Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 663: Giải Cứu Người Sống Sót (11)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:20:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc đó, từ xa ngửi thấy mùi của Lâm Viễn Chu.

 

Lại còn ở một nhân loại, đương nhiên sẽ để sống dễ chịu!

 

Lúc đó chỉ dọa dẫm một chút, ngờ kéo gần , phát hiện là Lão đại nhà !

 

"Không !" Mộc Mộc cứng miệng .

 

Lâm Viễn Chu thoáng qua bốn phía : "Hiện tại vị trí cây cối luôn đổi, chúng tiếp tục , cũng chắc thể ngoài, tìm đúng vị trí ."

 

Nói xong, ý vị sâu xa về phía Mộc Mộc.

 

Mộc Mộc: "..."

 

Ánh mắt , như là kẻ chủ mưu phía màn !

 

"Cây cối lặng lẽ di chuyển một vị trí, sẽ cho cảm giác phương hướng tổng thể mất cân bằng, dẫn đến việc cứ vòng quanh tại chỗ, ngoài, nhất định cảm giác phương hướng tuyệt đối." Mộc Mộc .

 

"Vậy Mộc Mộc em cách nào ?" Thẩm Gia Hòa xổm xuống, thẳng Mộc Mộc chuyện.

 

Mộc Mộc khuôn mặt xinh phóng đại của Thẩm Gia Hòa cho lóa mắt trong chốc lát.

 

Hu hu hu, Lão đại nhà thế mà dùng giọng điệu dịu dàng như chuyện với !

 

"Vâng, em cảm giác phương hướng , chị thể cùng em." Mộc Mộc Thẩm Gia Hòa cho một cái, trực tiếp câu mất hồn.

 

Đi theo Mộc Mộc, cũng cần rẽ quá lâu, chẳng mấy chốc, từ rừng cây , trở thôn trang rách nát bọn họ tới đầu tiên.

 

Đang định tiếp tục về, một giọng quen thuộc vang lên: "Thẩm Gia Hòa."

 

Thẩm Gia Hòa xoay , liền thấy Trần Tiếu dẫn theo hai nam một nữ tới, chào hỏi cô.

 

Thẩm Gia Hòa lễ phép gật đầu, gọi một tiếng: "Trần tỷ."

 

Trần Tiếu mở miệng : "Bọn khi trong núi, dây leo kéo phân tán, tìm một ngày một đêm, chỉ tìm ba , vốn định tiếp tục tìm , ngờ hai trở về ."

 

Vừa , dường như mới chú ý tới Mộc Mộc đang bên chân Thẩm Gia Hòa.

 

về phía Thẩm Gia Hòa, hỏi: "Đây là... sống sót?"

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, giải thích một câu: "Sau khi tách khỏi , hai chúng một đến một trong những thôn xóm , tìm đứa bé , đó đưa ngoài."

 

Trần Tiếu gật đầu: "Được, hai đưa đứa bé về , thôn trang ở đây an ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, đang định đồng ý, một đàn ông phía Trần Tiếu đột nhiên : "Không !"

 

Có lẽ nhận giọng điệu của quá mức kích động, đàn ông hạ thấp giọng, Trần Tiếu : "Trong núi an , hai bọn họ hộ tống một đứa bé trở về, chừng đường sẽ gặp chuyện gì."

 

"Hay là chúng cùng bọn họ trở về , đợi đưa đứa bé bình an trở về xong, ."

 

Ý tứ trong lời vô cùng rõ ràng, cùng Thẩm Gia Hòa hộ tống đứa bé trở về, thể ké một nhiệm vụ thành.

 

Trần Tiếu hiển nhiên cũng hiểu dụng ý của , thoáng qua đàn ông, nhắc nhở: "Nhiệm vụ bên phân phát, yêu cầu là mỗi cứu một sống sót, hộ tống bọn họ trở về, còn nữa."

 

Sắc mặt đàn ông ngưng trọng, tròng mắt xoay chuyển một vòng, dường như nghĩ chủ ý tồi tệ gì đó, nhanh ch.óng : " , chỉ là lo lắng cho sự an của bọn họ, thấy việc nghĩa hăng hái mà thôi, hơn nữa, thời gian còn dài, về về tốn bao nhiêu thời gian."

 

Trần Tiếu thấy kiên trì, cũng thêm gì nữa: "Vậy các thương lượng ."

 

Nói xong, liền xoay rời .

 

Người đàn ông tủm tỉm tiến lên, chào hỏi Thẩm Gia Hòa: "Xin chào, Thẩm tiểu thư, tên là Dư Hạo Nhiên, hai qua thấy yếu ớt mong manh, hộ tống một đứa bé trở về, chắc chắn nguy hiểm."

