Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 635: Quy Tắc Quái Đàm Văn Phòng (12)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:05:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Viễn Chu: “…”

 

Sao chút tinh ý nào !

 

Thẩm Gia Hòa tiếp tục : “Hay là ngài đau quá nên gọi nhầm , thật gọi cho bác sĩ?”

 

“Hay ngài đưa bác sĩ gia đình cho , gọi giúp ngài nhé?”

 

Lâm Viễn Chu: “…”

 

Thấy Lâm Viễn Chu gì, Thẩm Gia Hòa nhoài qua, định tự lấy điện thoại.

 

Cổ tay Lâm Viễn Chu giữ c.h.ặ.t .

 

Giọng trầm khàn từ tính truyền đến bên tai, “Bệnh cũ thôi, khám bác sĩ cũng vô dụng.”

 

Thẩm Gia Hòa thật thà đáp : “Vậy cũng vô dụng mà.”

 

Lâm Viễn Chu giả vờ thấy, lảng : “Cô xoa giúp , khỏi.”

 

Thẩm Gia Hòa: “?”

 

Nhà ai đau dày chữa bằng cách xoa bóp?

 

“Hay là ngài gọi bác sĩ đến khám , tiện thể khám luôn cả não nữa.” Thẩm Gia Hòa khách sáo .

 

Lâm Viễn Chu sự mỉa mai của cô, thẳng: “Nếu cô thì cũng .”

 

Thẩm Gia Hòa xoay định dậy, nhưng cảm giác trói buộc từ xúc tu quấn quanh eo rõ ràng, Lâm Viễn Chu để cô .

 

Chưa đợi Thẩm Gia Hòa hỏi, Lâm Viễn Chu u ám nốt nửa câu , “Vậy bây giờ g.i.ế.c cô.”

 

Thẩm Gia Hòa: “…”

 

Nói chuyện đừng ngắt quãng như ?

 

Thẩm Gia Hòa xổm xuống, nặn một nụ , đặc biệt nịnh nọt: “Được việc cho lão bản là vinh hạnh của .”

 

“Ngài , xoa ở ?”

 

Lâm Viễn Chu lạnh lùng hừ một tiếng, duỗi chân về phía , “Bụng khó chịu.”

 

Thẩm Gia Hòa ngoan ngoãn đưa tay áp lên bụng .

 

Cảm giác cơ bụng rắn chắc truyền đến.

 

Tên nhóc , rõ ràng là bảo xoa giúp, giờ còn cố tình gồng cứng bụng lên.

 

Thẩm Gia Hòa xoa theo chiều kim đồng hồ, xoa hỏi: “Lão bản, cảm thấy lực thế nào ạ?”

 

“Nhẹ quá.” Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa tăng thêm một chút lực.

 

Liền Lâm Viễn Chu ngay: “Nặng thế, cô đ.ấ.m c.h.ế.t ?”

 

Thẩm Gia Hòa: “?”

 

Khó chiều như ?!

 

“Lão bản, ngài mặc dày quá, cách lớp quần áo, thể kiểm soát lực.” Thẩm Gia Hòa .

 

Lâm Viễn Chu cúi đầu , lúc vẫn mặc bộ vest ban ngày, cộng thêm áo sơ mi bên trong, hình như đúng là dày.

 

Đang suy nghĩ nên cởi áo khoác , thì thấy Thẩm Gia Hòa bắt đầu lột đồ của .

 

Khi Lâm Viễn Chu còn kịp phản ứng, cảm thấy bụng lỏng , áo sơ mi Thẩm Gia Hòa dùng sức xé toạc!

 

Lâm Viễn Chu: “!!!!”

 

“Cô ?!” Lâm Viễn Chu kinh ngạc kêu lên.

 

Thẩm Gia Hòa thản nhiên : “ sợ ngài đợi sốt ruột, đau chịu nổi, nên xé áo , ngài để ý chứ?”

 

Bây giờ để ý cũng vô dụng, áo !

 

Chưa đợi Lâm Viễn Chu trả lời, tay Thẩm Gia Hòa áp lên bụng .

 

Chỉ là động tác tiếp theo của cô, cảm giác giống như đang sờ hơn là đang xoa!

 

Cơ bụng , vẫn dễ sờ như khi.

 

lợi thì cứ chiếm, Thẩm Gia Hòa khách sáo nữa.

 

Lâm Viễn Chu: “…”

 

Cảm giác như đang quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-635-quy-tac-quai-dam-van-phong-12.html.]

“Cô chắc là tác dụng ?” Lâm Viễn Chu nhịn hỏi một câu.

 

Thẩm Gia Hòa hỏi , “Không ngài tác dụng ?”

 

Lâm Viễn Chu im lặng, cảm giác như tự lấy đá ghè chân .

