Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 623: Đấu Trường Thú (21)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:57:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai giày vò đến nửa đêm mới mê man .
Nhìn phụ nữ ngủ say, trong lòng Lâm Viễn Chu dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Hai họ dường như hợp đến lạ thường.
Cứ như thể đây thường xuyên ...
thể chắc chắn rằng, và Thẩm Gia Hòa chẳng dính líu gì.
Lâm Viễn Chu đưa tay, đầu ngón tay lướt dọc theo gò má nàng, chậm rãi xuống, dừng đôi môi sưng đỏ.
Vừa chạm , Thẩm Gia Hòa gạt phắt .
Giọng khàn khàn mệt mỏi vang lên, “Đừng quậy nữa, đang ngủ mà, Viễn Chu.”
Nghe Thẩm Gia Hòa gọi tên , đồng t.ử Lâm Viễn Chu khẽ run lên, bàn tay buông thõng bên hông bất giác siết c.h.ặ.t .
Mình bao giờ cho Thẩm Gia Hòa tên của !
Sao cô ?!
Ánh mắt Lâm Viễn Chu tối sầm vài phần, ngón tay bắt đầu ngoan ngoãn mà cử động.
Chẳng lẽ là nhầm?
Thẩm Gia Hòa đang ngủ mơ màng thì cảm thấy thứ gì đó cứ động đậy mặt .
Lúc nàng rã rời, ngoài Lâm Viễn Chu thì chẳng ai tiện thế , nàng chút mất kiên nhẫn quát: “Lâm Viễn Chu, mà còn quậy nữa thì đừng hòng lên giường ngủ!”
Nheo mắt cảnh cáo xong, Thẩm Gia Hòa xoay mê man .
Lần thì rõ mồn một, chính là tên của !
Thẩm Gia Hòa quen từ lâu ?
ngủ say, Lâm Viễn Chu bụng đ.á.n.h thức nàng.
Tối qua giày vò t.h.ả.m , đợi nàng ngủ dậy hỏi .
Giấc , Thẩm Gia Hòa ngủ say.
Khi tỉnh nữa, nàng phát hiện bên ngoài trời tối đen.
Nàng ngủ một mạch đến tối ngày hôm luôn ?
Ngáp một cái dậy, bụng đói meo, đang định dậy rửa mặt tìm chút gì ăn thì một giọng vang lên.
Thẩm Gia Hòa theo hướng phát âm thanh, thấy Lâm Viễn Chu kéo một chiếc ghế bên cạnh, đang chằm chằm.
Thẩm Gia Hòa nghi hoặc : “Tối đây gì?”
“Đói ? chút đồ ăn, ăn ?” Lâm Viễn Chu trả lời mà hỏi thẳng.
Ngủ lâu như , quả thật nàng cũng đói, Thẩm Gia Hòa bước xuống giường phòng tắm.
“Được, rửa mặt .”
Nói xong, nàng phòng tắm rửa mặt.
Ngẩng đầu lên , cổ chi chít những vết đỏ, trông đáng sợ.
Thẩm Gia Hòa: “…”
Dùng ngón chân cũng nghĩ là ai !
Hắn tuổi ch.ó !
Rửa mặt xong, Thẩm Gia Hòa ngoài thì thấy bàn bày sẵn đồ ăn.
Nàng khách sáo, xuống ăn ngay.
Chỉ là… gáy một ánh mắt nóng rực cứ chằm chằm nàng.
Sắp thủng một lỗ !
Thẩm Gia Hòa ăn hai miếng, thực sự nhịn nữa, đầu : “Anh cứ chằm chằm như gì?”
“Chúng quen từ lâu ?” Lâm Viễn Chu đột nhiên hỏi.
Thẩm Gia Hòa nuốt đồ ăn trong miệng xuống, nghi hoặc hỏi: “Tự dưng hỏi chuyện gì?”
Lâm Viễn Chu nàng, : “Tối qua cô gọi tên , Lâm Viễn Chu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-623-dau-truong-thu-21.html.]
Tay đang ăn của Thẩm Gia Hòa khựng .
Xem là tối qua vô tình gọi.
“ tên quý nhân thì gì lạ ? Để thu hút sự chú ý của ngài, cũng bỏ chút công sức chứ.” Thẩm Gia Hòa mở mắt dối.
