Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 594: Cạnh Tranh Sinh Tồn Trên Đảo Hoang (6)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Gia Hòa nhún vai: "Chẳng còn nhiệm vụ để , tìm điểm nhiệm vụ ."
Nói xong, cô kéo Lâm Viễn Chu đường vòng.
Tiếng gầm rú của động vật , là đang tấn công.
Nếu là phó bản một , ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà chủ động tấn công động vật chứ, khả năng lớn là do nhóm tổ chức .
Hai về hướng ngược , quả nhiên bao lâu liền gặp một .
Người nọ thấy bọn họ hai , lập tức đầu bỏ chạy.
Không hề do dự chút nào.
Thẩm Gia Hòa đuổi theo, liền thấy nọ ném thứ gì đó về phía bọn họ.
Thẩm Gia Hòa theo bản năng né tránh, chỉ thấy một vật tròn vo lăn lóc mặt đất vài vòng.
Chỉ một tiếng "tách" khẽ vang lên, thứ đó đột nhiên phun làn khói trắng.
Làn khói trắng độc , Thẩm Gia Hòa vội vàng bịt mũi miệng.
Eo đột nhiên siết c.h.ặ.t, còn tưởng là tấn công, Thẩm Gia Hòa rút đại bảo kiếm , đang định c.h.é.m thì cả Lâm Viễn Chu kéo xa vài mét, thoát khỏi làn khói trắng.
Lâm Viễn Chu kéo khỏi khói trắng mới phát hiện trong tay Thẩm Gia Hòa còn đang giơ một thanh kiếm.
Hai bốn mắt , Thẩm Gia Hòa chút ngượng ngùng giấu kiếm lưng: "Cái đó, em còn tưởng thực vật thành tinh đ.á.n.h em chứ."
"Anh sợ khói trắng độc nên kéo em ." Lâm Viễn Chu thu xúc tu về.
Trên mặt Thẩm Gia Hòa nở nụ : "Vậy thì đa tạ ông xã nhé~ mà vẫn nên hạn chế dùng xúc tu, lát nữa thấy thì ."
"Ừm." Lâm Viễn Chu gật đầu đáp.
Khói trắng dần tan , gặp chạy xa tám trăm dặm .
Thẩm Gia Hòa về hướng nọ rời .
Xem , lượng sụt giảm nhanh ch.óng khiến tất cả đảo hoang đều ở trong trạng thái cảnh giác cấp một.
Ngay cả một câu cũng , thấy là chạy.
Chỉ đành tìm tiếp theo thôi.
"Vừa nãy ngửi ở vị trí nào ? Giờ ngửi xem, xem ở hướng nào." Thẩm Gia Hòa dùng khuỷu tay huých huých Lâm Viễn Chu.
Đáy mắt Lâm Viễn Chu thoáng qua vẻ bất lực, giải thích: "Vừa là do đó thương, mùi m.á.u tanh nên mới cảm nhận ."
"Cái đảo hoang nguy hiểm như , em tin là ai thương, giờ ngửi thử xem, còn ai thương ?" Thẩm Gia Hòa .
Lâm Viễn Chu: "..."
Vợ đúng là coi như ch.ó nghiệp vụ mà dùng!
"Quỷ dị khá nhạy cảm với m.á.u, lúc đó thương, cách gần nên mới ngửi thấy." Lâm Viễn Chu giải thích: "Không cứ thương là ngửi thấy ."
Thẩm Gia Hòa chút thất vọng, hóa là ~
Còn tưởng Lâm Viễn Chu ngửi chứ~
Hết cách, tìm vị trí chính xác của khác, Thẩm Gia Hòa đành dạo lung tung.
Hy vọng ai đó chủ động đ.â.m đầu .
Thực tế chứng minh, hòn đảo hoang lớn, đều khá cẩn thận, đúng là chẳng mấy ai chủ động đ.â.m đầu .
Trời dần sáng.
Số còn là 40.
Thời gian rời đảo còn : 6 ngày 3 giờ 12 phút 26 giây.
Gần như trôi qua một ngày .
Thẩm Gia Hòa che miệng, ngáp một cái.
Cả đêm qua, dạo đến mức chân cô sắp teo , ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy, nhiệm vụ cũng tìm , tay trắng trở về.
"Về nghỉ ngơi một lát , ban ngày chắc bọn họ càng cẩn thận hơn, sẽ ai ngoài ." Lâm Viễn Chu bộ dạng buồn ngủ của cô, khẽ .
