Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 643: Quy Tắc Quái Đàm Văn Phòng (20)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:05:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hóa , Giang Vãn Ninh đuổi theo Hứa Hân Vũ là để bàn chuyện hợp tác.

 

Thẩm Gia Hòa lên tiếng, chỉ thấy mặt Hứa Hân Vũ hiện lên một nụ châm biếm.

 

"Giang Vãn Ninh, chính cô tìm hợp tác đ.â.m lưng , loại như cô, dựa mà nghĩ sẽ tin cô?"

 

Trên mặt Giang Vãn Ninh thoáng qua vẻ lúng túng, nhưng nhanh phản ứng , giải thích cho bản : "... đó chỉ cảm thấy sự cạnh tranh quá lớn nên mới ."

 

"Suất chuyển chính thức chỉ ba , mà chúng sáu , chẳng lẽ các cô trong phó bản suốt 15 ngày ?"

 

" như cũng là cho các cô thôi. Bây giờ giúp các cô giải quyết những khác , chúng chỉ cần hợp tác, giành lấy 100 tích phân chuyển chính thức thể rời !"

 

Hứa Hân Vũ lười Giang Vãn Ninh ngụy biện ở đây, cô xua tay, từ chối thẳng thừng như đinh đóng cột: "Không hợp tác."

 

Nói xong, cô liền kéo Thẩm Gia Hòa cùng về phía , chẳng buồn liếc thêm cái nào.

 

Giang Vãn Ninh bóng lưng hai rời , tiếp tục theo nữa.

 

Hai về hướng ký túc xá, Hứa Hân Vũ thuận miệng hỏi một câu: "Hôm nay cô ở trong văn phòng sếp thế nào? Có gặp chuyện gì khó khăn ?"

 

Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Không, cũng ."

 

Nói xong, cô còn giơ cái túi nhỏ của lên, khoe chiến lợi phẩm: "Cái lấy từ văn phòng về đấy, mang về ký túc xá là cái ăn , cần tốn tích phân siêu thị nhỏ nữa."

 

Hứa Hân Vũ chút ngạc nhiên: "Cái mà cô cũng lấy á?"

 

Thẩm Gia Hòa , giải thích: "Chỉ cần vi phạm quy tắc trong sổ tay thì vẫn đơn giản lắm."

 

Hứa Hân Vũ suy nghĩ một chút tiếp: "Cô vẫn nên cẩn thận với Giang Vãn Ninh thì hơn."

 

Câu rõ ràng là ẩn ý. Thẩm Gia Hòa dừng bước, nghiêng đầu Hứa Hân Vũ, kỳ quái hỏi: "Sao ?"

 

Giang Vãn Ninh thứ lành gì, ai cũng , đều tránh xa cô . Hứa Hân Vũ đột nhiên nhắc nhở một câu như , thâm ý.

 

Hứa Hân Vũ cũng giấu giếm, thẳng: "Vừa nãy Giang Vãn Ninh qua với , bảo rằng cô gian tình với quỷ dị trong phó bản."

 

Ồ~ Thế mà đoán trúng thật.

 

Thẩm Gia Hòa chỉ hỏi một câu: "Cô nghĩ ?"

 

Hứa Hân Vũ trả lời: " quan tâm chuyện của khác. Cô hại , thì là đồng minh."

 

Người suy nghĩ cũng thoáng thật.

 

Thẩm Gia Hòa , đáp: "Ừ, chúng là đồng minh."

 

Về đến ký túc xá, Thẩm Gia Hòa chia cho Hứa Hân Vũ một nửa đồ ăn vặt, đó mới về phòng.

 

Tắm rửa xong xuôi, giường, đang cầm điện thoại xem video ngắn về quỷ dị thì tiếng chuông đột nhiên vang lên.

 

Lần Thẩm Gia Hòa trượt tay nữa, cô máy.

 

Chuông reo lâu mới tự động tắt.

 

Ngay đó, một tin nhắn nhảy .

 

Lâm Viễn Chu: [ em đang ở đó, điện thoại, nếu thì tự xem mà .]

 

Còn đe dọa nữa chứ!

 

Tiếp đó, điện thoại gọi tới, cứ như bùa đòi mạng !

 

Thẩm Gia Hòa: "!!!"

 

Đêm hôm khuya khoắt ngủ, chỉ hành hạ cô!

 

Thẩm Gia Hòa bất lực, đành máy.

 

Vừa kết nối, đầu dây bên truyền đến giọng quen thuộc: "Qua đây."

 

Hai chữ đơn giản nhưng tràn đầy sự bá đạo.

 

Thẩm Gia Hòa chút cạn lời, nhắc nhở: "Sếp , bây giờ hơn mười giờ tối , là giờ tan , hơn nữa cũng sắp ngủ !"

 

Lâm Viễn Chu: " thoải mái."

