Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 20: Bí mật của Tiểu Cẩn và Tiểu Uyển ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:32:37
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Thi Thanh quan sát kỹ những hạt ngọc , quả thực giống ngọc nhân tạo thời hiện đại hạt nào cũng đều chằn chặn.

 

Cơ bản mỗi hạt ngọc đều khác , hạt tròn trịa, hạt hình bầu d.ụ.c, màu trắng, mấy hạt màu tím nhạt, còn hạt ngả vàng.

 

“Tiểu Uyển lấy một cái bát đây.” Thẩm Thi Thanh chuẩn gỡ những hạt ngọc , sẵn tiện hỏi xem chỗ đó còn con trai nào thế nữa .

 

Tiểu Uyển lấy bát đáp: “Là nhị ca, khi bắt cá thì cái vướng chân, thế là nhặt lên quẳng cho .”

 

Mắt Tiểu Uyển dán c.h.ặ.t tay đại tỷ, tiếng ngọc trai rơi bát lanh lảnh, thấy âm thanh thật êm tai.

 

Đặc biệt là một hạt ngọc màu tím nhạt bên trong, thấy đó là hạt nhất.

 

“Tiểu Uyển, đây đếm xem bao nhiêu hạt.” Thẩm Thi Thanh dáng vẻ mê mẩn của Tiểu Uyển, bộ y phục vốn dĩ đơn giản.

 

Mái tóc chỉ b.úi lên sơ sài, lấy một món đồ trang sức, nàng nhất thời cảm thấy xót xa.

 

“Ba mươi lăm, ba mươi sáu. Đại tỷ, tổng cộng ba mươi sáu viên trân châu.” Tiểu Uyển hớn hở đếm.

 

Thẩm Thi Thanh lấy từ trong gian một chiếc hộp gỗ nhỏ, lau khô trân châu bỏ hộp, đó đưa cho Tiểu Uyển.

 

Tiểu Uyển chút kinh ngạc: “Đại tỷ, đây là...” Nói chuyện cũng chút lắp bắp.

 

Thẩm Thi Thanh đặt chiếc hộp tay : “Đợi vài ngày nữa khi chuyện rõ ràng, thể bắt đầu may y phục, dùng trân châu vòng cổ hoặc vòng tay đều , cũng thể giúp đại tỷ một chuỗi, ?”

 

Tiểu Uyển gật đầu: “Được ạ, sẽ cho đại tỷ , đúng đại tỷ, tỷ thích mấy thứ ?”

 

Thẩm Thi Thanh mỉm xảo quyệt: “Trước thường thấy tự dùng mấy mảnh vải vụn hoa cài đầu, còn dùng tre trâm cài.”

 

Thẩm Thi Thanh từ khi tiếp nhận ký ức của thể , tự nhiên rõ Tiểu Uyển lúc rảnh rỗi thường tự nghiên cứu cách trang sức tóc và trâm cài.

 

Thêu thùa cũng giỏi, nhưng Thẩm mẫu cũng chuyên tâm bồi dưỡng, chỉ bằng lòng để thêu hoa, thế là Tiểu Uyển chỉ thể lén lút tự mày mò.

 

Cái giỏ đồ mà Tiểu Uyển giao cho nàng ngày chạy nạn, thứ cho khác chắc hẳn chính là công cụ của .

 

Tiểu Uyển lúc gì cho , chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng.

 

Thẩm Thi Thanh đưa đống đồ của trong gian cho Tiểu Uyển, “Đại tỷ cũng xem nữa, tự bảo quản. Lát nữa đồ của nhị ca cũng đưa cho như .”

 

Tiểu Uyển đón lấy, đó suy nghĩ một chút lật miếng vải phía , chỉ thấy bên trong nhiều thứ linh tinh lang tang.

Mèo Dịch Truyện

 

Có túi thơm Tiểu Uyển thêu, tuy vải vóc bình thường nhưng hoa văn bên vô cùng xinh , sống động như thật.

 

Cái giống với những đồ thêu mà trong ký ức Thẩm Thi Thanh thấy Tiểu Uyển và Thẩm mẫu mang bán, đồ thêu tinh xảo hơn nhiều.

 

Bên trong còn nhiều kim chỉ, cùng nhiều sợi dây đồng và những chiếc trâm gỗ đang dở.

 

“Nương cho những thứ , hơn nữa thấy nương còn nhiều đồ thêu thêu xong cũng mang ngoài bán, mấy thấy nương thêu xong đem đốt . Muội thể giữ .”

 

Tiểu Uyển so với Thẩm Thi Thanh thì thiết với Thẩm mẫu hơn, Thẩm Thi Thanh thích săn với Thẩm phụ hơn, còn Tiểu Cẩn là một đứa trẻ ham chơi.

 

Chỉ Tiểu Uyển bầu bạn bên cạnh Thẩm mẫu, tự nhiên một hành động kỳ quái của bà.

 

Có điều còn nhỏ, vẫn hiểu chuyện gì. Hiện giờ Thẩm phụ Thẩm mẫu đều qua đời, đây chỉ thể trở thành bí mật.

 

Thẩm Thi Thanh ôm lấy đang nức nở, khỏi an ủi.

 

“Không , ở đây gì thì , y phục của đại tỷ và nhị ca đều trông cậy đấy! Đợi sang năm đại tỷ trấn ngóng tin tức, lúc đó sẽ mang về cho nhiều chỉ vàng chỉ bạc hơn.”

