Chạy nạn bị ruồng bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 159: Trình gia gia kỳ quái, tặng kiếm ---

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:35:29
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Thi Thanh cũng định chiếm tiện nghi quá lớn, chỉ là thấy lão bản lớn tuổi mà nghiêm chỉnh, lười biếng để nàng bận rộn suốt buổi, nên cũng khiến lão nghẹn lời một chút.

 

Cũng thêm, một sách cổ trong thư xá thực sự thú vị, cuốn du ký nàng mua giờ vẫn thấy lôi cuốn, cho nên nhân cơ hội đào thêm vài cuốn sách .

 

Nàng dạo quanh bên ngoài vài vòng, tìm nơi lấy một chiếc rương từ gian thư xá.

 

“Lão bản con tới đây, con cứ ngỡ ngài chuẩn đóng cửa chứ?” Nhìn lão bản đang ở cửa vẻ mặt căng thẳng, nàng trêu chọc.

 

Lão bản sắc mặt : “Nhỏ tuổi mà mồm mép lanh lợi, chẳng đáng yêu chút nào. Mẫu ngươi là một đại khuê tú, nhờ nàng dọn dẹp thư phòng cũng giống như ngươi.”

 

Từ giọng điệu thể thấy đối phương thiết với mẫu của nguyên , nhưng lúc khí thế thể thua , đợi về hỏi ngoại tổ phụ , thể trúng kế của lão ở đây.

 

“Lão bản, sách ở tầng một và tầng hai đều thể lấy ? Vậy con lên tầng hai xem .” Dù nàng cũng tìm vài cuốn sách ở tầng hai.

 

Thấy Thẩm Thi Thanh phớt lờ lời , lão bản chút bực . Quả nhiên là ngoại tôn nữ ruột của lão già họ Liễu, cũng gian xảo y như lão , nhưng lão là ai chứ, chuyện hứa thì thể nuốt lời.

 

Hơn nữa lão cũng khá tán thưởng cô gái , kiêu ngạo siểm nịnh, thông minh lanh lợi. Haiz, chỉ tội nghiệp đống sách quý của thôi, nhưng thôi kệ, sách gặp hữu duyên là nơi về nhất . Lão cũng thả lỏng tâm trí, tiếp tục xuống, nhưng khác ở chỗ lão cũng cầm một cuốn sách lên .

 

Trên tầng hai thư xá, đống sách đồ sộ, chứng khó chọn lựa của Thẩm Thi Thanh tái phát. Trước tiên nàng chọn cho Thế Cẩn vài cuốn “lương thực tinh thần” liên quan đến khoa cử.

 

Những cuốn sách ngày thường ngoại tổ phụ lên lớp cũng nhắc tới, ngờ ở đây cũng , nàng đương nhiên sẽ bỏ qua, mở rương đặt những cuốn sách đó .

 

Tiếp đó nghĩ tới việc Thế Cẩn xem thêm các loại sách khác, đừng mãi chỉ kinh sử t.ử tập, nên nàng còn cẩn thận chọn thêm vài cuốn du ký, tản văn thú vị. Còn về thoại bản tiểu thuyết, nàng màng tới, thể để Thế Cẩn xao nhãng tâm trí .

 

Đối với sách dành cho Thi Uyển, nàng suy nghĩ nghiêm túc xem loại nào hợp với . Trong quá trình tìm kiếm, nàng chợt phát hiện thấy loại bí tịch như , thế là nàng lầu chuyện với lão bản.

 

“Lão bản, thấy những bí tịch võ lâm như nữa ạ?”

 

Đối phương lật trang sách đáp: “Đây là thư xá, chứ tàng bảo lâu nhiều bí tịch thế.” Thực là lão tự cất .

 

Thẩm Thi Thanh cũng vạch trần, hỏi: “Vậy chỗ ngài sách về hội họa ?”

 

Đây đương nhiên là dành cho Thi Uyển, nàng nghĩ nghĩ thấy thích vẽ tranh như thì món quà nhất định sẽ thích.

 

Câu hỏi lão bản trả lời nhanh: “Ở ngăn cùng của kệ phía Đông, vị trí cụ thể thì ngươi tự mà tìm.” Nói xong lão tiếp tục sách, thêm lời nào nữa.

 

Thẩm Thi Thanh lập tức tìm theo lời lão , ngờ quả thực tìm thấy, còn mấy cuốn nữa, dường như đều là sách của các bậc đại sư hội họa mà ngoại tổ phụ từng nhắc tới.

 

Nàng cầm chắc sách trong tay, hướng về phía lão bản cảm ơn.

 

“Đa tạ lão bản.”

 

Đối phương đáp , Thẩm Thi Thanh cũng bận tâm. Tiếp theo nàng cũng thực sự lấy đầy một rương sách, chỉ chọn thêm vài cuốn tạp thư thấy thú vị là đủ.

