Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 535: Công Viên Giải Trí Đêm Khuya (23)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:40:28
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Gia Hòa ừ một tiếng, tìm một chiếc ghế dài còn trống, kéo Lâm Viễn Chu cùng xuống.
"Chúng đợi ở đây ?" Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Ừ, nửa tiếng, thời gian tính là dài."
Hai xuống bao lâu, cô bé ngã lúc nãy khập khiễng tới.
Trên mặt cô còn vương nước mắt, hốc mắt đỏ hoe chằm chằm hai họ.
Cứ như thể họ là kẻ bạc tình bạc nghĩa nào đó .
Thẩm Gia Hòa ngay lập tức thấy cô , dùng khuỷu tay huých huých Lâm Viễn Chu, nhắc nhở: "Thấy , tìm tới kìa."
Lâm Viễn Chu vô cùng tán thưởng giơ ngón tay cái với Thẩm Gia Hòa: "Được đấy, vợ đoán chuẩn thật."
"Lát nữa kịch để xem ." Thẩm Gia Hòa đầy ẩn ý.
Ánh mắt Lâm Viễn Chu rơi cô gái .
Thẩm Gia Hòa nhắc một câu: "Giữ kỹ vòng tay."
"Cô nhắm vòng tay ?" Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Trong cái trò chơi phó bản ai nấy đều lo giữ mạng , còn thể rút thời gian để đối phó với chúng , chẳng qua là nhắm vòng tay thôi."
Lâm Viễn Chu kéo tay áo lên che bớt vòng tay.
Cô gái thấy hai vẫn đó như ông lớn, coi như khí.
Đành chủ động tiến lên, rụt rè gọi một câu: "Anh ơi, chị ơi."
Hai vẫn phản ứng, như thể thấy.
Cô gái đành tiến thêm một bước, chỉ thiếu chút nữa là lòng hai .
"Anh ơi! Chị ơi! Chào hai !" Cô gái cao giọng, chào hỏi nữa.
Lúc Thẩm Gia Hòa mới giả vờ như thấy, kinh ngạc thốt lên: "Á, em đang chào chị ? Xin nhé, chị cứ tưởng em đang chuyện với khác."
Cô gái nghẹn lời, nhưng vẫn vẻ yếu đuối mong manh: "Anh chị, nãy hai va em, chị xem, đầu gối em thương ."
Cô duỗi một chân , vết đỏ đầu gối vô cùng rõ ràng.
Đây là đến đòi nợ?
Thẩm Gia Hòa cô , gì.
Cô gái giơ chân lên cả mấy phút, thấy Thẩm Gia Hòa cứ chằm chằm mà lời nào, cũng thấy mỏi.
Đành lên tiếng nhắc nhở: "Chị ơi, nãy chị va em bỏ , em thương ."
Thẩm Gia Hòa cuối cùng cũng động tĩnh, dậy khỏi chỗ , tới, xổm xuống.
Ánh mắt thẳng vết thương.
Cô gái tưởng Thẩm Gia Hòa cuối cùng cũng thấy áy náy, mấp máy môi định gì đó, thì thấy Thẩm Gia Hòa đưa tay , dùng ngón tay chọc thẳng vết thương của cô .
Lực đạo còn mạnh.
Vết thương vốn đỡ đau, Thẩm Gia Hòa chọc một cái, cô gái đau đến mức hét t.h.ả.m một tiếng.
Đầu gối vốn chỉ trầy xước rướm m.á.u, giờ Thẩm Gia Hòa chọc , m.á.u trực tiếp chảy .
"Xin nhé, chị còn tưởng em bôi t.h.u.ố.c đỏ lên để ăn vạ, ngờ là thương thật." Thẩm Gia Hòa thu tay về, xin chẳng chút thành ý nào.
Lâm Viễn Chu đang bên cạnh cũng lon ton chạy tới, lấy một tờ khăn ướt đưa qua: "Vợ ơi, lau tay , đừng để vi khuẩn gì lây nhiễm."
"Các ..." Cô gái tức đến nghẹn họng, trong mắt đầy nước mắt, chắc là do nãy đau quá.
"Em ngã ngay mặt chị, chảy m.á.u tại chỗ, chẳng lẽ chị thấy ?" Cô gái nghiến răng nghiến lợi .
Thẩm Gia Hòa bừng tỉnh đại ngộ, như thể mới nhớ : "Ồ~ Em chuyện nãy , đúng là thấy, nhưng do em tự vững ngã ? Giờ đổ lên đầu chị?"
Cô gái cứng họng, bắt đầu diễn vẻ vô tội, cụp mắt xuống, nước mắt vương hàng mi, đến mức run lên bần bật.