 

Thẩm Thi Thanh đợi Tiểu Uyển bình tĩnh tâm tình, đó : “Mau cất đồ , nếu lát nữa nhị ca , thể để thấy bộ dạng nhè của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-20-bi-mat-cua-tieu-can-va-tieu-uyen.html.]

 

Chiêu quả nhiên hiệu nghiệm, Tiểu Uyển sụt sịt mũi, bình tâm trạng. “Vậy, đại tỷ cất đồ .”

 

Thẩm Thi Thanh thì đang suy nghĩ về chuyện trân châu: “Loại trai sông thường sống đơn độc, ngày mai xem thử trong cái đầm hoang còn thứ gì .”

 

Dâu tằm hôm nay theo lời hai em thì vẫn còn khá nhiều, hôm nay chỉ mới hái một nửa. Thế là nàng quyết định, sáng mai nàng sẽ cuốc nốt phần đất còn .

 

Hai em vẫn như cũ hái dâu tằm, buổi trưa nàng thu dâu tằm cùng về sơn động. Buổi chiều thì thám thính cái đầm hoang , xem còn bao nhiêu trai sông.

 

Lúc Tiểu Cẩn một bộ y phục khác bước , mặc bộ y phục mới nhất thời cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Tiểu Cẩn mắt sắc vô cùng: “Đại tỷ, cái con trai tách , bên trong thứ gì ?” Nhìn cái thớt dọn dẹp xong, Tiểu Cẩn hỏi.

 

Thẩm Thi Thanh cũng định giấu , “Đây chắc là trai lấy ngọc, sáng mai cùng Tiểu Uyển hái nốt chỗ dâu tằm còn , đó buổi chiều ba chúng cùng đến đó, xem con trai nào khác .”

 

Trân châu! Tiểu Cẩn vẫn sự quý giá của trân châu. “Đại tỷ, trân châu , thể cho xem , từng thấy trân châu bao giờ!”

 

Thẩm Thi Thanh lạnh lùng : “Ngày mai khối cơ hội cho thể hiện.”

 

Cũng đúng, ngày mai vớt, sớm hôm nay vớt nhiều thêm một chút, Tiểu Cẩn hối hận đến xanh ruột.

 

Lúc Tiểu Uyển cũng bước , Tiểu Cẩn trái nhận cảm xúc của gì bất thường.

 

Thẩm Thi Thanh cá trong chậu nước, ánh mắt mong đợi của Tiểu Cẩn, nàng vô tình : “Cũng thể ngày nào cũng ăn cá, cứ nuôi đấy , ngày mai nếu ở đầm nước vớt nhiều thì cùng thành cá khô.”

 

Có lẽ là do từng sống ở mạt thế, Thẩm Thi Thanh cảm thấy chút thích tích trữ đồ đạc, cái gì cũng tích trữ.

 

Tiểu Cẩn cam tâm: “Vậy đại tỷ, tối nay chúng ăn gì.” Đệ rõ ràng thấy đại tỷ mang thứ gì về cả.

 

“Đệ quên đây đại tỷ để nhiều món ăn sẵn trong pháp bảo , ăn thì lãng phí.” Thẩm Thi Thanh định giải quyết hết chỗ đó , đổi một ít hàng dự trữ bỏ .

 

Tiểu Uyển thì ý kiến gì, Tiểu Cẩn tay chân nhỏ bé của chắc chắn thắng nổi đại tỷ, thế là chỉ thể miễn cưỡng chấp nhận.

 

Có điều tay nghề của đại tỷ vẫn tuyệt vời, cơ bản đều ăn đến mức bụng tròn vo.

 

Sau bữa ăn, Thẩm Thi Thanh ước chừng bây giờ chắc chỉ bảy tám giờ tối ở hiện đại, cổ đại đúng là phương thức giải trí nào, ít nhất hiện tại bọn họ là như .

 

Tiểu Uyển sơn động của hai nàng , còn nháy mắt với đại tỷ, Thẩm Thi Thanh liền hiểu ý.

 

Thẩm Thi Thanh thì gọi Tiểu Cẩn sang “phòng” của .

 

“Đại tỷ, chuyện gì ?” Chẳng lẽ là tính nợ cũ chuyện trốn bắt cá chiều nay, trong lòng bồn chồn yên.

 

Thẩm Thi Thanh : “Xem kìa, sợ hãi thành cái dạng gì .”

 

Tiểu Cẩn chỉ thấy đại tỷ lấy từ trong pháp bảo thần kỳ một thứ, lập tức căng thẳng.

 

“Đại tỷ, đây là ạ.” Đây là thứ để chỗ đại tỷ khi rời nhà, đại tỷ đột nhiên lấy .

 

“Được , đừng cái vẻ đó. Đại tỷ xem bí mật bên trong của .”

 

Chỉ là đợi Tiểu Cẩn kịp thở phào, thấy đại tỷ dùng giọng điệu thản nhiên : “ mà đoán thì cũng đoán tám chín phần mười.”

 

Trong mắt Tiểu Cẩn thoáng qua một tia kinh ngạc, chán nản cúi đầu xuống. “Đại tỷ, học, thi lấy công danh khó.”

 

đây là ước mơ từ nhỏ của , thợ săn, tuy bình thường ham chơi, nhưng cũng thường xuyên đến học đường của thôn trưởng trong thôn, ngoài lỏm, luyện chữ bãi cát.

 

Sau đó cha mất, chiến tranh, gia đình họ chỉ thể lánh nạn, chuyện học càng đến bao giờ.

 

 

Loading...