Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:19:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Y tá trưởng kêu t.h.ả.m một tiếng.

 

Ngân Tô lau m.á.u tay, lôi y tá trưởng đến mặt, bóp cổ cô , nhẹ giọng bất đắc dĩ : “Chị y tá , chúng thể ở chung với một cách êm mà, nhất thiết là đ.á.n.h như , đúng ?”

 

Y tá trưởng che giấu gương mặt méo mó giống trong bóng tối. Cổ tay cô c.h.é.m đứt, m.á.u tươi chảy đầm đìa nhưng điều đó hề ảnh hưởng tới lòng dũng cảm phản kháng của cô . Thế nhưng cổ một bàn tay dinh dính ẩm ướt bóp c.h.ặ.t, cô ngửi thấy mùi m.á.u tanh tưởi nhơn nhớt — là m.á.u của cô .

 

Nỗi hoảng sợ lâu cảm nhận đột nhiên cuồn cuộn kéo tới.

 

một loại cảm giác, nếu cô còn tiếp tục giãy giụa thì bệnh đáng hận mặt sẽ vặn gãy cổ cô chút lưu tình.

 

Y tá trưởng bất động.

 

Bàn tay bóp lấy cô chậm rãi cọ xát da cô , y tá trưởng cứng đờ, cô cảm giác cổ như một con rắn độc quấn lấy.

 

Bàn tay đó từ từ buông vỗ nhẹ lên mặt cô mấy cái: “Chị y tá như mới ngoan chứ.”

 

Trên tay cô vẫn còn m.á.u, vỗ vỗ y tá trưởng mấy cái cảm thấy mặt là cảm giác dinh dính nhớp nháp. Cơ thể cô nhũn , khống chế mà dựa bức tường bên cạnh.

 

[Soạt –]

 

Có tiếng thứ gì đó kéo lê mặt đất.

 

Ngân Tô về phía sâu trong hành lang nơi âm thanh truyền tới, tiếc rằng mắt cô là một mảng tối tăm mù mịt, thấy gì hết. Tiếng ‘soạt’ giống như một tín hiệu nào đó, đ.á.n.h thức tất cả sinh vật đang say ngủ trong bóng tối, các loại âm thanh từ những nơi khác vang lên liên tục ngừng.

 

Thậm chí cô còn cả tiếng cửa mở, thứ gì đó ngoài…

 

“Thứ gì ?” Ngân Tô vẫn còn tâm tình dò hỏi y tá trưởng.

 

“…”

 

Y tá trưởng trả lời nhưng cửa khóa , cô cũng đ.á.n.h Ngân Tô nên chỉ thể đáp khẽ: “Bệnh… Bệnh nhân, bệnh nhân tâm thần.”

 

“Ồ?” Cô gái cao giọng, dường như cô cảm thấy hứng thú với những bệnh nhân tâm thần , “Bọn họ tấn công khác ?”

 

Y tá trưởng khó chịu đáp: “Có…”

 

Âm thanh càng ngày càng tới gần nhưng Ngân Tô vẫn bình tĩnh hòa nhã chuyện: “Vậy lúc các cô đến đây thì ? Bọn họ tấn công các cô hả?”

 

Y tá trưởng thấy âm thanh truyền tới từ trong bóng tối, bắt đầu gấp gáp : “Bình thường đến đây, là y tá ca đêm phụ trách bọn họ. Không ai khống chế bọn họ hết, lúc phát điên thì sẽ chẳng ai cả… Chúng mau rời khỏi đây thôi!”

 

Ngay từ đầu y tá trưởng vốn định đây .

 

chỉ lừa Ngân Tô thôi. Chắc chắn những bệnh nhân tâm thần sẽ g.i.ế.c cô.”Y tá trực ca đêm… Mấy y tá mặc áo màu xanh hả?” Thật Ngân Tô từng gặp hai y tá áo xanh, một là y tá trưởng tiền nhiệm, một chính là y tá đến gọi bọn họ tối qua.

 

Nhắc mới nhớ… Đêm qua dù là lúc lúc về thì cô đều thấy y tá trực khoa nội trú.

 

Y tá trưởng gật đầu lia lịa: “ .”

 

Y tá trưởng thấy âm thanh cách chỗ cô xa, đó là tiếng thứ gì đó cọ tường. Âm thanh đó vô cùng bén nhọn ch.ói tai, hơn nữa còn càng ngày càng gần.

 

lùi tới bên cạnh cửa sắt nhưng cửa sắt khóa, chìa khóa thì thể mở cánh cửa .

 

Hơi thở lạnh tanh từ mặt cô ập tới…

 

[Lạch cạch –]

 

Một chùm ánh sáng lóe lên.

 

Y tá trưởng trông thấy hình dáng tiều tụy của bệnh nhân tâm thần mặt , thể xung quanh gian mờ mờ ảo ảo . Tứ chi bọn họ trông quái dị, vặn vặn vẹo vẹo giống .

 

Khi chùm sáng lia qua Ngân Tô chiếu đến chỗ bệnh nhân tâm thần, hình như chịu sự kinh hãi gì đó, gầm gừ lùi trong bóng tối.

