Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 683: Thị Trấn Mộng Yểm (9)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:28:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ừm." Thẩm Gia Hòa gật đầu, hôn đáp .

 

Cô lúc mới đến đầu thôn, vẫy tay với Lâm Viễn Chu ngoài.

 

Vừa khỏi đó, liền tỉnh từ trong mộng.

 

Thẩm Gia Hòa đưa tay day day đầu, lúc trời sáng choang.

 

Cô còn kịp rời giường thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Thẩm Gia Hòa bò dậy khỏi giường, mở cửa.

 

Liền thấy Thái Hà đang ngoài cửa với vẻ mặt tươi , nhe răng với Thẩm Gia Hòa một tiếng: "Cô tỉnh , nào, đây là bánh bao , nếm thử xem."

 

Còn đợi Thẩm Gia Hòa phản ứng, trong tay cô nhét hai cái bánh bao nóng hổi.

 

Cô cúi đầu , trong tay thêm hai cái bánh bao trắng trẻo mập mạp, bánh bao khá to, gần bằng một bàn tay.

 

"Sao tự dưng sáng sớm mang bánh bao cho gì?" Thẩm Gia Hòa buồn hỏi một câu.

 

Thái Hà hề vòng vo, thẳng thắn : "Trong mộng cảnh, nếu cô cứu thì c.h.ế.t từ lâu , đây là để cảm ơn."

 

Nói xong, dường như chút tiện, cô cúi đầu, " cũng thứ gì khác, chỉ thể chút đồ ăn cho cô."

 

"Ừm, cảm ơn nhiều, thích ăn bánh bao." Thẩm Gia Hòa cầm một cái bánh bao lên, đưa miệng c.ắ.n một miếng.

 

Thái Hà thấy , một tiếng, "Ừm, về việc đây, ngủ một giấc xong tinh thần hơn nhiều ."

 

"Được." Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng.

 

Thấy , cô mới trong nhà.

 

Nhờ tin hai ngày đều sống sót trở , sĩ khí trong thị trấn lập tức cổ vũ.

 

Trên mặt cũng thêm vài phần sức sống.

 

Buổi tối, trấn trưởng vẫn sắp xếp cùng tiến mộng cảnh.

 

Thẩm Gia Hòa ở trong phòng , buồn ngủ thì ngủ.

 

Chỉ là... mộng cảnh chút khác biệt.

 

Vừa mở mắt là một vùng tối đen, cô dường như lạc nơi nào đó.

 

Nhìn qua là một bóng tối vô tận, một chút âm thanh nào.

 

Thẩm Gia Hòa về phía lâu, mắt vẫn là một vùng tăm tối, bất cứ thứ gì.

 

Cô... đây là đến ?

 

"Lão đại! Lão đại! Chị đừng ngủ nữa, lát nữa tới bây giờ, chị thể nghiêm túc chút ! Sao chị mà cũng ngủ ! Người còn tưởng chị tối qua trộm đó!"

 

Một giọng phần quen thuộc vang lên.

 

Bóng tối xung quanh dường như dần màu sắc trong giọng .

 

Thẩm Gia Hòa từ từ mở mắt, liền thấy một khuôn mặt xinh phóng đại xuất hiện mặt.

 

Cô chớp chớp mắt, ... hình như là Mặc Ninh.

 

"Mặc Ninh..." Thẩm Gia Hòa gọi một tiếng.

 

Mặc Ninh đáp một tiếng, khuôn mặt xinh còn mang theo một nụ : "Là em đây, lão đại, , còn ngủ tỉnh ? Trông mơ mơ màng màng thế."

 

Thẩm Gia Hòa tỉnh táo hơn một chút, quanh bốn phía, là một văn phòng cực lớn, đang một chiếc ghế tựa.

 

"Tỉnh ." Thẩm Gia Hòa một câu.

 

Mặc Ninh mím môi, cạn lời : "Người đến cửa mà chị mới ngủ dậy, thể thể hiện chút khí thế của Quỷ Vương !"

 

Cô bây giờ là Quỷ Vương?

 

Còn đợi Thẩm Gia Hòa hồn, tiếng gõ cửa vang lên.

 

Mặc Ninh lập tức thu nụ , đến bên cạnh Thẩm Gia Hòa nghiêm chỉnh.

 

Cậu lặng lẽ nhắc nhở: "Lát nữa mạnh mẽ một chút!"

 

Thẩm Gia Hòa còn hiểu chuyện gì đang xảy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-683-thi-tran-mong-yem-9.html.]

Liền thấy Lâm Viễn Chu dẫn một .

 

Anh mặt Thẩm Gia Hòa, thái độ vô cùng nghiêm túc, cúi về phía Thẩm Gia Hòa, gọi: "Quỷ Vương, bọn họ đến ."

