Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 721: Trang Viên Dân Quốc (16)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:32:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một câu , khiến cả khán phòng đều im lặng.

 

Trong chốc lát, gian yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

 

Đại thiếu gia như dẫm đuôi, tức đến đỏ mặt tía tai, cổ nổi gân xanh, gầm lên: “Ngươi đang nhảm gì thế?!!!”

 

“Đại ca tức giận gì? Ta chỉ thuận miệng thôi, bộ dạng của , cứ như trúng tim đen .” Lâm Viễn Chu nhẹ nhàng .

 

Có lẽ sợ đại thiếu gia năng lựa lời, di thái thứ hai bên cạnh vội vàng lên tiếng.

 

“Đại thiếu gia cũng chỉ là quá quan tâm em gái thôi, nhị thiếu gia, lời thể bừa, lão gia thấy sẽ vui .”

 

Nghe lời của di nương, lửa giận của đại thiếu gia hạ xuống, rằng biểu hiện quá rõ ràng.

 

Hắn nén giận, ánh mắt sắc bén đàn ông tuấn tú , uy h.i.ế.p: “Nếu c.h.ế.t, ngươi nên lời nào nên , lời nào nên chứ.”

 

Người đàn ông tuấn tú vội gật đầu, Lão gia Lâm sớm tung tin, ý định giao nhà họ Lâm cho đại thiếu gia.

 

Hắn gan hùm mật gấu, dám đối đầu với nắm quyền tương lai của nhà họ Lâm.

 

Thấy còn điều, sắc mặt đại thiếu gia dịu , cảnh cáo: “Có những chuyện của ngươi, đừng nghĩ nhiều! Thanh Thanh là hòn ngọc quý tay nhà họ Lâm ! Dẹp cái suy nghĩ nên của ngươi , nếu đừng trách khách sáo!”

 

Người đàn ông tuấn tú vội gật đầu, chỉ thiếu điều cúi đầu khom lưng: “Vâng , đều là do mắt tròng, phiền Lâm tam tiểu thư, ngay đây?”

 

Đại thiếu gia đáy mắt lóe lên một tia hung ác, nhưng lúc mặt , vẫn xua tay: “Ngươi về .”

 

Người đàn ông tuấn tú thở phào nhẹ nhõm, chạy trối c.h.ế.t.

 

Đại phu nhân Tam tiểu thư, cũng lười quản chuyện bao đồng: “Chuyện của cô, định quản, nhưng nếu ầm lên, thì đừng trách khách sáo.”

 

Tam tiểu thư thấy bộ dạng lạnh lùng của Đại phu nhân, chút sợ hãi rúc lòng di nương.

 

Đại thiếu gia thấy , chút bất mãn : “Trần thị, tam do bà sinh , bà cũng cần âm dương quái khí như .”

 

Đại phu nhân ngước mắt đại thiếu gia: “Ta là kế của ngươi, ngươi dù gọi là mẫu , cũng gọi là a di, đây là lễ phép của ngươi ?”

 

Thấy sắp cãi , quản gia lên, một câu: “Đại phu nhân, đại thiếu gia, tiệc mừng thọ của lão gia t.ử sắp bắt đầu, mời các vị xuống .”

 

Cuộc chuyện của hai lúc mới dừng .

 

Đại thiếu gia quét mắt một vòng, thấy Thẩm Gia Hòa phía .

 

Hắn nhíu mày, bước tới: “Cô là ai? Tại ở đây? Cô thấy gì?”

 

Thẩm Gia Hòa ngước mắt, ánh mắt chạm đại thiếu gia, : “ là khách tham dự tiệc, lạc đường, cẩn thận đến đây, thấy tiếng cãi vã, liền đến xem.”

 

“Không ngờ, đại thiếu gia nhà họ Lâm, như .”

 

Sắc mặt đại thiếu gia chút khó coi, tiến lên vài bước, định nổi giận, Lâm Viễn Chu lên , chắn giữa hai .

 

“Đại ca, gia gia bảo chúng xuống .” Lâm Viễn Chu nhắc nhở.

 

Đại thiếu gia liếc Lâm Viễn Chu và những khác mặt, cuối cùng gì thêm, xuống lầu.

 

Đại phu nhân tiến lên vài bước, đến mặt Lâm Viễn Chu, khẽ : “Chuyện ở đây, cần lo, xuống với lão gia t.ử .”

