Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 593: Cạnh Tranh Sinh Tồn Trên Đảo Hoang (5)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Gia Hòa: "??"

 

Không chứ! Câu thoại mà quen tai thế nhỉ.

 

Đây chẳng là câu dùng khi trêu ghẹo con nhà lành ?

 

Người đàn ông mặt đất hung tợn trừng mắt ba , nghiến răng : "Cho dù tao chạy thoát , bọn mày cũng đừng hòng sống yên !"

 

Rõ ràng là gã tung sát chiêu, cùng bọn họ đồng quy vu tận.

 

Chuyện đ.á.n.h cứ để hãy tính.

 

bọn họ cũng định đồng quy vu tận , khi c.h.ế.t, cô tặng chút quà mọn cho bọn họ cũng là chuyện bình thường mà nhỉ~

 

Tiếng bước chân chạy bộ của hai khá lớn, khi đến gần thu hút sự chú ý của ba .

 

Thấy Thẩm Gia Hòa và Lâm Viễn Chu đang cắm đầu chạy tới.

 

Một trong đó nheo mắt , mặt lộ vẻ chế giễu: "Sao hả? Các hùng cứu mỹ nhân? Muốn xen chuyện ? khuyên các đừng lo chuyện bao đồng, nếu ..."

 

Lời đe dọa còn hết, gã thấy hai lướt qua bọn họ, tiếp tục chạy về phía .

 

"Không đến cứu , là đến tặng quà đấy." Trước khi chạy mất, Thẩm Gia Hòa còn bỏ một câu.

 

Ngay khi mấy còn đang ngơ ngác, thì thấy phía xuất hiện một đàn rắn đen nhỏ dày đặc.

 

Quả nhiên, khi con mồi khác, lũ rắn đen liền ngừng truy đuổi hai , lập tức đổi mục tiêu.

 

Thẩm Gia Hòa tâm trạng ở xem kịch vui, chạy một mạch mấy trăm mét, xác định phía còn tiếng động gì mới dừng thở dốc.

 

, lũ rắn đúng là đầu óc một chiều.

 

Đuổi theo ít nhất cũng bốn mươi phút chứ, thế mà vẫn đuổi!

 

Bọn chúng trườn lâu như , sợ tróc hết da bụng ?!!

 

"Trên đảo còn động vật nguy hiểm nào khác ?" Thẩm Gia Hòa thở hổn hển hỏi.

 

Lâm Viễn Chu suy tư một chút, bắt đầu bẻ ngón tay đếm: "Gấu Hắc Lân, Hổ Răng Dài, Tê Giác Hai Đầu..."

 

"Đủ ." Thẩm Gia Hòa lên tiếng cắt ngang, thật sự nhịn hỏi: "Tại đảo nhiều động vật như ?"

 

"Bởi vì đây là phó bản." Lời giải thích của Lâm Viễn Chu đơn giản mà súc tích.

 

Được ... lý do thuyết phục.

 

"Mấy con vật đ.á.n.h ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Lâm Viễn Chu tiếp tục giải thích: "Không , thông thường những loài động vật cỡ lớn đều lãnh thổ riêng, phần lớn thời gian chúng đều ở trong lãnh thổ của , chỉ cần chúng xâm phạm lãnh thổ thì về cơ bản sẽ tấn công."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Vậy đàn rắn thì ? Cũng là do chúng lãnh thổ của chúng ?"

 

"Không , Rắn Thanh Anh tuy kịch độc nhưng đối với một loài động vật da dày thịt béo thì chẳng tác dụng gì, hơn nữa kích thước chúng nhỏ, dễ coi là con mồi mà ăn thịt. Chúng sinh tồn ngẫu nhiên, đói thì tìm con mồi thôi." Lâm Viễn Chu giải thích.

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, như chợt nhớ điều gì đó, đột ngột đầu .

 

"Sao thế?" Lâm Viễn Chu hỏi một câu.

 

Thẩm Gia Hòa vỗ vỗ đầu : "Vừa nãy mải chạy quá nên quên mất! Mục tiêu chính của là tìm thẻ mà! Vừa hiếm khi gặp nhiều như , lẽ nên cướp mới đúng!"

 

Cho dù thẻ của bốn 32, thì cũng đủ để cô ngoài .

 

"Quay xem ?" Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa kéo tay : "Từ từ , vội, đợi mấy rắn ăn no tính. Anh chẳng bảo trúng độc ba phút mới phát tác ? Đợi thêm chút nữa."

 

Lâm Viễn Chu ừ một tiếng, hai đợi tại chỗ một lúc.

 

Thẩm Gia Hòa ngẩng đầu lên trời, phát hiện vẫn đổi.

 

Người em sức sống mãnh liệt thế ? Vẫn còn sống ?

 

Đợi nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Gia Hòa thật sự đợi nữa, bèn dẫn Lâm Viễn Chu chỗ cũ.

