Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 654: Giải Cứu Người Sống Sót (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:20:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa bước thôn, âm thanh hệ thống liền vang lên.
【Chào mừng chơi đến với phó bản cấp S Giải cứu sống sót. Điều kiện thông quan phó bản như :】
【1. Giải cứu thành công một sống sót.
2. Sống sót an trong phó bản 7 ngày.】
Khi bọn họ đến bên ngoài thôn trang thì là buổi chiều, lúc trong một quãng thời gian dài, trời sớm tối đen.
Trần Tiếu tìm một bãi đất trống để nghỉ ngơi tại chỗ, sắp xếp trực đêm xong, liền tự tìm chỗ xuống.
Trần Tiếu nhóm một đống lửa giữa đám đông, sai xung quanh kiếm ít ván gỗ về.
Dù thôn trang cũng hoang phế từ lâu, tùy tiện dỡ một chút cũng đủ để đốt.
Đống lửa bùng lên, đè nén bớt cảm giác âm u quỷ dị trong thôn trang.
"Mọi lâu như chắc chắn đều mệt , nghỉ ngơi cho , đợi sáng mai trời sáng, chúng sẽ bắt đầu giải cứu sống sót." Trần Tiếu .
Mọi đều ý kiến gì.
Trong ba lô của bọn họ mang theo ít lương khô nén và nước, xuống ăn qua loa một chút, lục tục xuống đất bắt đầu nghỉ ngơi.
Thẩm Gia Hòa và Lâm Viễn Chu sắp xếp gác đêm nửa đêm đầu, hai dứt khoát xuống ngủ.
Lâm Viễn Chu sát bên cạnh cô, nghiêng đầu hỏi: "Vừa một quãng đường xa như , em nghỉ ngơi một lát ?"
Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Không mệt lắm, lúc ở nhà chẳng ngủ lâu ."
Lâm Viễn Chu khẽ một tiếng, giọng khàn khàn truyền đến bên tai: " , ngủ cùng em mà, đương nhiên , đây chẳng là sợ em mệt ?"
Thẩm Gia Hòa tức giận trừng mắt một cái, còn tiếp nữa, e là chủ đề chệch hướng mất.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Lâm Viễn Chu đưa tay đặt lên môi, động tác 'suỵt'.
"Anh câm miệng."
Hai sang một bên, Thẩm Gia Hòa bắt đầu quan sát cảnh tượng xung quanh.
Cả thôn trang đặc biệt lớn, thôn trang xây dựng dựa núi, chia thành nhiều khu vực, nơi bọn họ coi là khu vực thấp hơn.
Ngẩng đầu lên , thể thấy núi còn mấy ngôi nhà.
Đang quan sát tỉ mỉ, đột nhiên thấy tiếng động 'sột soạt'.
Giống như tiếng gió thổi động thực vật.
Lúc gì gió .
Âm thanh truyền đến từ phía .
Thẩm Gia Hòa kỳ quái đầu về phía , liền thấy cách đến vài mét, một dây leo bò tới từ lúc nào.
Vừa lúc bọn họ tìm chỗ nghỉ ngơi, Trần Tiếu đặc biệt chọn vị trí trống trải giữa thôn, còn dọn dẹp sạch sẽ đồ vật xung quanh.
Dây leo từ chui ?
Dường như nhận thấy ánh chăm chú của Thẩm Gia Hòa, dây leo tiếp tục bò về phía cô nữa, im lặng yên tại chỗ.
Thẩm Gia Hòa một tay cầm đuốc, một tay nắm d.a.o găm từ từ tới gần.
Lâm Viễn Chu thấy thế cũng theo bên cạnh.
Cô đưa ngọn đuốc gần dây leo hơn một chút, lúc mới rõ hình dáng của nó.
So với dây leo bình thường, rễ và của nó thô to hơn nhiều, lá hai bên xum xuê, che kín mít phần .
Nhìn kỹ mới thấy những gai nhọn lớp lá.
Gai nhọn màu tím sẫm, phần nhọn nhất còn phiếm ánh sáng đen tuyền, qua là thứ độc.
Cái nếu chú ý, để nó lén lút bò tới chích cho một cái, phỏng chừng gặp bà cố nội luôn.
Dây leo tuy biến dị, nhưng vẫn giữ tập tính cơ bản nhất của thực vật, đó là sợ lửa.
Khi ngọn đuốc của Thẩm Gia Hòa tới gần, dây leo như kinh hãi.
