Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 625: Quy Tắc Quái Đàm Văn Phòng (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:57:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Gia Hòa vẫn trả lời.
Giang Vãn Ninh cũng ý hỏi tiếp.
Vừa chuyện một lúc, tiếng hệ thống vang lên.
[Chào mừng chơi đến với phó bản cấp A - Văn phòng quy tắc quái đàm.]
[Điều kiện thông quan phó bản như :
1. Thuận lợi trở thành nhân viên chính thức.
2. Sống sót trong phó bản 15 ngày.]
Thời gian sinh tồn trong phó bản ngày càng dài .
Hệ thống thông báo xong, chị Lâm tới.
“Bây giờ là buổi trưa, các bạn theo , dẫn các bạn đến nhà ăn, cơm ở nhà ăn miễn phí, nhưng để thừa cơm quá 100g, nếu sẽ hình phạt.”
Chị Lâm dẫn đường phía .
Họ thang máy xuống tầng 2, tầng 2 là một nhà ăn lớn, nhưng chỉ một quán cơm nhanh.
Họ đến khá sớm, nhiều xếp hàng.
Chị Lâm dẫn họ đến nhà ăn, chỉ những thứ bên trong : “Các bạn thích ăn gì thì ăn, dù cũng miễn phí.”
Mọi về phía nhà ăn, chỉ thấy khay thức ăn là những thứ tỏa khí đen.
Thứ giải thích rõ thế nào gọi là miễn phí thì đồ .
Thấy họ ngây tại chỗ, chị Lâm nhíu mày, hỏi: “Sao ? Trưa , đói ?”
Đây là đói ?
Đây là căn bản khó mà nuốt trôi!
Nhìn kỹ, khay lớn, một đĩa là bọ cánh cứng đen đập nát, rắc lên một ít côn trùng trắng nhỏ, đáy đĩa còn nước cốt màu xanh lục.
Một đĩa khác là thứ gì đó màu đỏ đen, giống như ruột, đĩa bên vẫn đang hâm nóng.
Sủi bọt đen ‘ùng ục’, trông giống đồ ăn cho .
Mọi : “…”
Họ nôn tại chỗ là sức chịu đựng lắm !
“Trưa nay ăn no quá, tạm thời ăn.” Một tìm cớ.
“… cũng ! siêu thị xem .”
“ kén ăn hahaha, thích ăn những món .”
Nghe họ , chị Lâm nhíu mày, liếc họ một cái : “Trẻ con bây giờ đúng là kén ăn! Đồ trong siêu thị đắt lắm, nhà ăn miễn phí mà các bạn cũng ăn ?”
Mọi lắc đầu như trống bỏi.
May mà chị Lâm kiên quyết, thấy họ ăn, bèn xua tay cho họ .
Giang Vãn Ninh nhanh chân đuổi theo Thẩm Gia Hòa, nhỏ giọng : “Thứ gì trong nhà ăn ghê quá , mà ăn nổi, Gia Hòa, lát nữa bạn cũng siêu thị ?”
Thẩm Gia Hòa thuận miệng đáp một tiếng: “Ừ.”
Giang Vãn Ninh cong mày : “Vừa , cũng siêu thị xem gì ăn , chúng cùng nhé, đường cũng bạn.”
Thẩm Gia Hòa cất bước về phía , từ chối, cũng đồng ý, mặc cho Giang Vãn Ninh bên cạnh.
Chỉ cần Giang Vãn Ninh gì quá đáng, thể chung sống hòa bình với cô .
Siêu thị nhỏ ở gần nhà ăn, khỏi nhà ăn bộ ba năm phút là tới.
Đồ trong siêu thị nhỏ trông đa dạng, đều là thực phẩm bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-625-quy-tac-quai-dam-van-phong-2.html.]
Những đến siêu thị nhỏ thấy là thực phẩm bình thường đều khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Còn hơn những thứ tỏa khí đen trong nhà ăn.
Chỉ là khi họ giá cả hàng hóa, mặt khỏi sững sờ.
Hàng hóa trong siêu thị nhỏ đều đổi bằng tích phân.
Một miếng bánh mì bình thường to bằng lòng bàn tay giá 28 tích phân.
Một chai nước giá 10 tích phân, trong tủ lạnh của siêu thị cũng cơm hộp chuẩn sẵn, bán 128 tích phân.
