Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 529: Công Viên Giải Trí Đêm Khuya (17)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:40:22
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ quỷ áo trắng bỗng khựng , rõ ràng ngờ Thẩm Gia Hòa nhận .
Im lặng một lúc mới hỏi: "Sao ngươi nhận ?"
"Tay của bà." Thẩm Gia Hòa chỉ tay ả.
Nữ quỷ áo trắng cúi đầu , phát hiện tay áo rộng thùng thình che hết tay, để lộ một đoạn ngón tay nhỏ.
Ngón tay gầy guộc đen đúa nổi bật hẳn nền áo trắng.
"Ngươi cũng thông minh đấy, đường mười thì c.h.ế.t chín, ngờ ngươi hóa giải hết." Nữ quỷ áo trắng từ từ đáp xuống thuyền.
Thân hình dần còng xuống, áo trắng dần chuyển sang màu đen.
Chẳng mấy chốc, biến thành bộ dạng bà lão như cũ.
"Không đ.á.n.h nữa ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.
Bà lão cầm một cái mái chèo, khẽ : "Có quy tắc, các ngươi nhận phận của thì tấn công nữa."
Thẩm Gia Hòa chỗ , bầu khí căng thẳng dịu ít.
Trên mặt nước còn nổi lềnh bềnh x.á.c c.h.ế.t của nhiều côn trùng, là tiếng hét lúc nãy rụng xuống.
Bà lão bắt đầu chèo thuyền , Bạch Sương bay lượn một vòng quanh bà lão, dừng mặt Thẩm Gia Hòa, : "Chị Thẩm, chị cần lo, nếu bà dám giở trò gì nữa, em c.h.é.m c.h.ế.t bà luôn."
Nói xong, sang Lâm Viễn Chu, chút ghét bỏ: "Chủ nhân, thế, bảo vệ chị Thẩm, còn để em tay."
Lâm Viễn Chu thu hết xúc tu về, lườm cô bé một cái: "Vừa mày xuất hiện tao cũng giải quyết ."
"Xí, em mới tin." Bạch Sương lượn lờ một vòng, bên cạnh Thẩm Gia Hòa, nũng: "Chị Thẩm, trong nhà ma nguy hiểm trùng trùng, chị cứ để em theo ."
Thẩm Gia Hòa đồng ý: "Được."
Bạch Sương lập tức biến thành hình dạng bé gái, đặt m.ô.n.g lòng Thẩm Gia Hòa, dựa đầu n.g.ự.c cô.
"Chị Thẩm, em nhớ chị quá ~"
Vừa mới cọ mặt một cái, Lâm Viễn Chu xách gáy, lôi về phía lòng .
Bạch Sương đẩy tay lên n.g.ự.c , giãy giụa: "Em ở trong lòng , buông !"
"Chị Thẩm của mày luôn chú ý xung quanh, thời gian quản mày , mày cứ ở chỗ tao là nhất." Lâm Viễn Chu .
Bạch Sương tức phồng má: "Trên chủ nhân mùi thối, em ở trong lòng ."
"Thế mày ở , tùy mày chọn." Lâm Viễn Chu cực kỳ hào phóng .
Bạch Sương , cuối cùng ánh mắt dừng mặt Lâm Viễn Chu, mạnh miệng : "Em lên đầu ."
Lâm Viễn Chu: "..."
Thẩm Gia Hòa: "Phụt"~ "Ha ha ha ha!"
Thực sự nhịn .
Lâm Viễn Chu đen mặt, âm trầm Bạch Sương: "Tao cho mày cơ hội nữa đấy."
Bạch Sương lườm Lâm Viễn Chu, hừ lạnh: "Chủ nhân, lời giữ lời."
Lâm Viễn Chu: "..."
Hít sâu một , với Bạch Sương: "Mày biến nhỏ chút nữa."
Bạch Sương chút tình nguyện: "Hình dạng trẻ con loài chỉ to thế thôi, em biến nhỏ gì?"
"Biến nhỏ dễ mang theo." Lâm Viễn Chu .
Bạch Sương tuy lắm, nhưng ánh mắt đe dọa của Lâm Viễn Chu, đành thỏa hiệp, miễn cưỡng biến thành con b.úp bê bé bằng bàn tay.
