Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:19:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Mại Ngân Tô túm bác sĩ .
Tình trạng cơ thể cô nhưng như , cho nên lý trí ngoài. Hai con quái vật trong ấm đun nước chắc là Ngân Tô trở về nên lúc chúng yên tĩnh, quấy phá.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong hành lang âm thanh.
Giống thứ gì đó hành lang.
“Đói quá… đói quá …”
“ đói quá…”
Giọng từ cửa truyền tới, gần… gần tới mức khiến cho cảm giác giây tiếp theo thứ bên ngoài sẽ mở cửa . “Răng rắc –“
Tay nắm cửa vặn xuống, cửa phòng chầm chậm mở .
Ánh trăng chiếu lên gương mặt phờ phạc ngoài cửa, đôi mắt lóe lên ánh sáng xanh vô cùng ghê chằm chằm chớp mắt, chảy nước miếng.
Đồng t.ử Khang Mại co rụt, ông mở cửa!
Tuy nhiên nhanh còn tâm sức để nghĩ về điều đó, bởi vì đối phương bổ nhào hệt như một con sói đói .
“Á!”
Khang Mại thấy tiếng kêu của Phó Kỳ Kỳ, khóe mắt lia nhanh bên ngoài từ cửa phòng nửa mở, Phó Kỳ Kỳ đang thứ gì đó đuổi theo chạy qua.
Xem một tấn công…
Khang Mại dùng tay chặn đang bổ nhào qua, dựa dáng cao lớn, dùng trọng lượng cơ thể đè đối phương kéo cái chăn bên cạnh qua quấn lên cổ đối phương, gắt gao thít c.h.ặ.t ông .
Hai cái con quái vật trong ấm nước đặt song song tủ đầu giường ăn ý nhô đầu khỏi cái nắp, Khang Mại bóp cổ kẻ tập kích.
Khang Mại chắc chắn bóp cổ còn giãy giụa nữa, chầm chậm buông lỏng sức. Anh lướt qua hai con quái vật trong ấm đun nước, phát hiện trong mắt chúng nó lộ vài phần nỗi đau của khác và mong đợi.
“…”
Chúng nó mong đợi cái gì?
Khang Mại đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, cơ thể vội bổ nhào đến lối giữa hai cái giường, đập lên vị đồng chí phóng viên rõ sống c.h.ế.t sàn.
Mà giường , một đàn ông nhào đến. Người đàn ông vồ hụt, lập tức bò qua lối , bò lẩm bẩm: “Đói… đói quá… thơm quá, thơm quá !”
Khang Mại nổi da gà khắp , nhanh ch.óng chống lên giường Ngân Tô, nhấc chân đạp n.g.ự.c đàn ông.
Người đàn ông ngã lên giường, nhưng dường như ông cảm thấy đau đớn, nữa bổ nhào về phía .
Người đàn ông dường như thấy đồng chí phóng viên đang sàn, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng màu xanh lá chỉ tên to con Khang Mại trông vẻ thơm ngon.
“Má nó…”
Khang Mại phẫn nộ mắng một tiếng, lên liền chạy qua bên căn phòng.
* * *
* * *
“Bộp!”
Ngân Tô cái ghế bay tới giật , kéo cửa chắn cho , vì nên cô mới tránh chuyện cái ghế đập mặt.
“Nguy hiểm quá…” Ngân Tô ló đầu trong phòng.
Người đàn ông ép Khang Mại tới góc tường, nhe răng trợn mắt c.ắ.n, Khang Mại dùng miếng đệm sofa bên cạnh chắn mặt, đàn ông c.ắ.n miếng đệm, trong cổ họng ngừng phát tiếng gầm rú mơ hồ: “Đói… cho đồ ăn, đói quá…”
Ngân Tô: “…”
Cuộc chiến đấu về đêm giữa đàn ông mạnh mẽ và bệnh nhân!
Kích thích quá!
Ngân Tô cứu Khang Mại, trông vẻ như sắp chặn đàn ông mà khi phòng cô thẳng tới chỗ tủ đầu giường.
Ngón tay cô lưỡng lự một vòng , cuối cùng vỗ một cái ấm đun nước thứ nhất: “Ta vẫn yêu mi hơn.”
Quái vật trong ấm đun nước: “?”
Ngón tay Ngân Tô thoắt một cái, cầm ấm đun nước thứ hai lên, tới đàn ông, túm lấy tóc ông kéo , khi đàn ông phản ứng , xách ấm đun nước rót miệng ông .
“Ừng ực… ực ực…”
Ấm đun nước nhét mạnh miệng ông , nước màu đỏ sẫm xuôi theo vòi ấm cưỡng ép đổ miệng ông . Số nước ông nuốt kịp xuôi theo cằm chảy cổ áo, chẳng mấy chốc tích thành một bãi m.á.u mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-29.html.]
