Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 626: Quy Tắc Quái Đàm Văn Phòng (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:57:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông bất lực, đành cứng rắn dậy, lê bước về phía phòng họp.

 

Cửa phòng họp mở ngoài, đều rướn cổ trong, nhưng cũng thấy cảnh tượng bên trong.

 

Chị Lâm liếc họ một cái, : “ qua đó , đợi , sẽ qua gọi các bạn.”

 

Nói xong, liền đôi giày cao gót phòng họp.

 

Hiệu quả cách âm của phòng họp chắc hẳn , khi đàn ông , một chút động tĩnh nào.

 

… thời gian vẻ lâu .

 

Nhìn thời gian máy tính, đàn ông đầu tiên ít nhất một tiếng .

 

Đây là định hỏi đến tổ tông mười tám đời của họ ?

 

Giang Vãn Ninh trong lòng chút căng thẳng, Thẩm Gia Hòa bên cạnh vẻ mặt bình thản, nhỏ giọng : “Bạn xem trong đó hỏi gì , lâu thế mà ?”

 

“Có lộ ?”

 

Thẩm Gia Hòa liếc cô một cái: “Nếu bạn sốt ruột thì thể hỏi thử.”

 

Giang Vãn Ninh lập tức im bặt, cô lá gan đó!

 

Mấy bên cạnh cũng tụ thành một nhóm, bắt đầu bàn tán nhỏ.

 

Vừa bàn tán vài câu, chị Lâm đẩy cửa từ phòng họp .

 

Đi đến mặt họ, chỉ bừa một : “Anh, với .”

 

Người chỉ run lên, vội vàng run rẩy : “Chị… chị Lâm, ạ?”

 

Chị Lâm dừng bước, đầu một cái, khiến run lên.

 

Chị Lâm : “Người đó sát hạch đạt, trục xuất về .”

 

Trục xuất? Mọi trong lòng đều “lộp bộp” một tiếng.

 

Ý là… sát hạch đạt sẽ c.h.ế.t?

 

Người đang định theo chị Lâm lập tức dừng bước.

 

Chị Lâm về phía một đoạn, thấy vẫn tại chỗ, khỏi nhíu mày : “Còn đó gì? Sao? Muốn mời ?”

 

Người đàn ông gọi một tiếng, run lên, nhưng thể chống cự, vẫn lê bước về phía .

 

Đoạn đường vài mét , như thể sinh ly t.ử biệt, ba bước ngoảnh đầu một , vô cùng lưu luyến.

 

cuối cùng vẫn phòng họp.

 

Lời của chị Lâm khiến họ tiêu hóa, ai nấy đều bắt đầu lo lắng.

 

“Làm bây giờ? Làm bây giờ? Bị trục xuất về, là c.h.ế.t ?”

 

“Cánh cửa luôn đối diện chúng , cũng thấy , c.h.ế.t thẳng trong đó ?”

 

“Vậy rốt cuộc bên trong sát hạch cái gì ? Tại c.h.ế.t chứ!”

 

“Xong xong ! Lần thật sự xong ! Lát nữa mà đến lượt thì bây giờ?”

 

Tiếng bàn tán xung quanh ngớt.

 

Thẩm Gia Hòa lấy sổ tay quy tắc xem kỹ một .

 

Đây là quy tắc quái đàm, chỉ cần vi phạm những điều trong quy tắc, sẽ dễ dàng tay.

 

Người bên trong , chắc chắn là vi phạm quy tắc.

 

Lần thời gian khá ngắn, mười mấy phút , chị Lâm dẫn .

 

Chỉ là mặt mày tái nhợt, chị Lâm đưa đến một phòng họp khác.

 

Sau đó tiếp tục qua đây.

 

Chị Lâm qua, chủ động hỏi: “Chị Lâm, sát hạch đạt ạ?”

 

Chị Lâm gật đầu: “ , may mắn, sát hạch đạt , sắp xếp cho qua bên cạnh nghỉ ngơi, tiếp theo đổi một bạn nữ qua nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-626-quy-tac-quai-dam-van-phong-3.html.]

 

Lời dứt, Giang Vãn Ninh bất giác lùi Thẩm Gia Hòa, dùng Thẩm Gia Hòa che cho .

 

Chị Lâm ba , ánh mắt đầu tiên chú ý đến Thẩm Gia Hòa, chỉ Thẩm Gia Hòa : “Cô , với .”