 

“Được.” Lâm Viễn Chu gật đầu, thuận thế kéo Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa kéo chút nghi hoặc, theo vài bước mới lên tiếng: “Anh kéo gì?”

 

“Cùng xuống lầu.” Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa rút tay , hạ giọng: “Anh cảm thấy, chúng như quá mập mờ ?”

 

“Vậy thì ? Trước đây chúng ngủ cùng ?” Lâm Viễn Chu nhướng mày hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa vẻ mặt của , trong lòng thở dài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-721-trang-vien-dan-quoc-16.html.]

Cảm giác Lâm Viễn Chu khi hồi phục ký ức, con đổi!!!

 

Trước đây khi nhớ gì, trông ngây thơ, bây giờ phúc hắc như một con cáo già!

 

“Giữa chúng trong sáng.” Thẩm Gia Hòa cảm thấy cần nhắc nhở một câu.

 

Đôi mắt đen của Lâm Viễn Chu nhuốm một tia , giọng điệu lười biếng, hỏi ngược : “ trong sáng lúc nào?”

 

Vừa , dừng , áp sát về phía Thẩm Gia Hòa, khuôn mặt tuấn tú đó ngừng phóng đại mắt.

 

khuôn mặt bao nhiêu , nhưng khi gần, Thẩm Gia Hòa vẫn kìm mà tim đập nhanh.

 

“Đột nhiên… đột nhiên gần như gì?” Thẩm Gia Hòa lắp bắp hỏi một câu.

 

Thì thấy khóe môi Lâm Viễn Chu cong lên, hỏi: “Hay là, cô trong sáng với .”

 

Thẩm Gia Hòa: “…”

 

Cô đưa tay đẩy một chút, vẻ mặt nghiêm túc: “Không , chúng xuống , lát nữa đến muộn .”

 

“Được.” Lâm Viễn Chu đáp một tiếng.

 

Hai một một xuống lầu.

 

Những khác trong nhà họ Lâm cũng xuống, ít nhất là bề ngoài, đây là một gia đình lớn hòa thuận đoàn kết.

 

Tiệc tùng diễn suôn sẻ.

 

Thẩm Gia Hòa liếc sang bên cạnh, phát hiện nhóm Lâm Hi đang ở một góc khuất.

 

Thấy cô giữa đám đông, sắc mặt mấy đều khác .

 

Tiệc tùng kết thúc, sảnh tiệc vốn sáng sủa đột nhiên một lớp sương đen nhanh ch.óng bao phủ.

 

Sương đen cuộn đến với tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt, phủ một lớp đen lên bộ sảnh.

 

Trông như đêm tối.

 

“Chuyện gì thế ?”

 

“Mẹ kiếp! Sao đột nhiên tối thế !”

 

“Tình hình gì đây! Không đang ở sảnh tiệc ? Lẽ nào quỷ?”

 

Bóng tối đột ngột, khiến mấy mặt đều chút hoảng loạn.

 

Lâm Viễn Chu vốn đang bên cạnh Thẩm Gia Hòa, cảm giác bóng đột nhiên biến mất.

 

Sương đen dường như đến để chuyển cảnh, lâu tan hết.

 

Chỉ là khi tan , sảnh lớn vốn đèn đuốc sáng trưng trở nên tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Trong mũi xộc một mùi m.á.u tanh nồng nặc, khó ngửi đến mức nôn.

 

Cảnh tượng mắt dần trở nên rõ ràng, thì thấy trong sảnh lớn mấy x.á.c c.h.ế.t…

 

Các x.á.c c.h.ế.t tư thế khác .

 

Nằm ghế sofa, là Đại phu nhân mà cô gặp , bà ngửa ghế sofa, mặt rạch mấy nhát, cả khuôn mặt đều hủy hoại, n.g.ự.c cắm một con d.a.o Thụy Sĩ.

 

Đại phu nhân mặc một bộ sườn xám hoa văn màu đen, tóc rối, mắt trợn to, vẻ mặt c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Lão gia Lâm cách Đại phu nhân xa, đẫm m.á.u, như vớt từ trong vũng m.á.u.

 

Và bên cạnh Lão gia Lâm, là di nương thứ hai, hai gần .

 

Trên cổ trắng ngần của di nương thứ hai còn vết siết rõ ràng, hai mắt lồi , siết cổ đến c.h.ế.t ngạt!

 

 

Loading...