” Ở nhà khác tự nhiên tùy chủ, nên phiền thêm.

 

Tô nương t.ử cũng hỏi gì thêm, khi bà rời , Thẩm Thi Thanh mới dịp tâm sự với .

 

Tiểu Cẩn cũng tự giác đóng cửa , đó ba chị em vây quanh bàn xuống.

 

“Tiểu Uyển, những ngày qua chắc là vất vả lắm, thấy gầy .”

 

Tiểu Cẩn bên cạnh chút phục, Tiểu Uyển trắng trẻo mập mạp thế gầy chỗ nào chứ, cũng gầy , nếu tính theo tiêu chuẩn của .

 

Tiểu Uyển tuổi còn nhỏ, một ở đây quả thực khiến yên tâm, mấy ngang qua, suýt chút nữa xông , chỉ sợ đại tỷ sẽ mắng.

 

“Đại tỷ, béo lên , gầy chỗ nào .” Tiểu Uyển cảm thấy gầy, “Đại tỷ yên tâm, ở đây , sư phụ đối với vô cùng , ngay cả những gia đinh cũng đối xử với .”

 

Nghe xong những lời , Thẩm Thi Thanh cũng yên tâm, những gia đinh chẳng qua là nể mặt Tô nương t.ử, nhưng ai để Tiểu Uyển chịu ủy khuất là .

 

Kế tiếp, Tiểu Cẩn thể chờ đợi thêm mà kể cho về tình hình cải tạo tiệm sách của họ.

 

“Tiểu Uyển, tiệm sách bây giờ đổi lớn thế nào , còn mười ngày nữa là công, chờ xong xuôi, nhị ca sẽ đưa xem.” Tiểu Cẩn lên nhiều kế hoạch, họ sẽ gì, đều dự tính cả .

 

Thẩm Thi Thanh cảm thấy chen chủ đề của hai đứa nhỏ, cứ thế chúng trò chuyện cũng thấy vui.

 

“Đại tỷ, tỷ xem lời đúng , Tiểu Uyển cứ tin . Tỷ giải oan cho nha.” Tiểu Cẩn chạy đến bên cạnh đại tỷ .

 

“Phải, nhị ca đúng đó, tiệm sách của chúng sắp xong , khi nào khai trương nhất định tham gia, việc công lớn của đấy.”

 

nhiều tranh vẽ và đồ trang trí đều là thành quả của Tiểu Uyển, nhắc tới đây Thẩm Thi Thanh : “Ta đang nghĩ tiệm sách của chúng nhất định đặt một cái tên thật , thế , mỗi chúng nghĩ một cái tên, đến lúc đó xem tên của ai nhất. Đừng nghĩ qua loa, vì giờ vẫn gấp, còn nhiều thời gian, tên gọi cân nhắc thật kỹ.”

 

Tiểu Cẩn vô cùng tự tin, việc đối với như lấy đồ trong túi, nên hăng hái, quyền đặt tên tiệm sách nhất định trong tay .

 

Tiểu Uyển cũng vui, thể tham gia việc , cho dù chọn trúng tên của nàng, nàng vẫn hạnh phúc.

 

“Dạ đại tỷ.” Hai em đồng thanh đáp.

 

Thẩm Thi Thanh : “Còn một thứ nữa cho nếm thử, nãy tiện lắm.” Nguyên nhân đều hiểu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-298-cau-do.html.]

Nàng lấy nước dương mai và sữa : “Lại đây nếm thử nước dương mai , vị của nó đúng như nhị ca , cũng hẳn là lừa .”

 

Tiểu Uyển vô cùng tin tưởng đại tỷ, nhất là nước dương mai trông thật hấp dẫn, nhưng nàng chú ý đến vật đựng nước, một cái bình sứ , “Đại tỷ, bình mua ở , quá .”

