Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 666: Giải Cứu Người Sống Sót (14)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:20:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Dư Hạo Nhiên đỏ bừng, trừng mắt cô gái , giọng cao lên ít: "Cô đang hươu vượn cái gì thế?"
Cô gái khoanh tay hừ lạnh một tiếng, mặt tràn đầy vẻ chế giễu: "Anh coi ở đây là kẻ ngốc chứ? Mục đích rõ ràng như của , chúng cũng mù mà thấy?"
"Hôm nay cứ nhắm cô gái , chẳng là giành công lao cứu sống sót về ?"
Dư Hạo Nhiên chọc trúng chỗ đau, thẹn quá hóa giận.
Chỉ tiếc, vẫn còn đau, dậy nổi.
Hắn chỉ đành về phía Trần Tiếu : "Chị Trần, thật sự dây leo đ.á.n.h ."
Trên mặt Trần Tiếu tràn đầy vẻ mệt mỏi.
Mấy ngày nay bọn họ trong núi, chỉ tìm sống sót mà còn đề phòng thực vật biến dị đột ngột xuất hiện, sớm kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
Khó khăn lắm mới nghỉ ngơi một lát, năm bảy lượt Dư Hạo Nhiên đ.á.n.h thức, tính tình đến cũng nổi nóng.
"Cậu ngoài nghỉ ngơi ." Trần Tiếu .
Dư Hạo Nhiên dám tin Trần Tiếu, lắp bắp giải thích cho : "Chị... chị Trần, dối, thật sự dây leo đ.á.n.h !!"
Trần Tiếu day day mi tâm, cắt ngang: "Đủ ! Bây giờ ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của , ngày mai chúng còn nhiều việc , tâm trạng ở đây tiếp tục cùng hồ nháo."
"Lúc mưa nhỏ , bên bếp lò cũng thể nghỉ ngơi, ngoài đó ."
Sắc mặt Dư Hạo Nhiên xanh mét, chỉ đ.á.n.h mà giờ còn đuổi ngoài.
Dư Hạo Nhiên há miệng giải thích: " thật sự ..."
lời vẫn cắt ngang, Trần Tiếu lạnh lùng : "Dư Hạo Nhiên, bây giờ cần là môi trường nghỉ ngơi , những cái khác quan trọng."
"Lúc đầu đ.á.n.h, cũng giúp kiểm tra , một chút dấu vết cũng , cũng thể dây leo biến dị thù với chứ."
"Chỉ đ.á.n.h , đ.á.n.h khác?"
Dư Hạo Nhiên cứng họng, cũng hiểu tại dây leo biến dị chỉ đ.á.n.h mà đ.á.n.h khác...
Như đột nhiên nghĩ tới điều gì, Dư Hạo Nhiên bất ngờ về phía Thẩm Gia Hòa.
Đưa tay chỉ cô : "Là cô! Chắc chắn là cô giở trò!! Cô ghi hận nên mới bày trò để cô lập !"
Thẩm Gia Hòa cạn lời : "Đại ca, đừng là thể điều khiển thực vật nhé."
"Chắc chắn là như , nếu tại dây leo biến dị chỉ tấn công !" Dư Hạo Nhiên c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .
Thẩm Gia Hòa: "..."
Thật sự đoán trúng một nửa, dây leo chỉ tấn công , đúng là vì lắm mồm nhắm cô.
Chưa đợi Thẩm Gia Hòa gì, Trần Tiếu ở bên cạnh mất kiên nhẫn : "Đừng hồ giảo man triền nữa, ngoài!"
Dư Hạo Nhiên lập tức câm nín, những lời đều nghẹn trong cổ họng.
Đối mặt với cả phòng , cuối cùng vẫn thỏa hiệp, xám xịt xoay , cà nhắc trong cái bếp nhỏ bên ngoài.
Trần Tiếu thấy ngoài , với : "Mọi an tâm nghỉ ngơi ."
Không còn sự quấy rầy của Dư Hạo Nhiên, cuối cùng cũng thể ngủ ngon.
Một giấc ngủ đến tận trời sáng, mưa bên ngoài ngớt, chỉ còn lất phất mưa nhỏ.
Tốt hơn nhiều so với trận mưa xối xả hôm qua.
Trần Tiếu sắc trời, : "Mưa kéo dài lâu , sắp tạnh , nhưng mưa xong đường núi khó , chắc chắn trơn, lúc các về chú ý an ."
Thẩm Gia Hòa đáp một tiếng: "Được, cảm ơn chị Trần nhắc nhở."
Nhắc nhở xong, chị Trần như sực nhớ điều gì, về phía bếp lò.
Liền thấy Dư Hạo Nhiên bất động ở đó.
