Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 715: Trang Viên Dân Quốc (10)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:32:46
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một câu vô tình của đứa trẻ khiến những mặt đều thoáng ngẩn .
Lâm Hi thử thăm dò: “Có khi nào đại thiếu gia ý với di nương thứ hai, nên yêu ai yêu cả đường , đối xử với Tam tiểu thư ?”
Vừa , mấy tấm ảnh từ trong cuốn sổ rơi .
Ảnh đều là đen trắng, nhưng chụp khá rõ, thể rõ ngũ quan của .
Có một tấm là ảnh gia đình, ông nội Lâm giữa, hai bên là Lão gia Lâm và Đại phu nhân, bọn trẻ thành một hàng phía .
Còn một tấm, là Lão gia Lâm và một phụ nữ lạ mặt, cùng một đứa trẻ mười tuổi.
Lâm Hi so sánh hai tấm ảnh, chỉ tấm ảnh chỉ ba , : “Tấm ảnh , chắc là của đại thiếu gia và ba ruột của .”
Vừa , phía dường như phát hiện manh mối, đột nhiên : “Di nương thứ hai trông giống phu nhân .”
Một câu dấy lên ngàn lớp sóng, ánh mắt đổ dồn khuôn mặt hai , bắt đầu so sánh.
Kết quả so sánh, quả thật bảy tám phần tương tự.
“Đây là văn học thế ?” Không ai đột nhiên một câu như .
Chỉ tướng mạo, đúng là như thật.
Lâm Hi xếp chồng các tấm ảnh , phân tích một câu: “Đại thiếu gia tình tiết luyến mẫu, nên khi thấy giống , yêu ai yêu cả đường , vì đối xử đặc biệt với Tam tiểu thư.”
Sau khi xem tấm ảnh , gần như đều nghĩ .
Xem ảnh xong, Lâm Hi cất , tiếp tục xem nhật ký.
[Hôm nay, ba ba và cãi , cãi dữ, con sợ lắm.
Mẹ cứ mãi, ba ba thứ gì, tại để ông nội giao gia sản cho nãi nãi thứ hai, hỏi ông gian tình với nãi nãi thứ hai .
Ba ba tức giận, còn tay đ.á.n.h , mắng là đồ điên.
Chú hai đến dẫn con , chúng con cùng ngoài chơi.]
[Hôm nay ông nội tìm con, bế con chơi, còn mua cho con nhiều thứ.
Ông nội , bảo con ngoan ngoãn lớn lên, của cải trong nhà đều là của con, nhưng con còn ba ba, các chú và các cô ?
Tại như ?
Ông nội còn , con thật giống bà , giống ai nhỉ?]
[Ba ba và ngày nào cũng cãi , nhiều, cứ mắng suốt.
Ba ba còn định tay, chú hai cản , ông nên đ.á.n.h .
Mẹ đến hỏi con rời khỏi đây .
Ông nội đến, gọi ba ba và , nhiều, ba ba và cãi nữa.]
[Đại nãi nãi cũng với con, hôm nay còn chơi với con, chỉ là bà hình như thích nãi nãi thứ hai lắm.
Thật , con cũng thích nãi nãi thứ hai lắm, mỗi bà con ánh mắt đều kỳ lạ.
Con thích ánh mắt đó.]
[Hôm nay con thấy nãi nãi thứ hai và ba ba…]
Câu dùng b.út đen bôi , rõ phía là gì.
Vậy, di thái thứ hai và đại thiếu gia gì?
Đoạn cuối cùng là: [Chú hai thấy nhật ký con , chú , nội dung trong cuốn nhật ký thể để khác thấy, đốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-715-trang-vien-dan-quoc-10.html.]
Con chịu, cuốn nhật ký là con vất vả .
Chú hai thấy con ầm lên, cũng ép buộc, giấu , để thấy cũng .]
Đọc xong dòng cuối cùng, từ góc của một đứa trẻ, di thái thứ hai và đại thiếu gia rõ ràng chút .
Sau khi xem hết tất cả manh mối, gã bốn mắt về phía Thẩm Gia Hòa, hỏi một câu: “Sao cô , gốc cây manh mối?”