Thấy chiêu tác dụng với Thẩm Gia Hòa, cô bèn chuyển hướng sang Lâm Viễn Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-535-cong-vien-giai-tri-dem-khuya-23.html.]
Còn , ở cái tuổi , phối hợp với dáng vẻ lê hoa đái vũ , cũng thực sự khiến thương xót.
Chỉ tiếc, Lâm Viễn Chu là .
"Cô nghĩ là lóc vài tiếng thì thể ăn vạ bọn chứ?" Lâm Viễn Chu cô gái .
Tiếng của cô gái khựng , giải thích cho một câu: "Em... em ý đó, em... em chỉ hai xin em một câu thôi."
"Xin ." Lâm Viễn Chu xin cực nhanh. "Được , cô thể ."
Cô gái: "..."
Cô cụp mắt, đáy mắt lóe lên một tia dị sắc.
"Được, em ." Nói xong, cô định cơ thể định xoay , kết quả chân trái đá chân , diễn ngay cho họ xem màn ngã sấp mặt tại chỗ.
Khoảng cách hai bên khá gần, cú ngã khéo sẽ ngã Lâm Viễn Chu.
Chỉ là... cô đ.á.n.h giá thấp thủ của Lâm Viễn Chu.
Ngay khi cô chuẩn ngã xuống, Lâm Viễn Chu nhanh hơn một bước, kéo Thẩm Gia Hòa lùi tránh .
Cô gái nữa ngã xuống đất, lẽ sợ đau, cô điều chỉnh tư thế, tiếp đất bằng đầu gối còn .
Hít~ Thế là xong, cả hai đầu gối đều đỏ, cân đối.
"Lần cũng chạm em nhé, em đừng vu oan là bọn chị va đấy." Thẩm Gia Hòa nhắc nhở.
Còn cùng Lâm Viễn Chu lùi thêm vài bước.
Cô gái phá phòng (break down), gào lên với hai : "Các lòng đồng cảm ! ngã như thế ngay mặt các ! Các giúp đỡ ?!"
"Em do chị đẻ , chị đồng cảm với em gì?" Thẩm Gia Hòa cạn lời .
"Em gái nhỏ , ăn vạ thì cũng quan sát cho kỹ, lòng đồng cảm thì đừng dán sát nữa, kết quả ."
Sắc mặt cô gái lúc xanh lúc trắng, đôi mắt chằm chằm Thẩm Gia Hòa.
Vẻ yếu đuối giả tạo mặt cũng biến mất.
"Hơn nữa em giả vờ yếu đuối, chẳng là lấy vòng tay của bọn chị ?" Thẩm Gia Hòa vạch trần sự thật.
Cô gái thêm gì nữa.
Họ mục đích của , chắc chắn sẽ đề phòng, cô dù dùng khổ nhục kế nữa cũng vô dụng.
Dứt khoát bò dậy, trừng mắt hai một cái bỏ .
Giải quyết xong chuyện của cô gái , Thẩm Gia Hòa Lâm Viễn Chu hỏi một câu: "Trong phó bản còn thể trẻ tuổi thế ?"
Lâm Viễn Chu giải thích: "Thường thì hiếm gặp, dù trong phó bản, hoặc là chấp niệm sâu, hoặc là kẻ đại ác, bình thường tuổi nhỏ sẽ xuất hiện hai loại ."
"Hơn nữa bản chất trong phó bản là cá lớn nuốt cá bé, tuổi nhỏ thì cơ bản sống qua nổi một phó bản."
Thẩm Gia Hòa theo bóng lưng cô gái xa.
Vừa nãy cô gần quan sát, dù là trạng thái da dẻ tướng mạo, đúng là một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Độ tuổi mà thể sống sót trong phó bản, xem đơn giản.
"Mời các chơi xếp hàng, Tàu Hải Tặc sẽ mở cửa năm phút nữa."
Trong loa phát thanh đột nhiên truyền đến tiếng thông báo.
Những chơi bên cạnh đó đều lục tục xếp hàng.
Cũng may tính là nhiều, cộng cả hai họ thì tổng cộng tám .
Về cơ bản đều là hai một nhóm.
Xem , đa đều tìm đồng đội trong thời gian ngắn.
Trước đó, Tàu Hải Tặc đang vệ sinh, bộ con tàu một màn sương đen bao phủ, lúc vệ sinh xong.
Sương đen Tàu Hải Tặc tan , lộ bộ con tàu khổng lồ.
Chỉ là con tàu toát một luồng khí lạnh âm u, khiến cảm thấy khó chịu.