Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 503: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (32)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:32:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn mặt hồ phẳng lặng mắt, Thẩm Gia Hòa nhặt một hòn đá đất, ném tòm xuống hồ.

 

Tiếng "tõm" vang lên, hòn đá chìm xuống nước, cảm giác khá sâu.

 

Suy nghĩ một lát, cô lấy cái áo lúc đưa cho Lâm Viễn Chu mặc , dùng d.a.o nhỏ xé cái áo thành từng dải, đem từng dải vải buộc nối với thành bốn đoạn, một đầu buộc hòn đá lớn.

 

Thẩm Gia Hòa thừa sức lực, cô dùng sức ném mạnh hòn đá, ném thẳng xuống nước.

 

Bạch Sương ở bên cạnh chút kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi một câu: "Thẩm tỷ tỷ, chị thế liệu ném trúng chủ nhân , chủ nhân cũng đang ở trong hồ mà."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Quên béng mất chuyện !

 

"Bản thể đáy hồ, một hòn đá thôi mà, chắc chắn sẽ , chẳng lẽ yếu đến thế." Thẩm Gia Hòa nhỏ.

 

Bạch Sương gật đầu tán thành: "Cũng đúng, nếu chủ nhân yếu như thì xứng chủ nhân của em ."

 

Đợi hòn đá chìm xuống đáy, Thẩm Gia Hòa đếm dải vải, còn thừa ba đoạn, tính toán độ chìm xuống thì nước cũng sâu lắm, tầm hai mét rưỡi.

 

"Chỗ gần bờ sâu hai mét rưỡi, bơi xa một chút thể sẽ sâu hơn." Thẩm Gia Hòa phân tích.

 

Bạch Sương Thẩm Gia Hòa, nhỏ giọng : "Thẩm tỷ tỷ, chị để em lao thẳng xuống nước xem giúp chị cũng mà."

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Bạch Sương tiếp tục : "Em là kiếm, sợ nước, em trực tiếp xuống nước xem giúp chị là xong."

 

Hại cô còn xé mất một cái áo!

 

"Sao nãy em ?" Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Bạch Sương lí nhí giải thích: "Em tưởng chị xé áo để gì, nên can thiệp."

 

Thẩm Gia Hòa gật đầu, chút khách khí chỉ huy: "Vậy em xuống , xem đáy nước cái gì, lối lâu đài cổ ."

 

"Được!" Bạch Sương đồng ý vô cùng sảng khoái.

 

Nhận lệnh xong, cô nàng lao thẳng xuống nước, loáng cái mất tăm.

 

Thẩm Gia Hòa cũng lo lắng, Bạch Sương là linh kiếm, đáy nước ngoại trừ Lâm Viễn Chu , chắc chẳng ai đ.á.n.h cô nàng.

 

Thẩm Gia Hòa tìm một bóng cây nấp một lát, bên hồ cây lớn che nắng, mặt trời chiếu thẳng xuống, nóng quá.

 

Ngồi bờ mười phút, Bạch Sương mới từ nước lao lên.

 

"Thẩm tỷ tỷ! Thẩm tỷ tỷ!" Bạch Sương phấn khích gọi.

 

Thẩm Gia Hòa tưởng cô nàng tìm thấy lối lâu đài cổ, vội hỏi: "Sao ? Lối lâu đài cổ nước ?"

 

"Không , em tìm thấy." Bạch Sương lắc đầu.

 

Thẩm Gia Hòa: "..."

 

Thế cô nàng kích động cái gì?

 

Bạch Sương dường như cảm thấy đủ rõ ràng, dứt khoát biến thành hình , bắt đầu khoa tay múa chân miêu tả.

 

"Thẩm tỷ tỷ, đáy nước một con rồng đang cuộn đấy! Con rồng siêu to khổng lồ luôn, con rồng đó còn cực kỳ, màu trắng bạc, em ở nước từ xa thấy !"

 

Bạch Sương dang rộng hai tay, cố gắng diễn tả con rồng đó to đến mức nào.

 

"Hơn nữa đầu nó hai cái sừng, trông ngầu lắm!"

 

Thẩm Gia Hòa xoa đầu cô nàng, một tiếng: "Ta bảo em xuống gì? Em quên ?"

 

"À, đo độ sâu nước và tìm lối lâu đài cổ, em thấy lối nào cả, đáy nước tối om, ngoài con rồng đó thì chẳng thấy gì hết." Bạch Sương vẫn còn nhớ sứ mệnh của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-503-sinh-ton-noi-rung-mua-32.html.]