 

Y tá trưởng: “…”

 

Sao cô đèn pin của y tá trực ca đêm? Ngân Tô chiếu một vòng xung quanh, ép mấy bệnh nhân trở về phòng của bọn họ, “Bị bệnh thì ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh chứ, ngoài lượn lờ lung tung hù dọa khác như thế là .”

 

Bệnh nhân tâm thần gào thét trong bóng tối.

 

Ngân Tô dọn một gian an xong vẫy tay với y tá trưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-22.html.]

 

Tuy rằng y tá trưởng gần Ngân Tô cho lắm nhưng hiện tại cô còn sự lựa chọn nào khác, chỉ thể bưng cái cổ tay c.h.é.m đứt, di chuyển qua.

 

Ngân Tô cúi đầu, kéo quần áo của y tá trưởng, tìm chỗ sạch sẽ lau tay.

 

Trên đôi bàn tay trắng trẻo dính m.á.u đỏ tươi… Ừm, là m.á.u của cô . Có vài vết m.á.u khô, cô lau mấy vẫn sạch, bực ‘chậc’ một tiếng.

 

Y tá trưởng khó hiểu giật một cái, chỉ sợ cô bật một câu: Máu của chị y tá thật sự chán ghét.

 

May mà Ngân Tô cái gì hết, thấy lau sạch thì cũng từ bỏ lau nữa. Cô chìa bàn tay loang lổ vết m.á.u mặt y tá trưởng, mỉm : “Chị y tá, chúng thôi.”

 

Y tá trưởng: “…”

 

cần!

 

tự !

 

* * *

* * *

 

Tuy đèn pin sẽ khiến bệnh nhân tâm thần kiêng dè nhưng mà nơi ánh sáng đèn pin chiếu đến hạn, ít bệnh nhân tâm thần trốn trong bóng tối, chỉ cần tìm cơ hội là lập tức bổ nhào qua đây.

 

Ngân Tô chỉ thể c.h.é.m, hành lang nhanh ch.óng chất đầy x.á.c c.h.ế.t cùng với tay chân c.h.é.m đứt.

 

Y tá trưởng Ngân Tô kéo run lẩy bẩy đồng thời bắt đầu hoài nghi nhân sinh, con d.a.o dùng như hả?

 

Ngân Tô vất vả lắm mới tới cửa phòng cuối hành lang.

 

y tá trưởng, y tá trưởng mặt xám như tro cứng ngắc gật đầu tỏ vẻ tìm đang ở trong căn phòng .

 

Ngân Tô dùng đèn pin chiếu trong cửa sổ quan sát, căn phòng trống rỗng như ở. Ngân Tô thử đẩy cửa, cửa khóa, đẩy cái là .

 

Ngân Tô sâu kín lên tiếng: “Khu vực bệnh nhân nghiêm trọng như mà cửa phòng khóa, nhân viên y tế các cô việc cẩn thận ?”

 

Y tá trưởng yếu ớt đáp: “Khóa cánh cửa bên ngoài , là để cho bệnh nhân nhiều gian hoạt động hơn.”

 

Ngân Tô châm biếm: “Nói như nghĩa là do các cô bụng hả?”

 

Y tá trưởng: “…”

 

!

 

Đáy lòng y tá trưởng đáp hùng hồn nhưng thực tế thì dám lên tiếng.

 

Ngân Tô đoán trạm hẳn là chuẩn cho chơi, gặp NPC trong phòng thì bắt buộc thông qua cửa ải .

 

Phó bản quả thật chỗ nào cũng tăng thêm độ khó cho chơi.

 

Meo

Ngân Tô chiếu đèn pin bên trong, căn phòng trống , chỉ một tấm đệm bẩn thỉu đặt sàn ngay sát tường nhưng đệm .

 

Ánh sáng từ đèn pin chiếu sáng hơn nửa phòng, cuối cùng cũng thấy bóng xổm thành một đống trong góc tường.

 

Trên mặc quần áo bệnh nhân kẻ sọc giống những bệnh nhân tâm thần khác, mái tóc khô xơ vì gội trong thời gian dài mà dính bết với . Ngân Tô đột nhiên thốt một câu: “ mà là nhà bệnh nhân thì kiểu gì cái viện điều dưỡng của mấy cũng bồi thường đến táng gia bại sản.”

 

Y tá trưởng: “…”

 

Nghe hiểu, hiểu.

 

“Tiểu Miêu?” Ngân Tô thử gọi một tiếng nhưng đối phương đáp .

 

Ngân Tô bất mãn y tá trưởng: “Sao cô phản ứng gì thế?”

 

“… Điên mà.” Y tá trưởng yếu ớt đáp: “Lúc điên để ý tới khác thì đến bác sĩ cũng hết cách…”

 

Y tá trưởng còn xong, Tiểu Miêu đang xổm đất đột nhiên dậy, xông ngoài cửa. Ngân Tô nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo Tiểu Miêu, lôi cô .

 

Tiểu Miêu giãy giụa gào lên: “Thả , sắp trở nên mỹ ! A Phong sẽ thích ! Ha ha ha… Sẽ thích , thích …”

 

“A Phong kết hôn với khác .”

 

 

Loading...