Họ thông quan một phó bản cấp A cũng chỉ vài trăm tích phân, còn đổi các loại đạo cụ bảo mệnh, còn đổi thời gian an ở bên ngoài, lấy tích phân để mua những thứ !
đồ ăn trong nhà ăn thực sự thể ăn nổi.
Giang Vãn Ninh thấy đồ kệ, sắc mặt cũng khó coi, cô nhỏ giọng với Thẩm Gia Hòa: “Đồ trong siêu thị nhỏ đắt quá! Miếng bánh mì to bằng lòng bàn tay ăn đủ no.”
“Nếu ăn no, ít nhất cũng 50 tích phân, nếu ngày nào cũng mua đồ ăn ở siêu thị nhỏ, chúng thông quan phó bản chắc cũng nhiều tích phân như !”
Giang Vãn Ninh bên cạnh lải nhải, thuận thế sang Thẩm Gia Hòa, thì thấy Thẩm Gia Hòa lướt nhanh một vòng kệ, lấy một miếng bánh mì đến quầy thanh toán.
Giang Vãn Ninh chút sốt ruột, nắm lấy tay Thẩm Gia Hòa, : “Này, Gia Hòa bạn đừng bốc đồng, thứ bán đắt quá! Bây giờ chúng mua đáng, là chúng nhịn một bữa, đợi tối về ký túc xá tính.”
Thẩm Gia Hòa lạnh nhạt liếc Giang Vãn Ninh.
Ánh mắt lạnh nhạt đó khiến Giang Vãn Ninh sững sờ, ngượng ngùng thu tay , chỉ lúng túng : “Mình… chỉ lo bạn tiêu oan tích phân thôi.”
“Chuyện của , hình như đến lượt cô thì ?” Thẩm Gia Hòa .
Gương mặt Giang Vãn Ninh thoáng qua một tia lúng túng, khẽ cúi đầu : “Mình chỉ sợ bạn tiêu oan tích phân thôi.”
“Không cần, đến đây , cô lo cho .” Thẩm Gia Hòa , đưa cho nhân viên thu ngân phía thanh toán.
Trừ 28 tích phân, Thẩm Gia Hòa cầm bánh mì khỏi siêu thị nhỏ, những còn vẫn tại chỗ, đều đang tính toán trong đầu xem nên tiêu tích phân .
Phía siêu thị nhỏ ghế, Thẩm Gia Hòa xé bánh mì , ăn từng miếng nhỏ.
Ở đây đông , nên dùng đồ trong gian, buổi trưa cứ ăn tạm lót là .
Ăn xong miếng bánh mì trong tay, Thẩm Gia Hòa dậy về văn phòng.
Lúc về, trong văn phòng nhiều , nàng trở về chỗ của .
Cẩn thận quan sát môi trường xung quanh.
Toàn bộ văn phòng trông khác gì ngày thường, chỉ một chiếc đồng hồ treo tường.
Thẩm Gia Hòa lên đồng hồ, đột nhiên phát hiện, thời gian đồng hồ chậm hơn một tiếng so với thời gian máy tính.
Bây giờ thời gian máy tính là 12:56, đồng hồ là 11:56.
Nhìn sang các máy tính khác, tất cả đều là 12:56.
Vậy nên bây giờ nên theo thời gian nào.
Ăn trưa xong, những khác lượt , nghỉ trưa, việc riêng, khí công sở trong văn phòng cũng còn nặng nề như nữa.
Buổi chiều, khi trong văn phòng nghỉ ngơi xong, liền bắt đầu bận rộn.
Chị Lâm tới, với họ: “Các bạn là thành viên của bộ phận thư ký, tuy qua vòng phỏng vấn, nhưng vẫn trải qua một vòng sát hạch, các bạn từng một, theo đến phòng họp để sát hạch.”
Lời dứt, một ai lên tiếng, dù cũng ai con chim đầu đàn.
Chị Lâm thấy ai lên tiếng, liền chỉ bừa một đàn ông gần nhất: “Anh, .”
Người đàn ông “a” một tiếng, chỉ , lắp bắp : “… ?”
“Ừ, chính , nhanh lên, lãnh đạo đợi trong văn phòng .” Chị Lâm thúc giục.
Gương mặt đàn ông thoáng qua một tia , cố gắng thoái thác: “Chị Lâm, thể đổi khác ?”
“Không ! Bảo thì !” Chị Lâm quát khẽ.