 

Thẩm Gia Hòa dậy, Giang Vãn Ninh phía nhỏ giọng : “Gia Hòa, bạn cẩn thận nhé.”

 

Những lời suông , ai mà chẳng .

 

Thẩm Gia Hòa để ý, cùng chị Lâm phòng họp.

 

Vào trong là một phòng họp trống, ai cả.

 

Đang lúc Thẩm Gia Hòa nghi hoặc, chị Lâm đến góc bên , nhấn công tắc gì, một cánh cửa bí mật từ từ mở .

 

Thẩm Gia Hòa: “…”

 

Công ty còn vẻ thần bí, cả cửa bí mật!

 

“Vào , sát hạch đang đợi cô bên trong.” Chị Lâm nhắc nhở.

 

Thẩm Gia Hòa bước trong một bước.

 

Bên trong cũng là một văn phòng sáng sủa, phía là một bàn việc, bàn việc một soái ca mặc vest lịch lãm đang .

 

Soái ca đeo một cặp kính gọng vàng, trông vẻ tri thức bại hoại.

 

Nghe thấy tiếng động, soái ca đặt tờ giấy trong tay xuống, ngẩng đầu qua.

 

Bốn mắt , gì bất ngờ, mặt chính là Lâm Viễn Chu.

 

Theo lý mà , nên là lão bản của công ty, rảnh rỗi đến mức sát hạch khác chứ?

 

“Lão bản?” Thẩm Gia Hòa khẽ gọi.

 

Lâm Viễn Chu khẽ ngước mắt qua, chỉ chiếc ghế sofa bên cạnh: “Ngồi .”

 

Thẩm Gia Hòa đến ghế sofa xuống, Lâm Viễn Chu.

 

Lâm Viễn Chu xoay ghế lão bản , đôi mắt đen thẳng Thẩm Gia Hòa, đôi môi mỏng khẽ mở: “Nói , cô đến công ty gì?”

 

Thẩm Gia Hòa: “?”

 

Đây là câu hỏi thiểu năng gì ?

 

Thẩm Gia Hòa đáp: “Để kiếm tiền.”

 

Độ cong khóe môi Lâm Viễn Chu khẽ hạ xuống, lẽ ngờ Thẩm Gia Hòa sẽ trả lời như .

 

Ngay đó mày nhíu , bàn tay đập xuống bàn: “Sao? Cô đến công ty chỉ để kiếm tiền thôi ?”

 

Thẩm Gia Hòa Lâm Viễn Chu: “Vậy lão bản nghĩ đến đây gì?”

 

Lâm Viễn Chu dậy khỏi ghế lão bản, cũng đến bên ghế sofa, đôi mắt đen láy khẽ nheo , cúi xuống, ghé sát mặt nàng: “ nghĩ cô là gián điệp, đến để ăn cắp bí mật của công ty.”

 

“Vâng, lão bản đúng.” Thẩm Gia Hòa ngoan ngoãn đáp.

 

Lâm Viễn Chu đột nhiên khẽ, xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, khẽ dựa ghế, cả toát lên vẻ lười biếng.

 

“Vậy nếu , cô thực là một chơi, đến công ty là để thành nhiệm vụ thì ?” Lâm Viễn Chu chuyển chủ đề.

 

Vẻ mặt Thẩm Gia Hòa đổi: “Ngài gì cũng đúng.”

 

Xúc tu lưng Lâm Viễn Chu đột nhiên vươn , quấn quanh cổ nàng, đầu xúc tu nhọn nâng cằm nàng lên, vẻ mặt chút ý đồ .

 

“Ồ? Vậy là cô thừa nhận ở đây? Cô là kẻ xâm nhập?” Giọng Lâm Viễn Chu ngày càng trầm xuống, “ đây, ghét nhất là kẻ xâm nhập.”

 

nhân từ, sẵn lòng cho cô thời gian để di ngôn, , di ngôn gì?”

 

Lâm Viễn Chu , xúc tu quấn quanh cổ nàng siết c.h.ặ.t một chút, khiến Thẩm Gia Hòa cảm nhận áp lực.

 

Chẳng trách, đầu tiên c.h.ế.t.

 

Dưới áp lực cao như , chẳng trách đầu tiên c.h.ế.t.

 

Chắc là kịp suy nghĩ nhiều, Lâm Viễn Chu dắt mũi .

 

 

Loading...