Kiều Dĩ Miên giật thót , vội vàng Lê Diệu nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, thậm chí còn cô với vẻ khó hiểu.
Nhìn một lúc, cô mới phản ứng : Đại lãnh đạo hiểu tiếng địa phương...
Hú hồn ~
Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm, dùng tiếng địa phương trả lời dì Lý: “Dì hiểu lầm , là lãnh đạo của cháu, đến đây khảo sát đấy ạ.”
Dì Lý chút thất vọng đ.á.n.h giá Lê Diệu một lượt thì thầm với cô: “Thế thì tiếc quá, trai trai thế cơ mà...”
Kiều Dĩ Miên trừ, thầm oán thán: Hơn 30 tuổi mà còn gọi là trai ?
nghĩ , đại lãnh đạo chỉ là khí chất chín chắn, chứ mặt vẫn trẻ chán...
Đang suy nghĩ miên man thì đầu vang lên giọng bình thản của đại lãnh đạo: “Đang gì đấy?”
Kiều Dĩ Miên phắt , Lê Diệu lưng cô từ lúc nào.
Hai gần , đôi mắt đen láy của chằm chằm cô, sâu thẳm như nước biển nhưng ẩn chứa những đợt sóng ngầm khó nhận .
Dường như thể kéo cô đáy mắt, nhấn chìm cô bất cứ lúc nào.
Kiều Dĩ Miên há miệng, giải thích khô khan: “Dì Lý... khen ngài trai đấy ạ!”
“Ồ?” Lê Diệu nhướng mày, rõ ràng là tin lắm: “Thế cô đỏ mặt gì?”
Kiều Dĩ Miên: “... Nóng.”
Lê Diệu như , trêu cô nữa nhưng âm thầm ghi nhớ câu của dì Lý trong đầu.
Hai thì thầm to nhỏ, dì Lý , trong mắt tràn đầy ý .
Lê Diệu chủ động chào hỏi dì Lý.
Dì Lý đáp , quan sát Lê Diệu từ đầu đến chân, tự động chuyển sang chế độ khen ngợi bằng tiếng phổ thông.
“Miên Miên nhà chúng xinh , lãnh đạo cũng tuấn, đều tụ một chỗ, quá!”
Kiều Dĩ Miên thuận thế tiếp lời: “Đấy, lừa ngài chứ? Dì khen ngài đấy!”
“Ừ, tin cô .” Lê Diệu ngoài mặt thì bình thản như mây trôi gió thoảng nhưng trong lòng như nồi nước sôi sùng sục, bong bóng nổi lên liên tục.
Thấy chút giá nào của lãnh đạo, chuyện với Kiều Dĩ Miên cũng nhỏ nhẹ dịu dàng, dì Lý càng thấy hai xứng đôi.
Bà lấy hai túi kẹo sạp hàng nhét tay Lê Diệu: “Dì tự đấy, cho cháu nếm thử.”
Lê Diệu vốn điềm đạm nhưng lúc chút lúng túng, từ chối nhưng sức bà cụ còn lớn hơn .
Kiều Dĩ Miên : “Ngài cứ nhận ạ, kẹo bên ngoài mua !”
“ đấy, lời Miên Miên, mau nhận lấy!”
So với sự từ chối năm bảy lượt lúc nhận cam ở vườn cây, Kiều Dĩ Miên nhận tự nhiên.
Lê Diệu cô đành nhận lấy, cảm ơn.
Trò chuyện thêm vài câu, Kiều Dĩ Miên mới chào tạm biệt dì Lý.
Đi một đoạn, Kiều Dĩ Miên xòe tay xin kẹo Lê Diệu.
Lê Diệu từ chối: “Cái cho mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chap-chinh-quan-lanh-lung-sung-vo-len-tan-troi/chuong-33-trong-ngai-chang-yeu-chut-nao-12.html.]
“Ngài ăn kẹo !”
“Sao cô ăn?”
Như để chứng minh lời của , Lê Diệu mở gói giấy, cố ý lấy một viên kẹo bỏ miệng.
Kẹo cứng giòn tan xen lẫn những hạt lạc to, thơm bùi quá ngọt.
