Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 532: Công Viên Giải Trí Đêm Khuya (20)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:40:25
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Viễn Chu gật đầu, vén ống quần cô lên, ngón tay đặt lên bắp chân cô, bắt đầu xoa bóp.
Thẩm Gia Hòa thoải mái nheo mắt , quả nhiên hưởng thụ vẫn là sướng nhất.
Cô dứt khoát sấp xuống, để Lâm Viễn Chu tiện tay hơn.
Tay xoa bóp chân của Lâm Viễn Chu hề lơ là, xoa ân cần hỏi: "Thế nào? Lực ?"
"Được, tiếp tục ." Thẩm Gia Hòa như đại gia, duỗi thẳng sấp giường.
Lâm Viễn Chu thuận theo bắp chân cô lên, xoa đến đùi, thuận thế định xoa m.ô.n.g, Thẩm Gia Hòa xoay cắt ngang.
"Anh gì đấy? Sao xoa xoa mò lên !" Thẩm Gia Hòa trừng mắt Lâm Viễn Chu.
Lâm Viễn Chu vẻ mặt vô tội: "Thì nghĩ là chạy bộ cũng vận động đến m.ô.n.g, thuận tay xoa giúp em thôi mà."
Thẩm Gia Hòa đạp một cái n.g.ự.c : "Em mới tin! Anh chắc chắn là nhân cơ hội chiếm tiện nghi của em!"
Lâm Viễn Chu nhe răng "hề hề": "Đâu , đảm bảo trong sáng mà."
"Đảm bảo của với em giá trị." Thẩm Gia Hòa .
Bạch Sương thò đầu khỏi túi Lâm Viễn Chu, giơ tay hỏi: "Chị Thẩm, chủ nhân, tình huống em cần tránh ?"
"Biết còn về?" Bị cắt ngang thế giới hai , Lâm Viễn Chu cực kỳ khó chịu.
Bạch Sương bĩu môi: "Chủ nhân thật hổ."
Nói xong, vèo một cái chui về thức hải của Thẩm Gia Hòa.
Không còn Bạch Sương quấy rầy, tay Lâm Viễn Chu càng lúc càng mò lên cao.
Bị Thẩm Gia Hòa đập một cái hất : "Anh mà chuyện đó thì ngoài, về nhà ."
Vừa nhắc đến ngoài, Lâm Viễn Chu như quả bóng xì , mất hết sức lực.
Anh thả chân Thẩm Gia Hòa xuống, lăn trong, cùng Thẩm Gia Hòa.
Giường vốn nhỏ, Thẩm Gia Hòa một còn thấy chật, giờ Lâm Viễn Chu chen lên, giường càng chật hơn.
Thẩm Gia Hòa ghét bỏ đạp đạp : "Anh mà mệt thì tự tìm phòng trống mà , giường bé quá."
Lâm Viễn Chu kẹp hai chân , giữ c.h.ặ.t đôi chân đang loạn của cô, lúc mới mở miệng: "Anh mệt, chỉ dính lấy vợ thôi."
Lời sến súa , trơn tru thật!
Thẩm Gia Hòa cũng lười để ý đến , dịch trong, dù hai ở nhà cũng ôm ngủ thế , gì quen.
"Vợ ơi, em ngủ một lát , lát nữa gọi em dậy?" Lâm Viễn Chu .
Thẩm Gia Hòa lắc đầu: "Không ngủ , giờ là rạng sáng , em sợ ngủ quên mất, nghỉ ngơi một chút thôi, lát nữa còn nhiệm vụ."
"Được, thế em còn chỗ nào mỏi , xoa cho?" Lâm Viễn Chu ân cần hỏi.
Thẩm Gia Hòa tóm lấy cái tay đang định thò tới của : "Thôi khỏi, cứ im thế , đối với em là sự giúp đỡ lớn nhất !"
Lâm Viễn Chu ngoan ngoãn , chỉ đặt tay lên eo cô.
Thẩm Gia Hòa dựa một lúc, đột nhiên nhớ tới giấc mơ dạo gần đây, thuận miệng .
"Dạo , em mơ một giấc mơ."
"Mơ gì thế?" Lâm Viễn Chu thuận thế hỏi.
Thẩm Gia Hòa rũ mắt : "Mơ thấy đang gọi em, em chạy đuổi theo mãi, nhưng đuổi kịp."