Khóe môi Lâm Viễn Chu khẽ nhếch lên, nheo mắt : “, bao giờ cho ai tên của .”
Thẩm Gia Hòa: “…”
Không chứ! Một cái tên thôi! Anh giấu kỹ thế gì?!
Thẩm Gia Hòa lười tranh cãi, dứt khoát thừa nhận: “Ừ, tên là Lâm Viễn Chu.”
“Tại cô ?” Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa chỉ mắt : “ một đôi mắt thể thấy tên của khác.”
Lâm Viễn Chu im lặng.
Một lúc lâu , mới chậm rãi lên tiếng: “Trông giống thằng ngốc lắm ?”
Thẩm Gia Hòa c.ắ.n ngược : “Sự tin tưởng giữa với ? Nếu tin , thì cần gì hỏi ?”
Lâm Viễn Chu khẽ: “Cô tin là bây giờ gọi bừa vài đến mặt cô, để cô tên của họ ?”
Thôi , xem cũng khá thông minh.
Thẩm Gia Hòa vùng vẫy nữa, dứt khoát : “Anh giống hệt chồng , cũng tên là Lâm Viễn Chu, kìm lòng nên mới gọi tên , ngờ trùng hợp như , quý nhân chỉ giống chồng mà ngay cả tên cũng giống hệt.”
Lâm Viễn Chu vẫn tin: “Cô vẫn đang lừa ?”
Thẩm Gia Hòa: “…”
Không chứ! Nàng thật mà!
“Tin tùy .” Thẩm Gia Hòa dứt khoát từ bỏ chống cự, cúi đầu và cơm.
Tay nghề của Lâm Viễn Chu vẫn như khi, ăn no xong, Thẩm Gia Hòa thỏa mãn ợ một cái.
Tối qua giày vò đủ , ăn xong, Thẩm Gia Hòa chỉ giường nghỉ.
Nàng lim dim mắt, đổ vật xuống giường.
Lâm Viễn Chu thấy bộ dạng của nàng, khỏi cảm thấy buồn : “Cô mới ngủ dậy ? Sao ngủ nữa.”
Thẩm Gia Hòa ngáp, lườm Lâm Viễn Chu một cái: “Tối qua tự gì, trong lòng tự ?”
“Thì cũng đến mức ngủ nhiều như chứ.” Lâm Viễn Chu .
Thẩm Gia Hòa lười để ý đến , dùng chân kéo chăn đắp lên , đúng tư thế chuẩn ngủ tiếp.
Lâm Viễn Chu thấy cũng phiền nàng.
Thẩm Gia Hòa đúng là thể ngủ, ngoài lúc đói dậy ăn một bữa thì gần như ngủ cả ngày.
Khi tỉnh nữa thì là ban ngày, Lâm Viễn Chu trong phòng còn ở đó, chắc là lo việc của .
Thẩm Gia Hòa ngáp, ngủ quá lâu khiến đầu óc chút mê man khó chịu.
Nàng đưa tay ôm đầu, giường tỉnh táo một lúc lấy điện thoại chơi.
Bây giờ thể bình an vô sự chờ rời khỏi phó bản, cần ngoài gây chuyện.
Chỗ của Lâm Viễn Chu chắc chắn an , cứ ngoan ngoãn ở đây là .
Thẩm Gia Hòa cứ thế trở thành một con sâu gạo ăn ngủ, ngủ ăn.
Lâm Viễn Chu xử lý xong công việc trở về, thấy Thẩm Gia Hòa đang tỉnh táo giường, chút bất ngờ.
“Cô ?” Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa hỏi : “ gì? Chỗ an , cứ chờ về là .”
“Cô chút chí tiến thủ nào ? Dựa biểu hiện của cô, chỉ cần đấu thêm 2 trận ở đấu trường thú 2 là thể thăng cấp lên đấu trường thú 1, ở đó những thứ hơn, còn cả phần thưởng nữa.” Lâm Viễn Chu trầm giọng, từ từ dẫn dụ.
Thẩm Gia Hòa mặt, Lâm Viễn Chu lúc giống hệt một con sói xám gian ác!
“Không cần , ở đây , đủ.” Thẩm Gia Hòa từ chối lời dụ dỗ của .
Lâm Viễn Chu khẽ một tiếng: “Cũng đúng, mấy ngày tới đều khá rảnh, chúng là chút chuyện thú vị hơn ~”