Manh mối gần như chỉ rõ, mối quan hệ giữa đại thiếu gia và di thái thứ hai bình thường.
“Tìm thôi.” Thẩm Gia Hòa trả lời qua loa.
Bây giờ manh mối chia sẻ, cũng đến mức vô duyên, cứ truy hỏi đến cùng, bắt Thẩm Gia Hòa ngọn ngành.
gã bốn mắt nghĩ .
Có lẽ thái độ qua loa đó của Thẩm Gia Hòa khiến vui, lúc khó khăn lắm mới bắt kẽ hở của cô, chỉ chui hỏi cho nhẽ!
“Cô tìm thấy thế nào? Trước đó ở tầng ba, gần như lật tung cả lên, cũng tìm thấy manh mối gì! Cô tìm thấy ở ?” Gã bốn mắt hỏi dồn, ánh mắt thẳng Thẩm Gia Hòa.
Thẩm Gia Hòa bộ dạng của chọc , khẽ khẩy một tiếng, ngước mắt gã bốn mắt, hỏi ngược : “Sao? Anh đang thẩm vấn nghi phạm ?”
Gã bốn mắt căng thẳng, : “Chúng , nguồn tin chính thống ! Lỡ như cô là thì ?”
Cái vẻ ngu ngốc cao ngạo , Thẩm Gia Hòa thấy phiền.
“Nếu nghi ngờ nguồn gốc của tin tức, đề nghị tìm manh mối gì, cứ giấu nhẹm , đừng mang .”
“Mang , còn tra hỏi.” Thẩm Gia Hòa .
Gã bốn mắt lập tức nổi giận, giọng đột nhiên cao lên ít: “Cô cứ ấp a ấp úng chịu , chắc chắn mờ ám! Sao? Còn cho nghi ngờ ?!”
“ sớm thấy cô bình thường, một phụ nữ! Nửa đêm lên tầng ba, gặp quỷ cũng bình tĩnh, một chút hoảng sợ!”
Xung quanh một ai lên tiếng, sự chú ý đều đổ dồn hai .
Thẩm Gia Hòa để ý đến gã bốn mắt, định rời .
Gã bốn mắt thấy , xông lên định túm lấy Thẩm Gia Hòa, Thẩm Gia Hòa lách né .
“Cô ?! Cô còn giải thích cho ! Sao? Thật sự chột , dám giải thích, trốn tránh ?” Gã bốn mắt lớn tiếng la lối.
Thẩm Gia Hòa lạnh lùng gã bốn mắt.
Gã bốn mắt càng càng lý: “Hừ, cô chính là trong phó bản, giả chơi, cố gắng dùng cách để lừa lấy lòng tin của chúng !”
“Dù hôm nay cô , cô tin tức , chúng thể nghi ngờ một cách hợp lý, cô là !”
Thấy lời ngày càng quá đáng, Lâm Hi tiến lên khuyên một câu: “Đủ , đây là chuyện riêng của , cô cũng .”
Gã bốn mắt liếc Lâm Hi: “Cô ở đây giả gì chứ, chẳng lẽ cô sợ nguồn tin của cô chính đáng ?”
“Ban ngày ban mặt, chúng tìm thấy gì, cô đột nhiên xuất hiện, cầm cuốc bắt đầu đào gốc cây, còn thật sự đào manh mối.”
“Hơn nữa những manh mối đều quan trọng, chẳng lẽ cô nghi ngờ ?”
Lâm Hi đáp: “Anh nhầm lẫn gì , phó bản , chúng cạnh tranh, nên mới chọn tạm thời hợp tác, chia sẻ thông tin.”
“Cô nhất thiết hợp tác với .”
Gã bốn mắt thuyết phục, vẫn chìm đắm trong thế giới của .
“Đã hợp tác , thì cứ thẳng thắn , chỉ hỏi cô gốc cây manh mối thôi.”
Lâm Hi: “…”
Đột nhiên cảm thấy, giao tiếp với kẻ ngốc, là một việc mệt mỏi.