 

Vì tay Thẩm Gia Hòa luồn , cảm thấy bụng nóng ran, vô thức siết c.h.ặ.t .

 

Cảm nhận cơ bụng tay ngày càng rắn chắc, Thẩm Gia Hòa nhịn , cong môi khẽ một tiếng.

 

Tiếng trong căn phòng yên tĩnh trở nên đặc biệt rõ ràng.

 

Lâm Viễn Chu liếc cô một cái, nhíu mày hỏi: “Cô gì?”

 

Thẩm Gia Hòa thu nụ , giọng điệu nhẹ nhàng, “Lão bản, , cơ bụng ở trạng thái thả lỏng thì mềm, cơ bụng của ngài sờ rắn chắc như , đang lén gồng lên ?”

 

Lâm Viễn Chu: “…”

 

Người thật điều!

 

“Không nên hỏi thì đừng hỏi!” Lâm Viễn Chu thấp giọng một câu.

 

Thẩm Gia Hòa cong cong mày mắt, “Ồ” một tiếng, tiếp tục xoa bụng… , cơ bụng của !

 

Không hiểu , Lâm Viễn Chu cảm thấy nóng lên, nhiệt độ trong phòng tăng vọt.

 

Cộng thêm môi trường xung quanh tối đen, bàn tay đặt bụng , cảm giác vô cùng rõ rệt.

 

Cảm giác lưng đổ một lớp mồ hôi mỏng.

 

Cứ tiếp tục thế , cảm thấy sắp kiềm chế nữa.

 

Xúc tu vươn , quấn lấy cổ tay Thẩm Gia Hòa, kéo tay cô khỏi cơ bụng của .

 

Thẩm Gia Hòa nghi hoặc hỏi một câu, “Sao ? Lão bản đau nữa ?”

 

“Đỡ hơn .” Lâm Viễn Chu thấp giọng trả lời.

 

Sau khi kéo Thẩm Gia Hòa , Lâm Viễn Chu thở phào nhẹ nhõm.

 

Hắn dậy từ ghế sofa, một xúc tu khác mò mẫm bật đèn.

 

Đột nhiên, đèn lớn trong phòng sáng lên.

 

Đã quen với môi trường tối, đột nhiên sáng lên khiến mắt Thẩm Gia Hòa kịp phản ứng.

 

Cô vô thức nheo mắt, đợi đến khi thích nghi với ánh sáng, mới từ từ mở mắt .

 

Vừa mở mắt, thấy Lâm Viễn Chu với chiếc áo sơ mi hở hang ghế sofa, dùng một cánh tay chống lên sofa, nhổm dậy.

 

Đuôi mắt nhuốm một vệt hồng nhạt, đôi mắt đen mang theo một lớp sương mờ, chắc là do đau dày chịu nổi, nín đến mức .

 

Lúc Lâm Viễn Chu đeo kính gọng vàng, bớt vẻ cao quý của một tên cầm thú lịch lãm.

 

Tóc còn chải chuốt gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trán, cộng thêm đôi mắt ch.ó cũng thâm tình, cảm giác tan vỡ tràn đầy.

 

Nhìn một lúc lâu, Thẩm Gia Hòa mới dời tầm mắt xuống, dừng ở bụng của Lâm Viễn Chu.

 

Vẫn là cơ bụng rõ nét đẽ, lẽ một thời gian dài giày vò, lúc cơ bụng một chút ửng đỏ.

 

“Thư ký Thẩm.” Giọng trầm khàn từ tính truyền đến.

 

Nghe như đang quyến rũ cô .

 

Thẩm Gia Hòa lùi một bước, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Lâm Viễn Chu, nhanh ch.óng : “Lão bản, chúng chỉ là quan hệ cấp cấp đơn thuần, ngài ý đồ với !!”

 

Lâm Viễn Chu: “?”

 

Hắn từ khi nào trở thành ý đồ ?

 

“Cô nghĩ gì ?” Lâm Viễn Chu mặt đầy vạch đen Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa rút tay khỏi xúc tu, xoa xoa cổ tay : “Nửa đêm nửa hôm, trai đơn gái chiếc ở cùng , lão bản, ngài thấy quá mờ ám ?”

 

“Sao? Cô ý đồ bất chính với ?” Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa lắc đầu, “ dám.”

 

“Thế thì , cô ý đó, thì mờ ám.” Lâm Viễn Chu , thẳng dậy từ ghế sofa.

 

Thấy Thẩm Gia Hòa vẫn ngây ngốc tại chỗ, ngoắc tay với cô, “Lại đây, đực đó gì?”

 

Thẩm Gia Hòa nhích chân về phía một bước nhỏ, kỳ lạ hỏi: “Lão bản, chuyện gì ?”

 

là một kẻ mắt .

 

Lâm Viễn Chu thẳng: “Đỡ lên lầu nghỉ ngơi.”

 

 

Loading...