Người đàn ông chỉ cảm thấy trong miệng lạnh như hầm băng , dường như bên trong còn thứ gì đó đang xuôi theo miệng ông bò qua cổ họng, nhột đau…
Meo
Khang Mại nghĩ vẫn còn thấy sợ vội vàng thở dốc, khóe mắt lướt qua gương mặt biểu cảm của cô gái đang túm lấy tóc đàn ông, ánh trăng xiêu vẹo ngoài cửa sổ tiến in gò má cô cô trở nên lạnh lùng nghiêm nghị xinh động lòng .
Người đàn ông thấy nhưng thể thấy con quái vật trong ấm đun nước cũng cô rót .
Nước trong ấm đun nước thấy đáy, cô gái thả đàn ông .
Người đàn ông gào thét một tiếng, mềm oặt ngã xuống sàn, bụng ông căng tròn như khác nhét một quả dưa hấu.
Ngân Tô rũ mắt ông : “Ăn no ?”
“A… a…” Hai tay đàn ông gãi cổ họng , trong miệng phát âm thanh mơ hồ thống khổ.
“À…” Ngân Tô than nhẹ một tiếng, vui vẻ cho lắm : “Trông ông vẻ thích đồ ăn khuya chuẩn cho lắm nhỉ, hợp khẩu vị ?”
“Không , vẫn còn một ấm nữa.” Ngân Tô lên: “Đến sớm bằng đến đúng lúc, cho ông hết là .”
Ngón tay đàn ông cứ gãi cổ họng đến mức m.á.u me chảy đầm đìa, cái bụng phập phồng như đang hít thở, hơn nữa cái bụng vẫn đang ngừng phình lên.
Ông kinh hồn Ngân Tô, liều mạng lắc đầu.
Không…
“Ô…” Người đàn ông chuyện nhưng mà khi mở miệng thì chỉ còn tiếng ô ơ kì quái.
Chính lúc , bụng đàn ông như cái túi nhét căng phình to lên, cái túi bắt đầu chuyển động từ lỗ rốn.
Người đàn ông để ý cổ họng nữa, ôm bụng lăn lộn sàn.
Trong bóng tối, âm thanh m.á.u thịt chọc thủng vô cùng rõ ràng, m.á.u tươi thấm từ đàn ông. Một bàn tay trắng bệch nhuốm m.á.u giơ từ trong bụng đàn ông, cầm lấy m.á.u thịt xé rách, dùng sức kéo mạnh .
“…”
Khang Mại thấy cảnh đó thì tỏ vẻ buồn nôn.
Anh cảm thấy bạn cùng phòng tâm thần của mới là quái vật.
Đáng sợ quá mất!
* * *
* * *
Người đàn ông sàn, hai mắt mất ánh sáng, gắt gao trợn mắt trong bóng tối, dường như dám tin c.h.ế.t như .
Quái vật chậm rì rì xé bụng đàn ông chui ngoài. Nó khôi phục kích thước của bình thường, cả m.á.u thịt, hưng phấn l.i.ế.m ngón tay .
Ngân Tô vô cùng ghét bỏ: “Rửa , mi bẩn thế .”
Quái vật: “…”
Nó cứ thích bẩn đấy! Nó thì cần gì sạch! Làm nào?
Ngân Tô lườm nó một cái, quái vật run cầm cập tình nguyện kéo cơ thể dính đầy m.á.u , một bước là in một dấu chân m.á.u.
Ngân Tô ở phía gọi nó: “Nhớ đấy.”
Quái vật: “…”
Nó còn lâu mới ! Hi hi hi! đằng cứ như là nó đang nghĩ gì , “Mi mà , để bắt mi thì c.h.ế.t chắc đấy, hi hi.”
Quái vật: “…”
Đáng ghét!
Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!
Ăn thêm hai nữa !
Quái vật xuyên qua cửa chạy ngoài, hành lang nhanh ch.óng vang lên một tiếng la hét ngắn ngủi.
* * *
* * *
Trong phòng, Ngân Tô mắt lớn trừng mắt nhỏ với Khang Mại vẫn sàn. Lát , Ngân Tô lên tiếng khiển trách: “Sao thả cho lạ phòng hả.”
Nhìn xem cái bạn cùng phòng tâm thần mới giây còn độc ác như NPC nhập mà giây biến thành cán bộ kỳ cựu vô cùng đáng tin, Khang Mại khổ thể tả: “Không thả , là ông tự mở cửa .”
Anh ngốc, thể thả cho thứ phòng chứ?
Ngân Tô nhướng mày, cúi đầu đàn ông, phát hiện ông mặc quần áo bệnh nhân kẻ sọc.