Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:19:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Mại: “…”
“Bạn” nào cho cô!
Ban ngày còn chẳng hỏi bao nhiêu manh mối từ miệng NPC chứ gì đến buổi tối!
Có điều Khang Mại tình trạng thê t.h.ả.m của phóng viên sàn, thế mà thể chấp nhận cách giải thích của cô. E rằng cái ‘hỏi’ của cô cũng chẳng từ gì .
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa từ ngoài hành lang truyền tới.
Khang Mại cùng Ngân Tô đồng thời phía cửa.
Không cửa phòng bọn họ, chắc là… phòng bên cạnh.
Bên cạnh bọn họ là phòng của Uông Hiểu Linh với Đinh Hàm Chi, nhưng bây giờ chỉ còn Uông Hiểu Linh…
“Cốc cốc!”
Cánh cửa tiếp tục gõ, đó một giọng khàn khàn lạnh như băng vang lên: “Không trốn tránh kiểm tra, mở cửa mau lên.”
Khang Mại cau mày: “Không Uông Hiểu Linh đến tòa kiểm tra ? Chẳng lẽ cô kiểm tra?”
Uông Hiểu Linh bọn họ, nhưng lúc bọn họ đến phòng kiểm tra thì thấy cô .
“Tại mấy cứ chịu lời chứ…” Giọng của ngoài cửa rõ ràng trở nên gắt gỏng, tiếng gõ cửa cũng càng ngày càng to, giống như phá cửa .
Sau một hồi đập cửa một cách thô bạo, bên ngoài đột nhiên còn động tĩnh gì nữa.
Bọn họ thấy tiếng mở cửa , cũng tiếng bước chân rời .
Ngân Tô dậy đến cạnh cửa, chuẩn mở cửa. Khang Mại cản cô theo bản năng, hạ thấp giọng : “Cô định gì?”
“Ra ngoài xem thử.”
“…”
Lúc mà còn ngoài xem thử cái gì? Bị điên !
“Không , nhiều bạn bè nhiều…” Ngân Tô đẩy Khang Mại , cạch một tiếng mở cửa đó liền một màn chạm mắt đầy thương với bác sĩ đang lén ngoài cửa.
Ngân Tô: “…”
Bác sĩ: “…”
Sau một hồi trầm mặc, bác sĩ nhưng mắt Ngân Tô sáng lên, một phát túm lấy ông , “Đêm hôm khuya khoắt ông còn ở đây lén cái gì? Ông biến thái ?”
“…”
“ cái gì mà ? Bị bắt tại trận mà còn ngụy biện ? Mà cũng đang xem xem rốt cuộc viện điều dưỡng các ăn kiểu gì đây!” Ngân Tô túm lấy bác sĩ qua quầy y tá, mấy bác sĩ chuyện đều cô ngắt lời.
Lúc , quầy y tá một vị y tá đang , cảnh ánh đèn, cô giống như hòa trong bóng tối.
“Bộp!”
Ngân Tô đập một cái lên quầy y tá, lôi bác sĩ qua, đè đầu ông lên quầy, “Người nửa đêm mà còn ghé lên cửa phòng lén, các cô quản lý ?”
Y tá trực ngẩng đầu qua, trong bóng tối rõ vẻ mặt của cô nhưng thể cảm nhận ánh mắt lạnh giá ý của cô .
Y tá trực: “Ông là bác sĩ trực.”
Ngân Tô ồ một tiếng, “Sao trong tòa nội trú bác sĩ trực nhỉ?”
Quy tắc mặt ngoài bọn họ nhận là — Bác sĩ sẽ xuất hiện ở tòa nội trú ban đêm.
Giọng điệu y tá trực chút đổi, trả lời đấy: “Bởi vì kiểm tra, bác sĩ trực qua đây kiểm tra những bệnh nhân kiểm tra.”
“Thế ông dựa lên cửa phòng cái gì? Kiểm tra hôm nay thành … À, chắc là viện điều dưỡng các tuyển bác sĩ biến thái .”
Ngân Tô lộ vẻ kinh sợ, hoài nghi bác sĩ trực, y tá trực.
“…”
Hình như y tá trực lườm bác sĩ trực một cái, “Vậy cô thế nào?”
“G.i.ế.c ông .”
Bác sĩ trực: “?” Ông chỉ là thấy sát vách chuyện, qua thử thôi mà, ai gan của bên trong to như , còn mở cửa nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-28.html.]
Y tá trực: “…”
“Đùa chút thôi, gì mà sợ.” Ngân Tô nhẹ một tiếng, chìa tay mặt y tá trực: “Không mấy nửa đêm thấy bác sĩ thì thể hỏi xin cô t.h.u.ố.c ? Lấy cho một chai.”
