Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 600: Cạnh Tranh Sinh Tồn Trên Đảo Hoang (12)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi quyết định, Thẩm Gia Hòa liền với Lâm Viễn Chu: "Vừa gợi ý, là ở nơi cao nhất đảo hoang, chắc là ở bên , chúng cùng lên đó xem ."
Lâm Viễn Chu gật đầu đáp một tiếng: "Được, cứ dọc theo đường núi phía là ."
Hai tới núi , men theo đường núi lên.
Ngọn núi nhỏ cao lắm, bọn họ leo hơn một tiếng đồng hồ là tới đỉnh núi.
Phong cảnh đỉnh núi tệ, hơn nữa cây cối rậm rạp, thích hợp để ẩn nấp.
Chỉ là nơi rộng, rốt cuộc tìm bảo vật đây.
Đi dạo một vòng cũng phát hiện thứ gì đặc biệt.
Chẳng lẽ cô đào ba tấc đất lên tìm ?
Ngay lúc Thẩm Gia Hòa đang suy tư, đột nhiên thứ gì đó từ cây b.ắ.n tới.
Cô kéo Lâm Viễn Chu một cái, né .
Người cây thấy hai né , lập tức bỏ chạy.
Thẩm Gia Hòa vội vàng đuổi theo.
Người cây cứ như khỉ, trực tiếp đu từ cây sang cây khác.
Thẩm Gia Hòa: "..."
Trực tiếp rút s.ú.n.g, b.ắ.n cực kỳ chuẩn xác chân cây.
"A!" Người cây hét t.h.ả.m một tiếng, từ cao rơi xuống, lăn lóc mặt đất.
Thẩm Gia Hòa cầm s.ú.n.g tới, nọ đang đau đớn ôm bắp chân, mồ hôi đầy đầu.
Thấy Thẩm Gia Hòa tới, nọ cũng màng đau đớn, lập tức quỳ thẳng , dập đầu với cô hai cái.
"Xin , xin , cố ý, tưởng hai tới đ.á.n.h nên mới tay, cầu xin hai tha cho ."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Cô còn gì đấy! Người cũng quá tự giác .
Thẩm Gia Hòa định mở miệng, nọ vô cùng điều: "Vừa là của , nếu hai tức giận thì cũng là chuyện thường tình."
Vừa thò tay túi, từ bên trong móc một cái thẻ , cung kính đưa tới: "Đây là thẻ của , hai cầm lấy ."
Người điều quá mức ...
Thẩm Gia Hòa hồ nghi gã, sợ trong lòng gã toan tính gì.
Người nọ thấy thế, cà nhắc, bò về phía , đặt thẻ mặt cô, đó nhanh ch.óng lùi về.
Trên mặt nặn một nụ : "Những thứ khác cũng đáng giá, nếu hai còn cái gì thì cứ với , chỉ cần , đều đưa."
Lâm Viễn Chu cúi , nhặt thẻ lên, kiểm tra kỹ một lượt, xác định vấn đề gì mới đưa cho Thẩm Gia Hòa, khẽ bên tai cô:
"Thẻ vấn đề gì."
Người đàn ông quỳ mặt đất vẻ mặt chân thành Thẩm Gia Hòa và Lâm Viễn Chu: "Hai vị, nếu hai vẫn còn để bụng chuyện , là đ.á.n.h hai cái cũng , trút giận xong thì phiền giữ cho cái mạng."
"Trên già tám mươi, con thơ mới chào đời, vợ mấy năm còn bệnh nặng, vì kiếm tiền t.h.u.ố.c men, xe tông thành thực vật mới phó bản."
"Nể tình đáng thương như , hai cứ coi như cái rắm mà thả ."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Lần đầu tiên gặp điều như .
Thẩm Gia Hòa cũng chẳng gì để , xua tay: "Anh ."
Người nọ lập tức bò dậy từ đất, sợ Thẩm Gia Hòa đổi ý, cà nhắc chui tọt trong rừng cây.
Đợi , Thẩm Gia Hòa lấy thẻ của và một tấm thẻ xanh .
"Bây giờ 5 điểm , nếu tìm bảo vật , gom đủ 6 điểm là thể ngoài."
"Vậy tìm bảo vật xem ?" Lâm Viễn Chu khẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-600-canh-tranh-sinh-ton-tren-dao-hoang-12.html.]