Nó nhanh ch.óng rụt về, động tác cực nhanh, như thể chậm một bước là sẽ Thẩm Gia Hòa đốt trúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-654-giai-cuu-nguoi-song-sot-2.html.]
"Thực vật ở đây biến dị ?" Thẩm Gia Hòa nghiêng đầu hỏi một câu.
Lâm Viễn Chu gật đầu: "Xem là ."
Thẩm Gia Hòa nghĩ đến dây leo thấy: "Dây leo đó độc đúng ?"
"Nó đen sì thế , chắc chắn là độc." Lâm Viễn Chu trả lời.
Thẩm Gia Hòa trầm mặc.
Trần Tiếu ở bên cạnh thấy hai thì thầm to nhỏ trong góc, bèn tới, kỳ quái hỏi: "Hai gì ở đây ?"
Thẩm Gia Hòa đầu, tầm mắt vặn chạm ánh mắt của Trần Tiếu, thành thật : " thấy dây leo bò tới, dùng đuốc ép lui ."
Sắc mặt Trần Tiếu ngưng trọng, biểu cảm lập tức trở nên nghiêm túc, theo hướng của Thẩm Gia Hòa.
Dây leo tuy tránh xa, nhưng vẫn sừng sững ở đó.
Đưa ngọn đuốc phía một chút, liền thấy dây leo đang bám đầu tường, dù mắt cũng thể nhận sự hổ rình mồi của nó.
Trần Tiếu thấp giọng : "Không ngờ khu vực ô nhiễm nghiêm trọng như , ngay cả thực vật cũng xảy biến dị."
Cô xong liền sải bước trở , gọi tất cả dậy.
Nhấn mạnh việc thực vật biến dị, dặn dò gác đêm cẩn thận thực vật biến dị mò tới.
Còn chuyện thực vật biến dị sợ lửa.
Dặn dò xong, Trần Tiếu tới, cảm ơn một câu: "May mà cô phát hiện thực vật biến dị, hôm nay chúng thể cẩn thận hơn một chút."
Thẩm Gia Hòa xua tay: "Không cần khách sáo, tiện tay mà thôi."
"Ừ, hai cũng nghỉ ngơi sớm , buổi tối nghỉ ngơi , ngày mai mới tinh thần hơn." Trần Tiếu .
Thẩm Gia Hòa gật đầu ừ một tiếng, thêm gì nữa.
Hai dựa nghỉ ngơi.
Thẩm Gia Hòa ngủ say, chỉ nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cho dù nhắm mắt giả vờ ngủ, cô vẫn cảm nhận ánh mắt nóng rực .
Ánh mắt gần như chọc thủng cô, Thẩm Gia Hòa thật sự nhịn , mở mắt .
Tầm mắt vặn chạm Lâm Viễn Chu.
"Anh cứ em gì?" Thẩm Gia Hòa hỏi.
Lâm Viễn Chu nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Anh ngủ , bà xã em nhiều thêm một chút~"
Thẩm Gia Hòa vươn ngón tay chọc chọc trán : "Anh em như , em cũng ngủ !"
"Cũng sắp đến giờ chúng trực ban , ngủ cũng ." Lâm Viễn Chu chớp chớp mắt với cô.
Trong giọng tràn đầy ám .
Nghe cứ như thể lát nữa hai họ định vụng trộm .
Vừa xong thì đến gọi hai bọn họ, đến lượt ca .
Thẩm Gia Hòa dậy, ừ một tiếng.
Lúc đêm khuya, xung quanh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng củi lửa cháy tí tách, chỉ còn tiếng hít thở đều đều.
Thẩm Gia Hòa thêm củi đống lửa, quanh bốn phía, khi phát hiện thực vật biến dị, Trần Tiếu cho cắm một vòng đuốc xung quanh.
Quả thực tác dụng, đám dây leo đều dám tới gần.
Thẩm Gia Hòa đang ném ván gỗ, đột nhiên vai trầm xuống, rũ mắt , liền thấy Lâm Viễn Chu gác đầu lên vai .
"Anh gì đấy?" Thẩm Gia Hòa ghét bỏ .
Lâm Viễn Chu rầu rĩ trả lời: "Hơi mệt, bà xã cho dựa một chút."
Thẩm Gia Hòa bộ dạng của , khỏi cảm thấy buồn , hỏi một câu: "Quỷ dị các cũng mệt ?"
"Ừ." Lâm Viễn Chu đáp: "Mỗi ngày sống trong phó bản, chỉ g.i.ế.c ch.óc, cũng sẽ mệt mỏi chứ."