Lâm Viễn Chu nhét cô bé túi áo , chỉ để lộ mỗi cái đầu ngoài.
"Mày cứ ở trong túi, nếu thấy nguy hiểm gì thì chui ." Lâm Viễn Chu .
Bạch Sương tuy ấm ức nhưng vẫn ngoan ngoãn trong túi Lâm Viễn Chu.
Thuyền một lúc thì cập bờ.
Từ nãy đến giờ, hai bên vách tường đều điêu khắc đủ loại quái vật kỳ dị.
Mấy thứ đó chẳng giống thứ gì lành.
Hai một b.úp bê xuống thuyền, bà lão chống thuyền định rời , Thẩm Gia Hòa gọi giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-529-cong-vien-giai-tri-dem-khuya-17.html.]
"Bà bà, hỏi một câu ?"
"Không ." Bà lão từ chối thẳng thừng.
Thẩm Gia Hòa: "..."
Đây là sợ cô độc mồm độc miệng bà ?
Rút kinh nghiệm từ , Thẩm Gia Hòa ho nhẹ một tiếng, giải thích: " chỉ hỏi xem, mấy thứ điêu khắc tường là cái gì thôi?"
Bà lão liếc cô, lạnh lùng : "Các ngươi trong là mấy thứ đó là gì ngay."
Nói xong, bà chèo thuyền thẳng, một chút cũng dây dưa với Thẩm Gia Hòa.
Biết thế lúc nãy nương miệng .
Bà lão chèo thuyền mất, bỏ hai ở đó.
Lên bờ xong là một hang đá.
Hai bên hang đá đều ánh sáng, chỉ là ánh sáng vẫn mang màu xanh xám.
Hai cùng trong.
Lòng bàn tay bỗng ấm lên, sang , là Lâm Viễn Chu nắm lấy tay cô.
"Vợ ơi, sợ, cứ nắm tay , kẻo lát nữa lạc đường." Lâm Viễn Chu chớp chớp mắt cô.
Thẩm Gia Hòa cũng từ chối, ánh mắt dần chuyển sang những bức tượng tường.
Tượng tường điêu khắc quái dị, con hổ, bốn chân biến thành tay chân , nhưng vẫn giữ nguyên.
Có con bướm, mặt mọc cánh.
Toàn là mấy thứ như thế.
Nhìn một vòng, chẳng con nào bình thường.
Tiếp tục trong, gian rộng hơn một chút.
Là một hang động khổng lồ, bốn góc hang động đều là những bức tượng mặt mũi dữ tợn.
Bốn bức tượng trông vẻ bình thường hơn chút, ngoại trừ khuôn mặt xanh nanh vàng thì ít nhất thể cũng là .
Còn ở vị trí trung tâm, đặt một đống đá điêu khắc xong.
Đám đá đó gần như mới điêu khắc một nửa.
Chỉ tạc đường nét phía , thể đại khái bản thể của nó.
"Đây là đá điêu khắc xong." Thẩm Gia Hòa chỉ đống đá ở giữa .
Lâm Viễn Chu gật đầu: "Ừ, chắc là thời gian gấp quá, kịp thành."
Vừa dứt lời, đám đá thành đó đột nhiên bắt đầu cử động.
Tiếng đá ma sát xuống mặt đất rõ mồn một.
"Bùm"! Một tiếng.
Một tảng đá bất ngờ nổ tung, đá vụn bay về phía họ.
Lâm Viễn Chu kéo cô né sang một bên.
Chỉ thấy tảng đá nổ tung , từ giữa bò một con quái vật cá chân .
Cái đầu cá đó còn cứ chằm chằm lên trần nhà, mắt cá ở hai bên, nó thì nghiêng sang.
Mới thể thấy hai họ.
Thẩm Gia Hòa thực sự nhịn , con quái vật trông buồn quá thể!!!
"Ha ha ha ha!"
Điểm của cô thấp, .
Quái vật đầu cá chân tiếng của Thẩm Gia Hòa chọc giận, cái miệng cá hướng lên trần nhà đóng mở liên tục, giận dữ: "Ngươi cái gì?!"
Thẩm Gia Hòa tém tém : "Xin , ngươi trông buồn quá."
Nói xong, ngừng một chút, bổ sung: "Không bảo ngươi nhé."