Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 601: Cạnh Tranh Sinh Tồn Trên Đảo Hoang (13)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người phụ nữ mặc một bộ đồ bó sát màu đen, phô bày hình lồi lõm hảo.

 

Trước n.g.ự.c cô còn đeo một cái chuông, cái chuông nhỏ xíu, vặn lọt thỏm giữa khe n.g.ự.c.

 

Nhìn thật kích thích.

 

Đôi mắt cô xếch lên, về phía Lâm Viễn Chu, giọng cũng mang theo một sự mị hoặc khó tả: "Lão đại, ngài đặc biệt tới tìm nô gia ~"

 

Giọng , một nốt nhạc thể luyến láy mười tám khúc quanh.

 

Sau khi xong động tác quyến rũ, cô dậy khỏi giường, cái chuông n.g.ự.c kêu "leng keng".

 

yểu điệu bước tới, mặt Lâm Viễn Chu.

 

"Lão đại, ngài tới thể báo cho nô gia một tiếng, đỡ ngài thương nhầm, nếu thì ngài cứ gửi tin nhắn tới, nô gia thể đích tới tận cửa~"

 

Vừa định đưa tay sờ Lâm Viễn Chu.

 

Chỉ là tay còn chạm Lâm Viễn Chu né tránh.

 

"Lão đại, ngài bây giờ chê bai nô gia ?" Người phụ nữ chút tủi , chớp chớp mắt, nước mắt men theo khóe mắt rơi xuống, bộ dạng điềm đạm đáng yêu.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Không chứ! Cô ? Không thấy cùng Lâm Viễn Chu ?

 

Trực tiếp chọn cách lờ luôn?

 

" tới tìm bảo vật, ở ?" Lâm Viễn Chu thẳng vấn đề.

 

Người phụ nữ cong môi , xoay một vòng mặt Lâm Viễn Chu.

 

Trọn vẹn phô bày bản một lượt.

 

"Bảo vật? Nô gia chính là bảo vật đây, lão đại định mang nô gia về nhà ?" Người phụ nữ vẻ mặt vui mừng hỏi.

 

Lâm Viễn Chu: "..."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Hai đồng thời im lặng.

 

Chắc là ngờ tới hổ như .

 

"Lão đại~ Nô gia..." Giọng của phụ nữ im bặt.

 

Bởi vì lúc , cổ cô đang kề một thanh kiếm tỏa hàn khí.

 

Thanh kiếm chỉ cần cảm nhận thôi cũng cấp bậc cao! Nếu thật sự c.h.é.m xuống một nhát, cô sẽ đầu lìa khỏi cổ.

 

"Xã hội mới nô lệ, đừng mở mồm là nô gia nọ." Thẩm Gia Hòa .

 

Người phụ nữ há miệng, định biện giải thì cảm thấy lưỡi kiếm ép sát thêm một phần, cổ lập tức cảm nhận một luồng hàn ý.

 

"Hầy, chỉ đùa với lão đại chút thôi mà." Giọng của phụ nữ lập tức trở nên bình thường, còn cái vẻ lẳng lơ tạo tác nữa.

 

"Bảo vật ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Người phụ nữ nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc Thẩm Gia Hòa: " cũng , trong hang chỉ một ."

 

Chẳng lẽ bảo vật thật?

 

Thẩm Gia Hòa quét mắt quanh một vòng, đồ đạc trong hang động rõ ràng, ngoại trừ một cái giường thì chẳng còn gì cả.

 

Mà trong hang động, chỉ là vật sống.

 

Thẩm Gia Hòa quét mắt phụ nữ từ đầu đến chân, tầm mắt cuối cùng dừng cái chuông n.g.ự.c cô .

 

Có thể là do ánh mắt của Thẩm Gia Hòa quá lộ liễu, phụ nữ sợ tới mức che n.g.ự.c .

 

Còn lén dùng tay kéo cổ áo, kéo áo lên cao, che hơn nửa cảnh xuân.

 

Thẩm Gia Hòa: "?"

 

Hình như cô đang đề phòng ?

 

Người phụ nữ thấy ánh mắt Thẩm Gia Hòa vẫn dính , rốt cuộc nhịn mở miệng : "Cô đừng nữa, sẽ thích cô , chỉ thích đàn ông tuấn trai như lão đại thôi!"

 

Câu lắm, biểu lòng trung thành nịnh nọt!

 

"Cái chuông của cô thể cho ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-601-canh-tranh-sinh-ton-tren-dao-hoang-13.html.]

 

Người phụ nữ lấy cái chuông n.g.ự.c , lưu luyến rời : "Cái chuông theo từ nhỏ, đeo bên mấy chục năm ..."

