cắt ngang lời : "Không ma xui quỷ khiến gì , là do ngu tự phụ đấy!"
Vương Bảo há hốc mồm, kinh ngạc vì thể thấu tâm can như .
tiếp tục: "Thực tế chút , phụ nữ t.ử tế bình thường ai rảnh rỗi chủ động mồi chài đàn ông hôn ước? đấy, cứ nhất quyết thích cái loại dây dưa rõ ràng đó. Trác Dung Dung chính là quả báo của ."
Vương Bảo chịu nổi, đột nhiên nổi điên, vớ lấy cái gối ném mạnh về phía : "Cút! Thằng bảo cô cút!"
giờ yếu như sên, chẳng chút sức lực nào. dễ dàng bắt gọn chiếc gối, ấn ngược nó lên đầu . Khoảnh khắc đó, cảm giác ngột ngạt kích phát bản năng cầu sinh mãnh liệt, khiến vùng vẫy dữ dội.
cũng dám quá tay, chỉ ấn vài giây buông . Vương Bảo thở dốc vì kinh hồn bạt vía.
"Đồ đàn bà điên!" Anh chỉ tay mắng nhiếc.
chống nạnh: " thấy mới là hạng chỉ trốn tránh hiện thực, hèn nhát!"
"Cút ngay!! Tao thấy mày nữa, cút !!" Vương Bảo một nữa đ.â.m trúng t.ử huyệt.
Sau đến thăm đó, Vương Bảo bỗng nhiên đòi tu. Nghe , nảy sinh tâm lý bài xích phụ nữ nghiêm trọng, chỉ đến nơi nào bóng dáng đàn bà. Chú Vương cũng giữ , nhờ vả chút quan hệ đóng gói gửi thẳng Vương Bảo lên chùa.
Chú Vương để cảm ơn cung cấp tin tức, mời cả nhà ăn cơm. Trong bữa tiệc, chú lau nước mắt: "Để nó tu cũng , còn hơn là ở nhà đòi sống đòi c.h.ế.t."
Bố kinh ngạc: "Giờ nó cũng bằng Thạc sĩ , còn đúng chuyên ngành 'Tôn giáo học'. Lão Vương , ông tính kỹ thật đấy?"
Chú Vương vuốt cái đầu hói: "Dẫu thì tiền cũng kiếm về cho bằng ."
11
Mấy năm , trở thành nắm quyền thực sự của công ty. Bố ngoài giữ cổ phần thì phần lớn thời gian đều dành cho việc câu cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chang-phai-chi-la-cau-ca-thoi-sao/chuong-6.html.]
Một hôm, khi đang chủ trì cuộc họp ban quản trị. Bố đột nhiên gọi điện: "Con gái ơi, cứu bố nhanh lên, bố sắp xong đời !"
Giọng ông vô cùng khẩn thiết. Sợ ông gặp chuyện, lập tức hủy họp: "Cuộc họp tạm dừng, việc cực kỳ khẩn cấp xử lý!"
hớt hải chạy đến bờ sông. Ai ngờ nửa đường, ông gọi điện bảo lúc ngang qua chợ nhớ mua hai con cá sống, mỗi con nặng 5 ký.
Tuy đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn theo. Đến nơi, thấy bố mặt mày rạng rỡ cướp lấy hai con cá, xách chúng nghênh ngang dọc bờ sông để khoe khoang.
"Ồ, lão Thôi, hôm nay vận may thế, câu cá to !" "Hê, ít nhất cũng 5 ký đấy, lão giỏi thật!" "..."
đó với khuôn mặt đầy vạch đen. Bố chắc là vì "trắng tay" quá nên tinh thần bình thường đúng ? Ra chợ mua cá mà cũng đem khoe cho ?
lúc đó, một lão ngư dân khác ở điểm câu gần đó sang. Bố liền hớn hở bắt chuyện. "Lão xem , mới câu hai con cá hơn 5 ký đấy!" Bố vô cùng phấn khích.
Lão ngư đành tán thưởng: "Lợi hại thật, ông câu ở chỗ nào mà cá to thế?" Bố hì hì: "Chỗ đằng kìa, chỗ đó nước sâu lắm, dễ trúng cá to!"
Lão ngư dân lưỡng lự một hồi, hai con cá lưng bố , cuối cùng cưỡng sự cám dỗ. "Để cũng sang đó thử vận may xem !" Nói đoạn liền thu dọn đồ đạc rời .
chú ý thấy trong thùng của lão ngư dân đầy ắp cá, chỉ là con nào to bằng hai con bố mua ở chợ thôi. Lão , bố lập tức thu vẻ mặt đắc ý, nhanh ch.óng chiếm lấy vị trí câu cũ của . Cái m.ô.n.g ông như dán keo ghế, nhất quyết rời nửa bước.
Bố xua tay đuổi : "Con gái mang hai con cá về . Bố đây 'chốt hạ' chỗ !" : "..."
Chỉ là câu cá thôi mà. Bố diễn kịch còn thâm sâu hơn cả phim cung đấu! thấy tiếng lòng của bố: "Vẫn là tổ quốc nhất. Từ ngày triệt phá vụ l.ừ.a đ.ả.o quốc tế, tống Trác Dung Dung tù là việc câu cá của thuận buồm xuôi gió hẳn , đ.á.n.h thắng đó!" "Lần nhất định câu con cá nặng 10 ký! Mình cũng video đăng mạng, đại lão trong giới câu cá mới !"
ngẩng đầu lên thở dài. Vì bố mà phí cả buổi sáng. may mắn hôm nay là một ngày trời. Bầu trời xanh ngắt, ánh nắng rực rỡ. Nắng chiếu xuống mặt nước lấp lánh như những viên kim cương vụn.
Nghĩ thì, thỉnh thoảng ngắm cảnh thế cũng .
- HẾT -