 

Thẩm Thi Thanh khen đến ngượng ngùng, nếu đó cho Tiểu Uyển việc gốm sứ, chắc chắn nàng sẽ nghĩ Tiểu Uyển cố ý để an ủi .

 

Thấy thích đồ sứ của , nàng càng thêm tự tin.

 

Sau đó Tiểu Cẩn kéo Tiểu Uyển sang một bên thầm, Thẩm Thi Thanh để cho hai đứa gian riêng, nàng bước ngoài .

 

Kết quả phát hiện, Tô nương t.ử vẫn đang ở trong sân lúc , thần sắc vô cùng nghiêm nghị, dường như nhiều chuyện quan trọng giải quyết .

Mèo Dịch Truyện

 

Nàng nghĩ ngợi một lát bước tới: “Tô di, ?”

 

“Sao con ở bên Tiểu Uyển, chạy đây gì, chẳng khiến Tô di thấy ái ngại ?” Để một hậu bối nỗi lòng của , bà thấy thật .

 

“Tô di, như con đó, thể thử với con xem , dù ba thợ da cũng bằng một Gia Cát Lượng, chúng con thể giúp gì.” Nàng vẫn tiếp tục tranh thủ sự tin tưởng của đối phương.

 

Cuối cùng Tô nương t.ử cũng nới lỏng: “Thi Thanh, con dạo với một lát.”

 

“Dạ.”

 

Họ đến một sân viện, bên trong trồng một ít hoa cỏ, nàng còn thấy cả những cây hoa tặng Tô di, tràn đầy sức sống, xem đây chính là hậu hoa viên của Tô di .

 

“Tô di, chăm sóc những đóa hoa quá. Có bí quyết gì ?” Thẩm Thi Thanh trồng hoa theo kiểu tùy duyên, mới dùng linh tuyền để trợ giúp, so về kinh nghiệm trồng hoa nàng quả thực bằng Tô di.

 

“Đây chẳng qua là thói quen lâu ngày thành thục thôi, bí quyết gì, nếu đến đây, sẽ giới thiệu cho con một vài loài hoa, đến chỗ con chỉ mới một phần, lấy hoa của giảng cho con...”

 

Cứ thế Thẩm Thi Thanh học thêm ít kiến thức về hoa, còn phương pháp chăm sóc hoa , Tô di quả thực là dốc hết vốn liếng truyền thụ.

 

Cuối cùng họ cũng thấm mệt, xuống nghỉ ngơi. Đột nhiên Tô nương t.ử : “Thực cũng chẳng chuyện gì lớn, chỉ là một con sâu hôi hám định bám lên thôi.”

 

Nghe Tô di một câu kỳ quặc như , nàng chút mơ hồ, nhưng thể khẳng định một điều, con sâu đó chắc chắn chỉ côn trùng, mà là ám chỉ một hạng nào đó.

 

“Tô di, sâu thì xua hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t. Không thể mặc thêm áo dày để phòng nó, như đối phương chắc chắn sẽ buông tha.” Nếu Tô nương t.ử đ.á.n.h đố, rõ chuyện gì, thì nàng cũng dùng ẩn dụ mà đáp .

 

Nghe lời của thiếu nữ , Tô nương t.ử chợt cảm thấy đúng là ngõ cụt, bà sợ kẻ đó gì, họ sớm còn quan hệ gì nữa.

 

Kẻ sai là con tiện nhân đó, chẳng liên quan gì đến bà. Bản việc gì sợ , “Cảm ơn con, Thi Thanh, con đúng là một lời đ.á.n.h thức trong mộng. Chiều nay sẽ cho tiệm mở cửa trở , hy vọng tổn thất hai ngày nay thể bù đắp .”

 

Tô nương t.ử như thế mới là vị Tô di thốc tháo, tích cực mà nàng từng , chỉ là con sâu mà bà rốt cuộc là hạng nào.

 

Không ngờ buổi chiều nàng liền .

 

 

Loading...