"Độ sâu nước thì chỗ bông sen ở giữa hồ sâu, con rồng đó cuộn ngay bên nó, độ sâu bảy tám mét."

 

"Dưới đáy nước, ngoài rồng thì cũng thứ gì nguy hiểm khác."

 

"Thẩm tỷ tỷ, em cảm thấy con rồng đó chắc là chủ nhân đấy! Vừa nãy em lượn một vòng quanh nó, nó cũng nổi giận, chỉ ngước mắt em một cái xuống ngủ tiếp, bản thể của chủ nhân trai thật!"

 

Bạch Sương sắp mê trai đến nơi .

 

Thẩm Gia Hòa bộ dạng của cô nàng, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Em xuống chỉ để ngắm rồng thôi , cái khác ?"

 

Bạch Sương "hề hề": "Con rồng nước nổi bật quá mà, liếc mắt cái là thấy ngay."

 

Bạch Sương Thẩm Gia Hòa, tiếp tục hỏi: "Thẩm tỷ tỷ, chúng qua đó ? Có thể hái đóa sen màu ."

 

"Lúc nóng quá, từ từ , hơn nữa xung quanh đây cũng bao nhiêu đang rình rập, chúng mà bơi hái lúc , chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu công kích của ." Thẩm Gia Hòa giải thích một câu.

 

Bạch Sương quanh một vòng, yên tĩnh lắm mà, ai .

 

"Có rình thật ?" Bạch Sương hỏi.

 

Thẩm Gia Hòa ừ một tiếng, đưa tay chỉ về phía một ngọn núi: "Em kỹ phía bên xem."

 

Bạch Sương theo hướng Thẩm Gia Hòa chỉ, chẳng thấy gì cả.

 

Cô nàng đầy đầu dấu hỏi, nheo mắt quan sát kỹ lưỡng.

 

Phát hiện một cái cây ngọn núi, một bóng lướt qua, đúng là thật!

 

Vị trí đó đối diện ngay mặt hồ, thể rõ nhất cử nhất động mặt hồ.

 

"Còn cả đám bên hồ nữa." Thẩm Gia Hòa tiếp tục chỉ một hướng khác.

 

Bạch Sương kỹ theo hướng đó, trong một góc nhỏ bên hồ, cũng đang rạp ở đó.

 

Trời nóng thế mà cũng im , đúng là dũng sĩ!

 

Quả nhiên nhiều đang chằm chằm mặt hồ, hổ rình mồi.

 

Bạch Sương cảm thán một câu: "Bọn họ gian xảo thật!"

 

"Đợi trời tối tính tiếp, như hành động sẽ thuận tiện hơn, lỡ như trong tay bọn họ cung tên ná cao su gì đó, chúng hái hoa sen , e là cũng lên bờ nổi." Thẩm Gia Hòa .

 

Bạch Sương đùng đùng nổi giận: "Đám thật đáng ghét, bản nỗ lực, cứ thích rình mò khác, đúng là thấy khác mà!"

 

Thẩm Gia Hòa xoa cái đầu đang tức giận của cô nàng, cong mắt : "Chúng hiện tại lâu đài cổ , vội, tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi chút , đợi tối tính."

 

Bạch Sương gật đầu, theo Thẩm Gia Hòa đến một chỗ râm mát.

 

Chỗ gần hồ, cây nhiều loại côn trùng lạ, cũng may Bạch Sương ở đây, lũ côn trùng gần đều lạnh Bạch Sương dọa chạy mất.

 

Không đường, so với tình cảnh đó thì hôm nay rõ ràng thoải mái hơn nhiều, Thẩm Gia Hòa dựa ba lô, thuận tay lấy ít quả trong túi gặm.

 

Đám núi cũng kiên nhẫn thật, lâu như mà vẫn im bất động .

 

Lần bao nhiêu phó bản , rừng mưa rộng lớn thế mà cô gặp nhiều chơi như , ước chừng lượng chơi tham gia đông.

 

Đợi mãi đến tối, Thẩm Gia Hòa mới bắt đầu quan sát.

 

Đám quả nhiên cũng nghĩ giống Thẩm Gia Hòa.

 

Ban ngày động thủ thì mục tiêu quá lớn!

 

Sau khi trời tối hẳn, đám cuối cùng cũng kìm nén nữa, bắt đầu lén lút tiếp cận mặt hồ.

 

Đến đêm, đóa hoa màu sắc rực rỡ giữa hồ mà còn phát sáng!

 

Trong màn đêm , nó trở nên nổi bật một cách lạ thường!

 

 

Loading...