Lâm Viễn Chu an ủi: "Có thể là do phó bản nhiều quá, phó bản nào cũng bận rộn, nên mơ cũng thấy mấy cái đó."
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Ừ, em cũng nghĩ thế, nhưng một , em đuổi kịp đó, kết quả là phiên bản phóng to của chính , dọa em giật cả ."
Tay Lâm Viễn Chu khựng , theo bản năng hỏi: "Còn mơ thấy chuyện gì khác ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-532-cong-vien-giai-tri-dem-khuya-20.html.]
"Không ." Thẩm Gia Hòa lắc đầu, "Mơ thấy cảnh đó xong là em tỉnh, đó cũng mơ thấy chuyện nữa."
Vừa , Thẩm Gia Hòa ngước mắt Lâm Viễn Chu: "Anh xem, giấc mơ của em, đang báo điều gì ?"
Lâm Viễn Chu đưa tay véo má cô: "Đừng nghĩ nhiều, thể chỉ là do quá mệt mỏi nên mơ thôi."
Thẩm Gia Hòa nhắm mắt, lười biếng đáp một tiếng: "Nói cũng đúng."
Nằm một lúc, Thẩm Gia Hòa cảm thấy đỡ hơn chút, liền dậy.
Lâm Viễn Chu thấy cô dậy, chống nửa cô: "Sao thế? Không nghỉ thêm chút nữa?"
Thẩm Gia Hòa ngáp một cái: "Thôi, nữa là nhũn đấy, chuẩn tàm tạm , dậy tiếp tục thôi."
Lâm Viễn Chu cùng cô dậy.
Thẩm Gia Hòa lấy cuốn sổ tay , đặt lên bàn, bắt đầu nghiên cứu.
Hiện tại cô còn ba trò chơi thành, xem xem trò nào tiện đường .
"Đang xem trò chơi ?" Lâm Viễn Chu ghé sát , đặt cằm lên vai cô.
"Ừ, còn ba trò xong, xem tiếp theo ." Thẩm Gia Hòa trả lời.
Lâm Viễn Chu cũng sổ tay, quét một vòng, chỉ một cái : "Chơi cái , lãng mạn phết."
Thẩm Gia Hòa theo hướng tay Lâm Viễn Chu chỉ, Vòng đu khổng lồ.
Hiển thị cũng là nhãn xanh, chắc sẽ quá khó.
Nghĩ bụng đu bình thường thì cũng chỉ là một vòng, trong phó bản thì cùng lắm là thêm thắt chút sự cố, ví dụ như xoay tròn lắc lư các kiểu.
Đối với cô mà , hệ khó khăn cao.
Thẩm Gia Hòa gật đầu: "Được."
Xác định xong mục tiêu, Thẩm Gia Hòa cất sổ tay , từ trong nhẫn gian lấy một bát mì.
Bận rộn lâu như , sớm đói .
Thấy cô tách đũa ăn, cũng chẳng lấy cho một phần, Lâm Viễn Chu bên cạnh ý kiến.
"Vợ ơi, của ?" Lâm Viễn Chu hỏi.
Thẩm Gia Hòa nhướng mày, buồn hỏi: "Anh là quỷ dị, cần ăn ? Lãng phí thức ăn gì."
Lâm Viễn Chu đáng thương chằm chằm cô: " cũng thèm mà."
Thẩm Gia Hòa đưa bát mì ăn hai miếng đến mặt , hào phóng : "Được , cho ăn hai miếng đỡ thèm."
Lâm Viễn Chu cúi đầu bát mì, Thẩm Gia Hòa.
Sau đó ghé sát , hôn thẳng lên môi cô.
Thẩm Gia Hòa ăn hai miếng mì, môi còn vương chút vị nước dùng.
Lâm Viễn Chu thực hiện ý đồ, l.i.ế.m môi một cái, cợt nhả: "Ừm, mì vị ngon đấy."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Cảm giác Lâm Viễn Chu học hư !
"Anh còn ăn ?" Thẩm Gia Hòa chỉ bát mì bàn.
Lâm Viễn Chu cong mắt : "Anh nếm thử vị , ăn nữa , vợ ăn ."
Thẩm Gia Hòa kéo bát mì về, cũng chẳng để ý nụ hôn .
Quan hệ giữa hai , ăn môi ăn miệng nhiều , quen.
Giải quyết xong bát mì, lúc mới khỏi phòng nhỏ, chuẩn về phía Vòng đu .