Y tá trực: “…”
Nếu là cứ để ông c.h.ế.t .
Cuối cùng y tá trực vẫn nỡ để đồng liêu c.h.ế.t, cứng đờ dậy bên trong phòng trực: “Cô theo … thả ông .”
Y tá trực nhấn mạnh bốn chữ đằng .
Sao cô còn kéo cả ông thế!
Ngân Tô y tá trực, bác sĩ trực kéo, nghĩ một lát kéo áo blouse của bác sĩ trực , “Sao ông đeo thẻ tên? Đi mà thái độ nghiêm chỉnh như mà coi … Ông tên là gì?”
Bác sĩ trực: “?” “Tên là gì.”
Rõ ràng mặt cô gái chút biểu cảm nào, phân biệt là đang vui đang giận nhưng hiểu bác sĩ trực cảm thấy ớn lạnh cả , vô thức trả lời: “Trương Hưng Cường.”
“Ông mà xứng với cái tên , ông xem ông mạnh (Cường) chỗ nào hả?” Ngân Tô thả ông , mặt cảm xúc lạnh một tiếng: “Đợi gặp viện trưởng, sẽ phản ánh thái độ việc của ông.”
Bác sĩ trực: “?”
Meo
* * *
* * *
Phòng trực.
Sau khi y tá trực vẫn bật đèn, bóng tối ảnh hưởng tới cô . Cô tiếp tục tới cái bàn sát tường.
“Lách cách!” Ánh sáng của đèn pin từ đằng chiếu qua.
Y tá trực đột nhiên đầu , cơ thể cô nhưng đầu xoay một trăm tám mươi độ.
Tiếng la hét trong dự đoán của cô vang lên.
Vẻ mặt đối phương lạnh nhạt cô , cảm thấy hứng thú với màn biểu diễn của cô.
Hai mắt to trừng mắt nhỏ, một hồi lâu , Ngân Tô đành mở lời khen ngợi: “Biểu diễn , đừng biểu diễn nữa, trông kỳ quặc đáng sợ.”
Y tá trực: “…”
Y tá trực bực bội, ánh mắt rơi đèn pin trong tay cô.
Thấy cô cái , Ngân – lương thiện nhất thế giới – Tô cầm đèn pin vô cùng thiết giải thích: “Tối như bưng thế , bật đèn cho cô đó, cảm ơn .”
Y tá trực: “…”
Cô cần đèn. Thế nên y tá trực đầu , ý định cảm ơn.
“Chậc, mất lịch sự thật đấy.” Ngân Tô hừ nhẹ một tiếng.
Y tá trực lấy chìa khóa trong ngăn kéo , tới tủ đựng t.h.u.ố.c bên cạnh, mở một cánh cửa trong đó lấy một chai t.h.u.ố.c bên trong .
Còn kịp mở nắp chai thì đằng một bàn tay đột nhiên đưa qua, nhanh ch.óng cướp lấy chai t.h.u.ố.c.
…. Thực sự là cướp.
Y tá trực ngờ cô cướp thẳng tay như nên mới để cô đắc thủ. Lúc cơn giận từ từ bốc lên: “Cô gì !”
Ngân Tô thản nhiên : “Lấy t.h.u.ố.c.”
Y tá trực bắt đầu nghiến răng: “ sẽ đưa cho cô, trả chai t.h.u.ố.c cho !”
Khóe môi Ngân Tô nhếch lên, bụng nhắc nhở cô : “Vừa thế nào?” [Lấy cho một chai.]
Mấy chữ tạo thành một biểu ngữ chạy trong đầu y tá trực.
Khuôn mặt y tá trực bắt đầu trở nên méo mó, đáy mắt dâng trào sát ý điên cuồng, cô đột nhiên thò tay xuống cái bàn bên cạnh lấy một cái ống tiêm cực lớn.
“Bây giờ g.i.ế.c cô cũng như cả thôi.” Y tá trực cầm ống tiêm bổ nhào về phía cô, hung ác : “ rút cạn m.á.u của cô!”
Rất rõ ràng, y tá trực thể trực tiếp động thủ với chơi.
Cơ thể Ngân Tô linh hoạt tránh qua một bên, mũi kim sắc bén sượt qua cánh tay cô.
Y tá trực vồ hụt, đập cửa phòng trực, cô một cước đạp cửa đóng , đầu một trăm tám mươi độ, u ám lạnh lẽo kỳ dị: “Hôm nay cô là của .” Ngân Tô học theo cô nở nụ , cái chăm chú cùng với khuôn mặt quái dị của y tá trực, : “ cũng nghĩ đấy.”