Lê Diệu nhướng mày, đúng là mở mang tầm mắt về kẹo.
“Ngon ạ?” Kiều Dĩ Miên nghiêng đầu .
“Không tệ. Cụ bà tự ?”
“Vâng ạ.”
Kiều Dĩ Miên giải thích:
“Dì Lý hồi trẻ ở nhà máy kẹo, tay nghề kẹo khá. Ba con trai đều xa, ở nhà mỗi dì, bình thường cũng buồn nên mày mò ít kẹo mang bán, kiếm chút tiền tiêu vặt cũng coi như giải khuây.”
Nói cô chỉ một sạp hàng nhỏ bán hoa len thủ công cách đó xa: “Dì cũng thế, ở đây cho phép bày sạp nên nghề cũ thời trẻ. Mấy dì gặp , thành bạn bè, cuộc sống cũng thêm nhiều niềm vui.”
“Còn chú nữa...”
Kiều Dĩ Miên đến giới thiệu đến đó, Lê Diệu lờ mờ đoán điều gì đó, hỏi: “Chợ đêm xây dựng khi bài phóng sự của cô đăng lên ?”
Trước đây cô từng một bài phóng sự về “ già neo đơn”, nhiều thành phố quan tâm, gây tiếng vang nhỏ trong cả khu vực Bắc Giang.
Cục Chấp chính Sở Thành lập tức bổ sung nhiều biện pháp cơ sở chính sách cũ, thiện các biện pháp bảo đảm dịch vụ đời sống cho cao tuổi, đặc biệt là “ già neo đơn”.
“Vâng, hồi đó phỏng vấn khá nhiều già, họ phần lớn thời gian đều ở nhà, hoặc xuống lầu dạo, quen nhiều nhất lẽ là hàng xóm.
Cộng đồng thỉnh thoảng cũng tổ chức hoạt động nhưng cũng chỉ giới hạn ở những khu dân cư điều kiện hơn chút, nhiều nơi lo cho họ.
Cho nên nghĩ, nếu chính sách thiện hơn chút nữa thì cuộc sống của những già chắc chắn sẽ đổi nhiều. Thế là một đề xuất cũng bảng khảo sát, may mà một đề xuất chấp nhận.”
Mắt Kiều Dĩ Miên sáng long lanh:
“Chợ đêm tự do chính là một trong đó. Không chỉ ở đây, các khu khác cũng sẽ chợ đêm tương tự, nếu buôn bán thì thể trao đổi đồ vật, đúng hơn là tạo thêm niềm vui cuộc sống cho .”
“Ý tưởng , cô lắm.” Lê Diệu khẳng định nhưng Kiều Dĩ Miên hề tranh công.
“ chỉ đưa chút ý tưởng viển vông thôi, thực sự triển khai thực hiện vẫn khó khăn. Cần sự hỗ trợ của nhiều ban ngành như Cục Quản lý Thực phẩm, Cục Công thương, Cục Chấp chính, Cục Cảnh sát... mới thể cùng thực hiện chính sách một cách hảo, đây công lao của một .”
Cô gái nhỏ nhiều khen ngợi xuất sắc hề tự mãn, ngược còn quy hết vinh quang cho khác.
Lê Diệu rũ mắt đôi mắt sáng ngời nghiêm túc của cô, trong lòng dâng lên những cảm xúc khó tả.
Ánh mắt cô càng thêm phần tán thưởng và yêu thích.
Hai từ đầu phố đến cuối phố, Kiều Dĩ Miên nhận cả đống đồ ăn vặt và đồ thủ công nhỏ xinh.
Lê Diệu cô cho quà, hết đến khác cảm thán nhân duyên của cô thật.
Nếu Ngụy Tiểu Hổ là ác bá của thị trấn Tây Sở thì Kiều Dĩ Miên chắc chắn là cục cưng của con phố .
Kiều Dĩ Miên giải thích với :
“Mỗi đến chợ đêm đều các cô chú tặng đồ, nếu từ chối thì họ sẽ giận. Sau dứt khoát nhận hết đó lấy danh nghĩa của họ gửi đồ đến trại trẻ mồ côi.”
---