 

Làm vẻ trang trọng như , ngược khiến Thẩm Gia Hòa chút tự nhiên.

 

Một từ phía Lâm Viễn Chu bước , mặc đồ đen, đầu còn đội một chiếc mũ đen, che kín cả khuôn mặt.

 

Thẩm Gia Hòa mặt đầy nghi hoặc, đây là ai ?

 

"Cảm ơn Quỷ Vương cứu chúng khỏi đám lệ quỷ, chúng nguyện theo ngài." Người tới quỳ một gối xuống, dáng vẻ vô cùng thành kính.

 

Giọng chút quen tai.

 

Thẩm Gia Hòa cẩn thận tới, xem rốt cuộc là ai.

 

Thấy Thẩm Gia Hòa mãi động tĩnh, đất chút nhịn ngẩng đầu lên.

 

Vừa chớp cơ hội, Thẩm Gia Hòa : "Nếu định theo , ít nhất cũng cho xem, ngươi trông như thế nào chứ?"

 

Người quỳ đất cúi đầu, cuối cùng gật đầu : "Ngài ."

 

Nói xong, cởi chiếc mũ đầu xuống, để lộ khuôn mặt chiếc mũ đen.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Bảo thấy giọng quen thuộc, hóa gặp hai ngày .

 

"Không chấp nhận, cút!" Thẩm Gia Hòa quả quyết từ chối.

 

Tên bạch nhãn lang , mà thu nhận thì chẳng khác nào dẫn sói nhà!

 

Vẻ mặt Dạ Phong cứng đờ, dường như kịp phản ứng , ngơ ngác Thẩm Gia Hòa hỏi: "Vì... vì ?"

 

Còn thể vì ? Nói sẽ kề d.a.o cổ ?

 

Còn đợi Thẩm Gia Hòa mở miệng, liền cảm thấy cơ thể như hạ một loại cấm chế nào đó, đột nhiên thể mở miệng nữa.

 

Cơ thể kiểm soát, miệng : "Đứng dậy , các ngươi cứ yên tâm ở đây sinh sống."

 

Xem , cô về mộng cảnh đó.

 

Đối với những chuyện xảy , thể đổi.

 

Sau khi Dạ Phong rời , sự trói buộc mới biến mất.

 

Mặc Ninh giơ ngón tay cái về phía Thẩm Gia Hòa, khen ngợi: "Lão đại, trông chị khí thế lắm."

 

Đối mặt với lời khen của Mặc Ninh, Thẩm Gia Hòa thể vui lên .

 

Bởi vì cô Dạ Phong là một tên bạch nhãn lang.

 

Thấy sắc mặt Thẩm Gia Hòa lắm, Mặc Ninh kỳ quái hỏi: "Lão đại, , trông chị vui lắm, chuyện gì xảy ?"

 

Thẩm Gia Hòa trả lời, Lâm Viễn Chu bên cạnh mở miệng, "Mặc Ninh, ngoài , vài lời với lão đại."

 

Mặc Ninh chút phục, lập tức từ chối, "Dựa ! ở cùng lão đại!"

 

là một tên cứng đầu, Thẩm Gia Hòa cảm thấy Lâm Viễn Chu chuyện với , liền đuổi Mặc Ninh , "Cậu ngoài ."

 

Mặc Ninh lập tức xị mặt xuống, vẻ mặt đầy oán hận Thẩm Gia Hòa.

 

Trông như một cô vợ nhỏ bỏ rơi.

 

Thẩm Gia Hòa bộ dạng của , nhất thời chút dở dở , an ủi: "Được , chúng chỉ chuyện một chút thôi mà."

 

"Thôi ." Mặc dù vui, nhưng Mặc Ninh vẫn lời ngoài.

 

Sau khi Mặc Ninh rời , trong văn phòng chỉ còn hai họ.

 

Thẩm Gia Hòa Lâm Viễn Chu, thăm dò hỏi: "Chồng?"

 

Vẻ mặt nghiêm túc ban đầu của Lâm Viễn Chu đột nhiên thả lỏng, lon ton chạy tới mặt Thẩm Gia Hòa, gọi một tiếng: "Bà xã~"

 

"Sao em đến đây? Không nên ở trong mộng yểm ? Đây là chuyện xảy đây ?" Thẩm Gia Hòa hỏi một tràng.

 

Lâm Viễn Chu từ từ trả lời: "Anh cũng rõ lắm, nhưng chúng bây giờ đang ở trong mộng yểm, đây là chuyện xảy đây, lúc Dạ Phong mới đến."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, "Bảo em cút , cơ thể theo, xem chỉ thể phát triển theo hướng đó."

 

 

Loading...