 

Nàng còn xuống tầng một xem qua, thấy mấy cuốn sách cũng lấy luôn. Cuối cùng tổng cộng lấy mười lăm cuốn sách.

 

Nàng giả vờ lấy từ trong túi mười lăm lượng bạc, thực tế là lấy từ gian.

 

“Lão bản chúng vẫn như nhé, một lượng bạc một cuốn, đây là mười lăm lượng, con để ở đây cho ngài.” Nói xong nàng đặt bạc lên một chiếc bàn ở tầng một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chay-nan-bi-ruong-bo-ta-dan-de-muoi-o-nui-lon-song-thang-ngay-binh-yen/chuong-159-trinh-gia-gia-ky-quai-tang-kiem.html.]

Đối phương cũng chẳng thèm , vẻ ngoài vẻ để tâm, nhưng thực chất khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

“Cầm tiền về , Liễu lão đầu hiện giờ cuộc sống chẳng dễ dàng gì đúng , giữ lấy mà đưa cho lão.”

 

là một kẻ khẩu thị tâm phi. Thẩm Thi Thanh đoán đối phương và ngoại tổ phụ chắc chắn là một đôi bạn kháy đểu , tuy ngoài miệng trêu chọc nhưng thực tế quan tâm đến đối phương.

 

“Lão bản đồ gì cần con chuyển cho ngoại tổ phụ ạ?”

 

“Lão còn sống là , ngươi cứ với lão, khi nào rảnh rỗi nhớ đến đây tiếp tục đấu cờ với , mấy tháng nay thiếu mất một đối thủ đấy.” Lão bản hì hì .

 

Xem phán đoán của nàng sai: “Ngài yên tâm, Thi Thanh nhất định sẽ chuyển lời tới ngài, còn quý tính của ngài là gì?”

 

Lão bản lúc mới thành thật khai báo: “Ta họ Trình, cũng coi như cùng vai vế với ngoại tổ phụ ngươi.”

 

Thẩm Thi Thanh hiểu chuyện, lập tức gọi một tiếng: “Trình gia gia.”

 

“Đã gọi một tiếng gia gia thì đống sách coi như tặng ngươi, cầm lấy bạc .” Lão chẳng hề thấy gọi già chút nào.

 

Thú thật, điểm họ Trình lão vẫn khá ghen tị với Liễu lão đầu, thì đủ cả con trai con gái, gặp nạn, giờ tìm thấy ngoại tôn nữ, giống như lão cô độc một .

 

Thẩm Thi Thanh đột nhiên cảm thấy đối phương chút thương cảm, nguyên nhân do . Về phần tiền bạc, nàng vẫn cầm , bởi nàng hiểu rõ những cuốn sách ở tiệm sách khác tuyệt đối cái giá đó, nàng lấy như là chiếm tiện nghi , nỡ tiến thêm thước nữa.

 

“Vậy Trình gia gia, con còn việc khác, lời của ngài con nhất định sẽ chuyển tới ngoại tổ phụ.” Nàng chuẩn cáo từ.

 

Lúc đối phương hỏi: “Ngươi luyện võ công gì ?”

Mèo Dịch Truyện

 

Nàng nhất thời kịp phản ứng, đối phương .

 

“Liễu lão đầu chắc chắn sẽ dạy ngươi, dù lão cũng từng nếm mùi khổ sở vì võ công .” Lão bóng gió, quá nhiều.

 

Thẩm Thi Thanh thành thật đáp: “Con luyện kiếm pháp.”

 

“Đã v.ũ k.h.í ?”

 

Nghe đến đây trong lòng Thẩm Thi Thanh một phán đoán, chẳng lẽ đối phương định tặng v.ũ k.h.í cho . Nói thật, v.ũ k.h.í tay quả thực nàng , mỗi luyện kiếm đều dùng những thanh kiếm thông thường thu giữ .

 

“Hiện giờ vẫn ạ.” Nàng trả lời.

 

Trình gia gia : “Chưa là đúng , tặng ngươi một thanh.”

 

Nàng quanh quất một hồi chẳng thấy chỗ nào v.ũ k.h.í cả: “Trình gia gia ngài đang đùa con !”

 

Đối phương chút tức giận : “Ta giờ lời đôi với việc , tuy hiện giờ nhưng đợi nửa tháng, , là một tháng. Lúc đó ngươi đến đây tìm .”

 

Nàng chút bán tín bán nghi nhưng vẫn lên tiếng cảm ơn: “Đa tạ Trình gia gia nhọc lòng vì Thi Thanh.” Thật giả thế nào thì một tháng sẽ rõ.

 

Tiếp đó nàng cáo từ nữa, Trình gia gia gọi nàng nữa.

 

Đi phố, nàng cảm thấy đói, tìm Triệu đại thúc, nàng theo địa chỉ mà đại thẩm ở bến tàu để tìm tới.

 

 

Loading...