Thẩm Gia Hòa gật đầu, chỉ là chút bắt đầu từ : "Không bảo vật trông thế nào, ở , cứ tìm quanh đây một vòng , nếu tìm thấy thì chúng đào thử xem."
"Được." Lâm Viễn Chu gật đầu.
Hai bắt đầu tìm quanh đỉnh núi.
Xung quanh là hoa cỏ cây cối bình thường, cũng chẳng thấy thứ gì đặc biệt.
Thẩm Gia Hòa đang định lấy cái xẻng đào thử thì thấy Lâm Viễn Chu : "Dưới cái hang."
Thẩm Gia Hòa vội vàng qua, theo hướng Lâm Viễn Chu chỉ, liền thấy vách núi phía một chỗ lồi , nhoài ngoài xuống nữa thì thấy chỗ lồi đó nối liền với một cái hang động trong.
"Vậy khả năng lớn là ở trong hang động , chúng xuống xem ." Thẩm Gia Hòa .
Đã nhoài xuống, ước lượng cách định nhảy xuống.
Còn đợi cô hành động, cơ thể đột nhiên Lâm Viễn Chu ôm lòng.
Người nhẹ bẫng, ở chỗ lồi nơi vách núi.
Nhảy nhẹ nhàng thật.
Hang động nơi vách núi sâu, khi xuống, trong, chỉ cửa hang là chút ánh sáng, trong một chút, bên trong tối đen như mực, chẳng thấy gì.
Vừa quan sát xong, trong hang động đột nhiên truyền đến một trận gió âm u.
Thổi khiến nổi cả da gà.
"Trong hang mà âm u thế, thứ gì ?" Thẩm Gia Hòa thò đầu trong.
"Đã là bảo vật , chắc là thứ gì đó canh giữ." Lâm Viễn Chu .
Hai cùng trong, bên trong quá tối, Thẩm Gia Hòa bèn lấy đèn pin .
Chỉ là trong hang động dường như thứ gì ngăn cản, công suất đèn pin rõ ràng lớn nhưng chỉ thể chiếu rõ vị trí một mét mặt.
Chỗ xa hơn một chút, ánh sáng như thứ gì đó nuốt chửng, tối đen như mực, chẳng thấy gì.
Càng trong càng yên tĩnh.
Bên tai âm thanh gì, chỉ tiếng bước chân và tiếng hít thở của hai .
"Nơi rốt cuộc là chỗ nào, tối thế?" Thẩm Gia Hòa lên tiếng .
Lâm Viễn Chu thấp giọng : "Có thể là bên trong quỷ dị cấp cao canh giữ."
Vừa dứt lời, phía đột nhiên thứ gì đó bay tới, âm thanh vô cùng rõ ràng.
Thẩm Gia Hòa dùng đèn pin chiếu tới, liền thấy một đàn dơi đen lao thẳng về phía bọn họ.
Những con dơi , con nào con nấy to đùng, to cỡ cái đầu , đen thùi lùi, miệng và cánh còn mọc răng nanh, vô cùng đáng sợ.
Thẩm Gia Hòa lấy nhánh cây , đang định cứng đối cứng.
Con dơi bay tới, khi thấy Lâm Viễn Chu, cái miệng đang há to lập tức ngậm , thể đang bay thẳng tới cứng rắn bẻ lái giữa trung, trở bóng tối.
"Quen ?" Thẩm Gia Hòa về phía Lâm Viễn Chu.
Lâm Viễn Chu nhún vai: "Anh , thủ hạ của nhiều như , thể nào quen hết ."
Hang động vốn tối đen, khi con dơi lớn bay trở về, "Tách tách tách"!
Xung quanh bộ sáng đèn lên.
Chiếu sáng cả hang động.
Trước mặt bọn họ là một lối , cuối lối là một căn phòng.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng.
Vì Lâm Viễn Chu ở đây, đoạn đường tiếp theo bọn họ vô cùng thuận lợi.
Tới trong phòng, ánh mắt bất giác rơi chiếc giường lớn giữa phòng.
Trên giường lớn, một phụ nữ xinh mặc tất đen đang nửa dựa giường, đôi chân dài thon đang giơ lên giữa trung, đầy vẻ quyến rũ.