 

Chỉ thấy xác rắn đen nhỏ la liệt đầy đất, còn bốn ban nãy thì mất dạng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-593-canh-tranh-sinh-ton-tren-dao-hoang-5.html.]

"Mấy lợi hại ?" Thẩm Gia Hòa cảm thán một câu.

 

Lâm Viễn Chu xổm xuống, nhặt xác một con rắn đen lên quan sát: "Con điện giật c.h.ế.t."

 

"Điện giật c.h.ế.t?" Thẩm Gia Hòa nghi hoặc.

 

Lâm Viễn Chu đáp: "Chắc là trong nhóm đó ai sở hữu đạo cụ hoặc v.ũ k.h.í thuộc tính lôi điện."

 

Nói xong, dùng tay cạy miệng con rắn đen .

 

Thẩm Gia Hòa chút lo lắng : "Anh đừng đụng lung tung, nọc độc của rắn thường ở răng, đừng để dính ."

 

"Độc chỉ tác dụng với con thôi, ." Lâm Viễn Chu giải thích một câu.

 

Thẩm Gia Hòa: "?"

 

Vậy lũ rắn đen vô dụng với , còn chạy theo cô gì?

 

"Vậy nãy chạy cái gì?" Nghĩ , Thẩm Gia Hòa cũng thuận miệng hỏi luôn.

 

Lâm Viễn Chu trả lời: "Thì chẳng cùng em , thể để em chạy một , buồn chán lắm, chạy cùng còn tiện đường tán gẫu nữa."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Được , đúng là nhàn rỗi sinh nông nổi.

 

Lâm Viễn Chu xách con rắn c.h.ế.t lên quan sát kỹ lưỡng.

 

Thẩm Gia Hòa ghé đầu gần, tò mò hỏi: "Anh cái gì thế?"

 

"Răng của con rắn nhổ ." Lâm Viễn Chu ném con rắn xa, dậy .

 

Thẩm Gia Hòa lập tức phản ứng , sắc mặt ngưng trọng: "Có lấy những chiếc răng để đối phó với chơi?"

 

"Chưa chắc , nọc rắn tác dụng với cả chơi và động vật, thể là dùng để đối phó với động vật cỡ lớn cũng nên." Lâm Viễn Chu .

 

Thẩm Gia Hòa cúi đầu, kỹ con Rắn Thanh Anh mặt đất.

 

Bản Rắn Thanh Anh nhỏ, răng của nó càng nhỏ hơn, cứ như đầu kim .

 

Thứ mà dùng ám khí, đ.á.n.h cơ thể, ba phút là c.h.ế.t chắc, còn hữu dụng hơn cả s.ú.n.g lục.

 

"Chắc là do nhóm , trong thời gian ngắn như mà bọn họ nhổ nhiều răng thế ?" Thẩm Gia Hòa thắc mắc.

 

Ở đây mấy chục con Rắn Thanh Anh, răng rắn nhỏ sắc nhọn, cạy nhiều răng như cũng đơn giản.

 

Lâm Viễn Chu chỉ những dấu chân lộn xộn mặt đất: "Xem khi chúng rời , ở đây ít tới."

 

Thẩm Gia Hòa hiểu , gật đầu : "Vậy chắc bọn họ phương thức liên lạc riêng, gặp nguy hiểm là gọi tới ngay."

 

Vừa dứt lời, con đỉnh đầu từ 43 biến thành 42.

 

Xem bọn họ dẫn dụ rắn tới lúc nãy c.h.ế.t.

 

"Rời khỏi đây , khó bảo đảm bọn họ sẽ ." Thẩm Gia Hòa nán chỗ lâu.

 

cũng biến mất, thẻ cũng lấy , tiếp tục ở đây cũng chẳng ý nghĩa gì.

 

Hai nhanh ch.óng rời khỏi nơi .

 

Đêm tối đảo hoang rõ ràng càng thêm nguy hiểm.

 

Hai một lúc thì đột nhiên thấy tiếng động vật gầm rú.

 

Thẩm Gia Hòa lập tức dừng bước, âm thanh đó vẻ còn khá xa.

 

"Muốn qua đó xem ?" Lâm Viễn Chu hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa lườm một cái: "Sao ham hố thế hả, cái gì cũng qua xem là ?"

 

Lâm Viễn Chu vẻ mặt vô tội: "Thì nghĩ bên đó , để em qua đó tiện tay cướp thẻ mà~"

 

Thẩm Gia Hòa giơ tay quơ quơ mặt Lâm Viễn Chu: "Chúng đều bọn họ là một tổ chức , cứ đ.â.m đầu tìm rắc rối gì, tránh cho lành."

 

"Vậy thẻ thì tính ? Không tìm thì em sẽ ngoài ." Lâm Viễn Chu hỏi.

 

 

Loading...