Cô tới vài bước, đến bên cạnh Dư Hạo Nhiên, dùng chân đá đá : "Đừng ngủ nữa, dậy ."
Người Dư Hạo Nhiên động đậy, xem là c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-666-giai-cuu-nguoi-song-sot-14.html.]
Chỉ là lúc từ đất bò dậy, dọa giật nảy .
Cái mặt mũi bầm dập, sưng vù như đầu heo là ai?
"Ư ư ư~" Dư Hạo Nhiên dậy, gì đó, nhưng đ.á.n.h quá thê t.h.ả.m, miệng đóng mở chỉ thể phát tiếng 'ư ư ư'.
Đây là đ.á.n.h đến mức rõ lời .
"Cậu... thành thế ?" Trần Tiếu bộ dạng của , nhịn hỏi.
Nhắc đến đây, Dư Hạo Nhiên kìm rơi một giọt lệ chua xót.
Hắn khoa tay múa chân, trong miệng 'ư ư ư' gì đó.
mà, một chữ cũng rõ.
Trần Tiếu chỉ đành vỗ vỗ vai : "Được , đừng nữa, về phòng nghỉ ngơi , bây giờ trời còn mưa, đường lầy lội quá, chúng định nghỉ ngơi thêm một ngày, đủ cho dưỡng thương."
Dư Hạo Nhiên giãy giụa bò dậy từ đất, cà nhắc phòng.
Trần Tiếu , tìm Thẩm Gia Hòa : "Nếu cô thấy đường núi khó , thể ở nghỉ ngơi thêm một ngày."
Thẩm Gia Hòa , khéo léo từ chối ý của Trần Tiếu: " vẫn nên đưa đứa bé ngoài sớm thì an hơn."
Trần Tiếu gật đầu, cũng khuyên ngăn.
Hai thu dọn đồ đạc cửa.
Phải là vận may thật , khỏi cửa thì cơn mưa vốn đang rơi cũng tạnh hẳn.
Chỉ là một đêm mưa, mặt đất vô cùng lầy lội, một chân giẫm xuống là bùn đất.
Mộc Mộc bậc thềm nhúc nhích, ánh mắt rơi mặt đất lầy lội .
Thẩm Gia Hòa đoán phần nào, bước lên hai bước, đến mặt Mộc Mộc: "Cần chị bế ?"
Mộc Mộc lập tức gật đầu: "Vậy thì cảm ơn tỷ tỷ..."
Lời còn dứt, Lâm Viễn Chu ở bên cạnh từ chui , trực tiếp vươn tay, túm lấy Mộc Mộc xách lên, ném lên lưng .
"Vẫn là để cõng cho."
Mộc Mộc: "..."
Giờ phút , cảm thấy Lâm Viễn Chu giống hệt bà chồng độc ác, chắn ngang giữa hai .
Thôi bỏ , việc tay chân , còn nỡ để Lão đại .
Liền ngoan ngoãn bò lưng Lâm Viễn Chu.
Hai men theo con đường nhỏ lầy lội mãi, cho đến khi rời khỏi thôn.
Thẩm Gia Hòa lúc mới tò mò Mộc Mộc hỏi: "Cái tên Dư Hạo Nhiên , là em đ.á.n.h ?"
Mộc Mộc chớp chớp đôi mắt to, còn giả vờ như .
Thẩm Gia Hòa một bước vạch trần : "Chị em là Mặc Ninh, đám dây leo , chắc chỉ em mới điều khiển thôi nhỉ?"
Thấy phận vạch trần, Mặc Ninh cũng giả vờ nữa, gật đầu : "Vâng, em đ.á.n.h đấy, ai bảo cứ nhắm Lão đại, em chỉ cho một bài học thôi!"
Thẩm Gia Hòa cảm thấy chút buồn : "Tối hôm qua, em đ.á.n.h kiểu gì ? Sao ở bên trong chẳng thấy tiếng động gì cả."
Dư Hạo Nhiên đ.á.n.h thành như , trong phòng một ai thấy!
Trên mặt Mặc Ninh mang theo vài phần kiêu ngạo nhỏ: "Em sợ ồn đến khác, nên bịt miệng , đó giãy giụa, em liền trói đ.á.n.h."
"Trực tiếp đ.á.n.h ngất xỉu luôn."
Thẩm Gia Hòa nhịn , 'phụt' một tiếng.
Hóa Dư Hạo Nhiên ngủ quên, mà là đ.á.n.h ngất.
Quả nhiên đúng như Lâm Viễn Chu , Mặc Ninh là một kẻ cuồng Lão đại mười phần, chuyện gì cũng đặt cô lên hàng đầu.