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Được, về nghỉ ngơi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-594-canh-tranh-sinh-ton-tren-dao-hoang-6.html.]
Đêm qua bọn họ gần như dạo hơn nửa hòn đảo, đường về là do Lâm Viễn Chu dẫn .
Đi nửa tiếng đồng hồ thế mà về tới cửa hang động.
"Gần thế ?" Thẩm Gia Hòa ngạc nhiên.
Lâm Viễn Chu dẫn cô trong, giải thích một câu: "Tối qua chúng vòng nửa hòn đảo, lúc là từ con đường , giờ vòng về thì đường nên gần hơn."
Thẩm Gia Hòa cũng để ý lắm, híp mắt trong hang.
Nằm vật xuống giường.
Lâm Viễn Chu thấy cô như , khỏi buồn , tiến lên hai bước, xổm xuống chân cô, giúp cô cởi giày.
"Em cởi áo khoác ngoài ? Như ngủ sẽ thoải mái hơn." Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa giơ tay về phía , trong giọng tràn ngập cơn buồn ngủ: "Anh cởi giúp em , em mệt quá ."
Cái thói quen đặt lưng là ngủ , thật .
Lâm Viễn Chu gác một đầu gối lên giường, kéo tay Thẩm Gia Hòa, đỡ nửa của cô dậy, đó đưa tay cởi áo khoác cho cô.
Vừa cởi xong, Thẩm Gia Hòa liền lăn trong, chừa một chỗ trống cho .
Híp mắt ngủ .
Lâm Viễn Chu bộ dạng thành thục của cô, khỏi buồn , cất áo khoác lên bàn, bản cũng cởi áo ngoài và giày, leo lên giường.
Vừa lên giường, Thẩm Gia Hòa lăn một cái, lăn tọt trong lòng , hai ôm ngủ.
Giấc ngủ Thẩm Gia Hòa ngủ vô cùng thoải mái, mở mắt thấy một gương mặt tuấn trai.
Tâm trạng cả ngày đều lên hẳn.
Cô chu mỏ hôn chụt lên môi Lâm Viễn Chu một cái.
Chiếm tiện nghi xong đang định dậy thì eo siết c.h.ặ.t, ôm trở về.
Ngay đó, môi truyền đến xúc cảm, là Lâm Viễn Chu sâu thêm nụ hôn .
Thẩm Gia Hòa hôn đến mức chút thở nổi.
Thật tức c.h.ế.t , rõ ràng hai cùng vỡ lòng một lúc.
Tại kỹ thuật của Lâm Viễn Chu hơn nhiều như .
Cô ngay cả hôn môi cũng !!!
Nụ hôn kết thúc, Thẩm Gia Hòa khẽ thở dốc, ghét bỏ sờ sờ môi: "Sáng sớm ngày , đ.á.n.h răng hôn em."
Lâm Viễn Chu : "Được, đ.á.n.h răng hôn em tiếp."
Thẩm Gia Hòa xua tay, ngủ dậy xong tinh thần sảng khoái, tạm thời so đo với mấy chuyện .
"Em ngủ bao lâu ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.
"Chắc mười tiếng ." Lâm Viễn Chu ước lượng thời gian.
Mắt Thẩm Gia Hòa lập tức trợn tròn, thể tin nổi : "Em... em ngủ lâu như ?"
" , bên ngoài trời tối đen ." Lâm Viễn Chu gật đầu .
Thẩm Gia Hòa vội vàng bật dậy, thuận thế lôi luôn Lâm Viễn Chu giường dậy.
"Mau dậy việc thôi." Vừa xỏ giày.
Lâm Viễn Chu cũng dậy theo: "Không vội."
Thẩm Gia Hòa lườm một cái: "Sao mà vội , trong vòng bảy ngày gom đủ điểm để ngoài, em sẽ kẹt ở đây đấy."
Lâm Viễn Chu sán gần, vẻ mặt bỉ ổi : "Vừa khéo, chúng ở trong phó bản, một đôi thần tiên quyến lữ."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Lòng bàn tay ngứa , tát cho ai đó một cái...
Cảm nhận ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo của Thẩm Gia Hòa, Lâm Viễn Chu lập tức ngậm miệng: "Anh dậy ngay đây! Giúp vợ tìm tìm nhiệm vụ!"
"Anh thể thiết lập nhiệm vụ ngẫu nhiên ? Có thể phát thêm cho em hai cái nhiệm vụ nữa ?" Đang bận rộn một nửa, Thẩm Gia Hòa chợt nhớ chuyện , đầu Lâm Viễn Chu hỏi.