 

"Sau đó gia nhập bọn , để giải quyết bọn , tự hộ tống đứa bé trở về ?" Thẩm Gia Hòa tiếp lời tiếp.

 

Nụ mặt Dư Hạo Nhiên cứng đờ, gượng gạo, mặt chợt lóe qua sự chột : "Sao thể chứ, như , chỉ là sợ các an , hộ tống các trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-663-giai-cuu-nguoi-song-sot-11.html.]

 

"Không cần , ở đây, chúng chắc chắn an hơn." Thẩm Gia Hòa chút lưu tình từ chối.

 

Trên mặt Dư Hạo Nhiên hiện lên một tia âm lệ, nhưng nhanh đè xuống, ngoài nhưng trong tiếp tục : "Vừa Trần tỷ cũng , để hộ tống các rời ."

 

Thẩm Gia Hòa về phía , chút buồn : "Trần tỷ để chúng thương lượng ? Bây giờ thương lượng xong , đồng ý."

 

Dư Hạo Nhiên câm nín.

 

Hiện tại còn một đám ở đây, tiện công khai cướp .

 

Chỉ thể đè nén cục tức trong n.g.ự.c, cứng rắn nhịn xuống.

 

Buổi chiều, bọn họ nghỉ ngơi một lát, Trần Tiếu lấy một tấm bản đồ đưa cho Thẩm Gia Hòa: " phát hiện cây cối trong khu rừng sẽ đổi vị trí, các theo con đường , thể theo đường cũ trở về."

 

Vừa , Trần Tiếu chỉ một con đường cho Thẩm Gia Hòa xem, giảng giải vô cùng rõ ràng.

 

Cái cũng đỡ cho cô ít sức lực.

 

Thẩm Gia Hòa cẩn thận quan sát bản đồ, gật đầu đáp.

 

Không còn chuyện gì khác, Thẩm Gia Hòa định đưa Mộc Mộc rời .

 

Kết quả Trần Tiếu dứt lời, đột nhiên một tiếng sấm 'ầm ầm' cực lớn vang lên.

 

Tiếng sấm vô cùng lớn, âm thanh lớn đến mức gần như xuyên thủng màng nhĩ.

 

Ngay đó, bầu trời vốn còn quang đãng, nháy mắt trở nên âm trầm.

 

Tiếp theo tiếng sấm, đến vài giây, mưa 'ào ào' trút xuống.

 

Mưa lớn, nháy mắt đập tan sự oi bức trong khí, chỉ còn một cảm giác âm lãnh ẩm ướt.

 

Không khí nháy mắt trở nên lạnh lẽo, Thẩm Gia Hòa xoa xoa cánh tay.

 

Trần Tiếu lập tức dẫn mấy trốn trong một căn nhà.

 

Cơn mưa đột ngột lớn, mấy mới bên ngoài một lúc, ướt sũng.

 

Quần áo ướt dầm dề dính , quả thực dễ chịu chút nào.

 

Trần Tiếu sắc mặt ngưng trọng mưa nơi chân trời, đầu mấy phía , lên tiếng:

 

"Mưa , sương mù bên chắc chắn sẽ lớn hơn, cộng thêm thực vật biến dị, cây cối sẽ xảy đổi, vẫn là tạm thời ở đây, đợi mưa nhỏ hãy ngoài."

 

Dư Hạo Nhiên lập tức phụ họa ở bên cạnh: "Trần tỷ đúng, bây giờ mưa lớn như , ngoài cũng an , hơn nữa, bọn họ còn mang theo một đứa bé, đứa bé nếu dầm mưa lớn như , chừng sẽ phát sốt cảm mạo đấy."

 

Cái rõ ràng, chủ ý vẫn rơi Mộc Mộc.

 

Thừa dịp trời mưa thể kéo dài thời gian, cho cơ hội.

 

Thẩm Gia Hòa cũng ý kiến gì, mưa quá lớn, lúc bọn họ cho dù , cũng dễ .

 

Tạm thời an bài trong phòng, Trần Tiếu kiểm tra trong phòng một lượt, ngoại trừ rách nát một chút, tật gì khác.

 

Căn nhà tổng cộng hai gian, một gian phòng ngủ, một gian chính sảnh.

 

Chính sảnh một cái bàn vuông vức cũ nát, còn bốn cái ghế dài, hai bên đều chất đống các loại nông cụ.

 

Bọn họ hiện tại tổng cộng sáu lớn, một đứa bé.

 

Thẩm Gia Hòa và Lâm Viễn Chu kéo một cái ghế dài xuống, Lâm Viễn Chu ôm Mộc Mộc lòng, để đùi .

 

Trần Tiếu thoáng qua xung quanh, : "Trong núi nguy cơ tứ phía, để cho an , chúng cùng nghỉ ngơi ở bên , đợi mưa tạnh ."

 

 

Loading...