 

"Ngài thoải mái thì tìm bác sĩ chứ tìm gì?" Thẩm Gia Hòa cạn lời .

 

Giọng Lâm Viễn Chu nhẹ nhàng: " mất ngủ. Đêm qua em ở bên cạnh, cảm giác ngủ đặc biệt ngon."

 

Thẩm Gia Hòa: "???"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-643-quy-tac-quai-dam-van-phong-20.html.]

 

Bệnh chung của tổng tài bá đạo đây ? Đau dày, mất ngủ, đúng quy trình ?

 

"Sếp, bây giờ mới hơn mười giờ, thể là đến giờ ngủ . Hay là ngài ráng thức thêm chút nữa, đợi qua 12 giờ mà ngủ thì tính tiếp?" Thẩm Gia Hòa .

 

Đến giờ đó thì cô ngủ say , lúc tắt máy , tin nhắn của Lâm Viễn Chu cũng khỏi cần xem~

 

Lâm Viễn Chu vô tình vạch trần: "Đến lúc đó chắc chắn em tắt máy ngủ , sẽ qua . Bây giờ qua đây ngay."

 

Thẩm Gia Hòa: " mà..."

 

Lời còn hết cắt ngang: "Cộng cho em mười điểm."

 

Thẩm Gia Hòa: "Được ! Sếp, việc của ngài chính là việc của , qua ngay đây!"

 

Vào phó bản mới thấm thía nỗi khổ của kiếp trâu ngựa.

 

Cô chỉ đành giãy giụa bò dậy khỏi giường, chuẩn sang chỗ Lâm Viễn Chu.

 

Không ngờ thư ký riêng khó khăn thế ! Còn bao luôn cả việc ngủ cùng ban đêm! Thật thiên lý!

 

Cam chịu rời giường, thì quen đường , nhà Lâm Viễn Chu ở .

 

Cửa vẫn khóa, đẩy nhẹ là .

 

Lần Lâm Viễn Chu sô pha nữa. Cô theo cầu thang lên, đến cửa phòng ngủ.

 

Cửa phòng ngủ cũng đóng, bên trong tối om, rèm cửa kéo kín mít, lọt chút ánh sáng nào.

 

Lờ mờ thể thấy giường một khối nhô lên, khả năng cao là Lâm Viễn Chu.

 

"Sếp, đến ." Thẩm Gia Hòa gõ cửa nhắc nhở.

 

Người giường đầu : "Vào , đóng cửa ."

 

Thẩm Gia Hòa ngoan ngoãn đóng cửa, kéo cái ghế bên cạnh , xuống bên giường Lâm Viễn Chu.

 

" ngủ ." Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa: "Vậy ngài cứ nhắm mắt , đừng chuyện, lát nữa là ngủ ."

 

" mất ngủ lâu ." Lâm Viễn Chu để ý đến cô, tự .

 

Thẩm Gia Hòa: "?"

 

Hôm qua chẳng ngủ ngon lắm ? Mất ngủ từ bao giờ?

 

"Đêm qua ngài ngủ cũng ngon mà, giống triệu chứng mất ngủ." Thẩm Gia Hòa .

 

Dù trong bóng tối, Thẩm Gia Hòa cũng cảm nhận ánh mắt chút nóng rực của .

 

"Đêm qua là do em ở bên cạnh, mới ngủ ngon." Lâm Viễn Chu khàn giọng trả lời.

 

Thẩm Gia Hòa "ồ" một tiếng, đó dậy, sang bên giường, vén chăn chui .

 

Động tác mây trôi nước chảy, liền mạch lưu loát.

 

Đợi đến khi Thẩm Gia Hòa xuống bên cạnh , Lâm Viễn Chu mới hậu tri hậu giác phản ứng .

 

"Em gì đấy?" Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa ngáp một cái. Đi cả ngày vốn mệt, đêm hôm còn qua hầu hạ sếp.

 

buồn ngủ díu cả mắt .

 

Thẩm Gia Hòa đáp: "Không ở bên cạnh thì ngủ ngon ? Giờ qua đây, sếp ngủ ..."

 

Nói đến đoạn , giọng càng lúc càng nhỏ, chẳng mấy chốc bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều.

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

Đây là đến chăm sóc , là đến nhà ngủ nhờ ?

 

Nhìn cô gái bên cạnh, cuối cùng Lâm Viễn Chu cũng lên tiếng quấy rầy, cứ thế lẳng lặng ngắm cô ngủ.

 

Cũng tại , mãi mãi, trong đầu liền dâng lên cơn buồn ngủ. Chẳng bao lâu , cũng nhắm mắt , mơ màng ngủ .

 

Trong lòng lăn một vật nhỏ, Lâm Viễn Chu vô cùng tự giác vươn tay ôm trọn cô lòng.

 

Dường như bọn họ vốn dĩ nên như .

 

 

Loading...