Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 562: Sinh Tồn Trên Biển (14)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:45:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọa Tiểu Hắc lập tức đầu .
Kết quả ngước mắt lên chạm đôi mắt chứa đầy ý của Thẩm Gia Hòa.
"Cô... cô đừng linh tinh..." Tiểu Hắc lắp bắp một câu.
Thẩm Gia Hòa lấy điện thoại , bấm vài cái màn hình, dí bức ảnh chụp chung của và Lâm Viễn Chu mặt .
"Anh xem, giống chồng ?"
Tiểu Hắc đàn ông trong ảnh, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Người trong ảnh và gần như giống hệt ! Chỉ là màu da khác biệt.
Người trong ảnh trắng trẻo hơn chút.
"Sao thể..." Hắn theo bản năng lẩm bẩm.
Thẩm Gia Hòa thu điện thoại về, Tiểu Hắc hỏi: "Hai giống như đúc, cho nên gặp mặt cận với , là chuyện thường tình ?"
Tiểu Hắc: "..."
Ban đầu Thẩm Gia Hòa tiếp cận, còn tưởng phụ nữ quá lẳng lơ.
Kết quả thật sự tưởng là chồng cô .
"Anh nghĩ xem, liệu tình tiết mất trí nhớ nào ? Ví dụ như vốn là chồng , kết quả bắt cóc đến bờ biển mất trí nhớ quên mất ?" Thẩm Gia Hòa tuần tự thiện dụ.
Tiểu Hắc phủ nhận: "Không , lớn lên ở bờ biển từ nhỏ."
Thẩm Gia Hòa: " cũng quen từ nhỏ, chẳng lẽ từng rời khỏi làng chài ? Có thể là một thời gian nào đó mất trí nhớ, khéo quên mất ."
Tiểu Hắc: "..."
Cái nhớ !
Ký ức cứ lật qua từng ngày từng ngày thôi.
Thấy Tiểu Hắc gì nữa, Thẩm Gia Hòa đắc ý, u u : "Nói chừng, chính là mất một đoạn ký ức nào đó, cho nên mới nhận ."
"Không thể nào, ... căn bản ấn tượng gì về cô!" Tiểu Hắc lẩm bẩm.
Thẩm Gia Hòa thở dài: "Cho nên mới bảo mất trí nhớ, nếu nhớ thì tính là mất trí nhớ!"
Nói quá lý, Tiểu Hắc căn bản thể phản bác.
Thẩm Gia Hòa tiếp tục: "Anh xem, lời răm rắp, là vì chúng chung sống lâu ngày, ký ức cơ bắp!"
"Là ?" Đáy mắt Tiểu Hắc thoáng qua vẻ mờ mịt.
Hắn là do Lâm Viễn Chu phân hóa , để thành nhiệm vụ phó bản hơn, chỉ cấy trong đầu một đoạn ký ức.
Đoạn ký ức đủ để thành bộ cốt truyện, nhưng nếu thật sự suy nghĩ kỹ.
Sẽ phát hiện nhiều chi tiết nhớ .
Sau khi Thẩm Gia Hòa xong, Tiểu Hắc nỗ lực hồi tưởng chi tiết chuyện cũ.
chuyện mơ hồ, giống như mặt phủ một tầng sương mù, mặc kệ nỗ lực nghĩ thế nào cũng vén tầng sương .
Thẩm Gia Hòa quan sát sự đổi biểu cảm mặt .
Thấy vẻ mặt mờ mịt, gật đầu đáp: " ."
" yêu cầu nhớ ngay, nghỉ ngơi cho , mấy ngày chúng đều ở bên , tiếp xúc nhiều chút, nhớ ." Thẩm Gia Hòa .
Tiểu Hắc nhắm mắt, nãy lúc cố gắng hồi tưởng, suy nghĩ trong đầu loạn, khiến đầu khó chịu.
"Không thể nào..." Tiểu Hắc vẫn còn phản bác.
Thẩm Gia Hòa trực tiếp tung đại chiêu: "Gốc đùi vết bớt hình trăng khuyết."
Mắt Tiểu Hắc lập tức trừng lớn, ngây ngốc Thẩm Gia Hòa.
Thẩm Gia Hòa nhếch môi, lý do , chắc chắn tin vài phần.
Kết quả Tiểu Hắc nặn một câu: "Tối qua cô tụt quần trộm ?"
Thẩm Gia Hòa: "?"
Đây là câu hỏi bình thường thể hỏi ?
Thẩm Gia Hòa nghiến răng nghiến lợi: " tụt quần trộm động tĩnh lớn thế, tỉnh ?"
Trong đôi mắt trong veo của Tiểu Hắc thoáng qua vẻ hổ, Thẩm Gia Hòa dần dần đỏ mặt: "Cô trộm thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-562-sinh-ton-tren-bien-14.html.]