 

còn lải nhải xong thì thấy Lâm Viễn Chu lấy một viên linh thạch màu xanh lam: "Dùng cái đổi với cô."

 

Người phụ nữ thấy linh thạch màu xanh lam trong tay Lâm Viễn Chu, mắt sáng rực lên, lập tức tháo chuông nhét cho Thẩm Gia Hòa.

 

Cười híp mắt nhận lấy linh thạch màu xanh lam: "Nói cũng , cái chuông đeo bao nhiêu năm, sớm chán , đổi cái mới, cái cũ cô cứ cầm ."

 

Nói xong, phụ nữ hớn hở ngắm nghía viên linh thạch màu xanh lam trong tay, vô cùng hài lòng.

 

Thẩm Gia Hòa cầm cái chuông, trong đầu vang lên một âm thanh.

 

【Chúc mừng chơi thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, nhận bảo vật đảo hoang.】

 

"Thế nào? Là cái ?" Lâm Viễn Chu hỏi một câu.

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Là cái ."

 

Vừa dứt lời, trong tay đột nhiên xuất hiện một tấm thẻ màu xanh lá.

 

Là phần thưởng khi thành nhiệm vụ.

 

Như , cô gom đủ 6 điểm, thể tìm điểm truyền tống rời khỏi phó bản .

 

"Được , chúng tới chỗ trận pháp truyền tống ." Lâm Viễn Chu .

 

Thấy hai , phụ nữ vội vàng cất linh thạch màu xanh lam , vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé của : "Lão đại, tẩu t.ử thong thả."

 

Thẩm Gia Hòa lảo đảo chân, phụ nữ , đổi giọng nhanh thật đấy!

 

Hai trở bên , Lâm Viễn Chu vốn định cùng Thẩm Gia Hòa tới trận pháp truyền tống, nhưng hai bước, đột nhiên dừng .

 

Thẩm Gia Hòa nghi hoặc , hỏi một câu: "Sao thế?"

 

Lâm Viễn Chu cử động tay, : "Có xâm nhập địa bàn của , về ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, xua tay : "Anh về , em một tới chỗ trận pháp truyền tống cũng ."

 

Lâm Viễn Chu chút yên tâm dặn dò: "Loại trò chơi cạnh tranh , bên chỗ trận pháp truyền tống chắc chắn ít canh giữ, em chú ý an ."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, hiệu cho yên tâm: "Được , mau , thực lực của em thế nào còn ?"

 

Quả thật, thực lực của vợ đỉnh.

 

Lâm Viễn Chu ừ một tiếng, thể trực tiếp biến mất tại chỗ.

 

Hóa đại boss trong phó bản còn thể dịch chuyển tức thời!

 

Tội nghiệp Thẩm Gia Hòa, chỉ thể tự bộ xuống núi.

 

Đang đường, Bạch Sương từ trong thức hải chui , chắc là nãy lấy nó kề cổ nên đ.á.n.h thức.

 

"Chị Thẩm~ Em tới chơi với chị đây~" Bạch Sương biến thành bộ dạng bé gái, đặt m.ô.n.g lên vai Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa : "Bây giờ chị xuống núi tới trận pháp truyền tống."

 

Bạch Sương "a" một tiếng, lập tức phản ứng : "Vậy thì đơn giản, chị Thẩm, chị cứ giẫm lên em, em đưa chị xuống, vèo cái là tới."

 

"Như lắm nhỉ?" Thẩm Gia Hòa rụt rè một chút.

 

Bạch Sương lập tức huyễn hóa thành kiếm, còn phóng to gấp đôi, thuận tiện cho Thẩm Gia Hòa giẫm lên.

 

Thẩm Gia Hòa cũng khách sáo, giẫm lên.

 

"Chị Thẩm, vững nhé, em đưa chị xuống." Bạch Sương , kiếm bắt đầu phát lực, đưa Thẩm Gia Hòa bay thẳng lên trời.

 

Bạch Sương bay cực kỳ định, quãng đường vốn mất một tiếng đồng hồ, đưa Thẩm Gia Hòa đến năm phút xuống núi.

 

Bay trời, để Thẩm Gia Hòa thuận tiện quan sát bên .

 

"Chị Thẩm, chúng bay hướng nào?" Bạch Sương bay hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa vị trí chân, chỉ một hướng: "Bay sang , tới nơi chị sẽ bảo em."

 

"Được." Bạch Sương sảng khoái đáp một tiếng.

 

Càng tới gần trận pháp truyền tống, Thẩm Gia Hòa phát hiện càng nhiều lén lút.

 

Đám đều định mà hưởng ? Chặn ở xung quanh trận pháp truyền tống, bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn?

 

 

Loading...