Cái mạch não kỳ lạ .
Thẩm Gia Hòa bất lực, chỉ đành tự giải thích cho một câu: "Không ."
"Vậy cô ?" Tiểu Hắc hỏi.
Thẩm Gia Hòa đáp: "Vì chúng từng là một đôi, thấy gốc đùi thì gì lạ?"
Nếu lúc Tiểu Hắc còn ôm vài phần nghi ngờ với lời Thẩm Gia Hòa, thì lúc tin đến chín mươi phần trăm .
"Cô... thật sự là vợ ?" Tiểu Hắc khẽ hỏi.
" , nhưng giờ ép nhớ bộ." Thẩm Gia Hòa ôn hòa .
Vừa vỗ vai Tiểu Hắc: "Từ từ thôi, sẽ nhớ ."
Tiểu Hắc: "..."
Nhìn vẻ mặt chắc chắn của Thẩm Gia Hòa, rơi sự nghi ngờ sâu sắc.
Chẳng lẽ thật sự mất trí nhớ?
Thẩm Gia Hòa nhắm mắt , trong giọng nhiễm vài phần mệt mỏi: "Nghỉ ngơi , mệt quá, Hứa Tẫn Hoan chẳng , tối nay thì sáng mai cũng đến chỗ tàu hoang."
"Đến chỗ tàu hoang, đoán chừng chúng còn bận rộn một trận, vẫn là nghỉ ngơi dưỡng sức ."
"Được." Tiểu Hắc đáp một tiếng, thêm gì nữa.
Trong thuyền nhất thời yên tĩnh, chỉ thấy tiếng hít thở của .
Tiểu Hắc lời Thẩm Gia Hòa cho rối bời ngủ .
Nằm giường nghĩ ngợi hồi lâu, Tiểu Hắc cuối cùng cũng nghĩ thông, với Thẩm Gia Hòa.
Kết quả , phát hiện Thẩm Gia Hòa ngủ ...
Người phụ nữ ! Tâm lớn thế ?!
Vừa bao nhiêu chuyện như , đầu ngủ khò khò.
Hai ngủ đến gần lúc mặt trời mọc mới Hứa Tẫn Hoan gõ cửa gọi dậy.
Thẩm Gia Hòa rời giường, thu dọn đồ đạc xong xuôi mới mở cửa.
Hứa Tẫn Hoan ngáp một cái, chỉ nồi cháo nấu xong: " nấu cháo , ăn , hai dậy, ăn một chút , tiếp tục theo hướng , chắc sắp tới ."
"Nếu thấy tàu hoang thì gọi dậy."
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Được."
Hứa Tẫn Hoan trực cả đêm, sớm buồn ngủ díu mắt, trực tiếp lên phòng tầng hai nghỉ ngơi.
Thẩm Gia Hòa cầm bát, múc cho một bát cháo, ăn từng ngụm nhỏ.
Tiểu Hắc cũng từ trong phòng , bên cạnh cô bắt đầu ăn.
Thẩm Gia Hòa một cái, hỏi: "Anh định ngủ thêm chút nữa ?"
Tiểu Hắc lắc đầu: "Ngủ đủ , cùng cô."
Thẩm Gia Hòa cũng từ chối, ăn cơm xong, bảo Tiểu Hắc thu dọn chỗ , tự lái thuyền.
Thuyền khi nâng cấp dễ lái hơn nhiều, cũng định hơn ít.
Có Tiểu Hắc ở bên cạnh, cũng buồn chán.
Hai lái thuyền, giữa trưa, từ xa thấy một thuyền đen sì khổng lồ.
Thân thuyền rách nát âm u, bên bao phủ một tầng hắc khí, qua quỷ dị.
Thẩm Gia Hòa lái gần chỗ tàu hoang một chút, phát hiện con tàu cực lớn, bọn họ là thuyền cấp 5, mà nó còn lớn hơn thuyền của họ gấp mấy chục .
Đến bên cạnh tàu hoang, chỉ thôi cũng cảm thấy tàu bao trùm một luồng t.ử khí.
Thẩm Gia Hòa gọi Hứa Tẫn Hoan dậy, bảo là đến bên cạnh tàu hoang.
Hứa Tẫn Hoan ngủ mắt nhắm mắt mở, ngoài một cái: "Con tàu hoang đơn giản chút nào..."
"Ừ, nhưng đến cũng đến , lên xem thử ." Thẩm Gia Hòa .
Hứa Tẫn Hoan gật đầu: "Được, để chuẩn một chút."
"Đợi ." Thẩm Gia Hòa ngăn , : "Hay là cô ở đây canh chừng, đề phòng vạn nhất tới lái thuyền của chúng mất, và Tiểu Hắc lên xem thử."