Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 501: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (30)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:32:10
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gật đầu, vô cùng dứt khoát thừa nhận: "Thích."
"Vậy bà xã, em sờ thử ?" Giọng Lâm Viễn Chu trầm thấp, trong giọng mang theo một sự quyến rũ khó tả.
Thẩm Gia Hòa đưa tay lên, chạm đôi tai của .
Xúc cảm lông xù mềm mại, sờ sướng tay thật!
Cảm giác so với lúc là thú, đôi tai khi ở dạng dường như còn thoải mái hơn.
"Đuôi sờ luôn ?" Lâm Viễn Chu tiếp tục hỏi.
Lúc đây, Lâm Viễn Chu chẳng giống thỏ chút nào, mà giống một con hồ ly tinh chuyên mê hoặc chúng sinh hơn.
Thẩm Gia Hòa cũng chẳng khách sáo, đưa tay mò phía m.ô.n.g .
Đuôi thỏ cũng lông xù mềm mại.
Đang sờ đến hăng say.
Bạch Sương từ đằng xa vội vã bay về: "Chủ nhân, Thẩm tỷ tỷ, em mang đá về cho hai đây, mau hạ nhiệt !"
Nói xong, liền thấy một tảng đá băng to bằng cái đầu bay tới, suýt chút nữa đập trúng mặt Lâm Viễn Chu.
May mà Bạch Sương phanh kịp thời.
Nhìn bộ dạng hai lúc , tay Thẩm Gia Hòa còn đang đặt m.ô.n.g chủ nhân nhà ... mưu đồ bất chính!
Bạch Sương hai , hỏi một câu: "Có em về đúng lúc ?"
Thẩm Gia Hòa ngượng ngùng rút tay về, giả vờ như chuyện gì: "Không, em về đúng lúc lắm."
"Tảng băng của em lấy về công cốc ?" Bạch Sương tảng băng lớn đang ôm.
Bạch Sương lúc vẫn là hình dáng thanh kiếm, mũi kiếm xiên một tảng băng lớn mang về.
Chắc là tìm thấy nước ở đó, trực tiếp đóng băng nước mang về.
"Không công cốc ." Thẩm Gia Hòa , đưa tay nắm lấy Bạch Sương, hướng đầu tảng băng về phía Lâm Viễn Chu, nhét lòng , "Vừa dùng để hạ hỏa cho ."
Lâm Viễn Chu tảng băng cho rùng một cái, cơ thể khẽ run rẩy, ngước mắt Thẩm Gia Hòa, tội nghiệp : "Bà xã, lạnh."
"Vừa nãy chẳng kêu nóng lắm , giờ hạ nhiệt là ." Thẩm Gia Hòa .
Lúc là buổi tối, trong rừng mưa chút lạnh, còn ôm tảng băng to thế , Thẩm Gia Hòa cũng thấy lạnh sống lưng, bất giác dịch m.ô.n.g xa Lâm Viễn Chu một chút.
"Chủ nhân, còn nóng ? Còn nóng thì em lấy thêm ít băng nữa." Bạch Sương hỏi một câu.
Lâm Viễn Chu: "..."
Cái đồ phá đám ! Một chút mắt quan sát cũng ?!
"Không cần , cảm ơn ý của ngươi !" Lâm Viễn Chu như .
Bạch Sương rút kiếm , để tảng băng cho Lâm Viễn Chu: "Không cần khách sáo, đây là việc em nên mà."
Bầu khí ám mới tạo , vì tảng băng của Bạch Sương mà tan thành mây khói.
Lâm Viễn Chu ném tảng băng sang một bên, ban đầu do d.a.o động năng lượng định nên mới nóng lên.
Đợi tai thỏ và đuôi mọc xong thì đỡ hơn nhiều .
Thấy Thẩm Gia Hòa đang thu dọn ba lô, trong đó còn nhiều quả dại hái ban ngày.
Lúc lấy gặm hai miếng, lót là .
Vì ban ngày đường ăn suốt nên Thẩm Gia Hòa giờ cũng thấy đói lắm.
Thời gian còn sớm, đến giờ nghỉ ngơi .
Cô trải túi ngủ , đang định chui ngủ thì Lâm Viễn Chu sán gần.
"Bà xã~" Hắn khẽ gọi.
Thẩm Gia Hòa liếc : "Sao thế?"
"Anh cũng ngủ cùng em!" Lâm Viễn Chu tiếp tục sán .
Thẩm Gia Hòa: "..."
Trước Lâm Viễn Chu là thỏ, nhỏ xíu một con, ngủ cùng chỉ tốn chút chỗ, giờ biến thành một đống to đùng thế .
Cái túi ngủ mà nhét .
"Không ." Thẩm Gia Hòa chút suy nghĩ từ chối thẳng thừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-501-sinh-ton-noi-rung-mua-30.html.]
Đôi tai đầu Lâm Viễn Chu lập tức rũ xuống, tai của dường như liên kết với tâm trạng.
Vừa thất vọng là tai rũ ngay.
"Túi ngủ chỉ bấy nhiêu thôi, ngủ cùng ." Thẩm Gia Hòa giải thích.
Lâm Viễn Chu cô: "Anh cũng kén chọn, thể sấp em ngủ."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Câu mà đen tối thế nhỉ?
Thẩm Gia Hòa gõ nhẹ đầu , từ chối: "Không ! Bản nặng bao nhiêu trong lòng ? Cậu đè lên , sợ tắt thở ?"
Lâm Viễn Chu ở bên cạnh thở ngắn than dài, than thở cởi áo .
Cứ thế để trần phịch xuống bên cạnh cô.
Thẩm Gia Hòa: "???"
"Cậu than thì cứ than, đang yên đang lành cởi áo gì?" Thẩm Gia Hòa cạn lời.
Làm như bọn họ đang ở kênh nào đó dành cho trẻ em .
"Nóng mà, cởi áo cho mát mẻ chút." Lâm Viễn Chu hùng hồn , còn dùng tay quạt phẩy phẩy trong khí.
Thẩm Gia Hòa chỉ tảng băng Lâm Viễn Chu ném sang một bên.
"Nếu thấy nóng thì thể ôm tảng băng mà ngủ."
"Thế thì !" Lâm Viễn Chu lập tức từ chối, "Buổi tối ngủ lạnh quá sẽ cảm đấy."
Thẩm Gia Hòa chọc , nhịn phì thành tiếng: "Cậu nghĩ quỷ dị còn thể cảm cúm ?"
"Nhỡ đấy." Lâm Viễn Chu mặt dày sán gần.
Thẩm Gia Hòa chui túi ngủ xuống: "Nếu nhỡ thì sẽ giúp hỏa táng."
Lâm Viễn Chu: "..."
Bà xã vẫn hài hước như khi.
Dù trong phó bản da dày thịt béo, ngủ đất cũng chẳng .
Lâm Viễn Chu hai tay gối đầu, lên bầu trời.
Vì mấy hôm trời mưa xong, bầu trời lúc sáng, cả trăng cả .
"Bà xã, em bầu trời xem, ?" Lâm Viễn Chu nghiêng đầu hỏi.
Thẩm Gia Hòa theo tầm mắt , khẽ ừ một tiếng: "Ừm, ."
Lâm Viễn Chu dịch sát trong thêm chút nữa: "Bà xã, nếu em thể hôn một cái thì càng tuyệt hơn."
Thẩm Gia Hòa: "..."
Biết ngay là miệng ch.ó mọc ngà voi mà.
Nhìn đang ở ngay sát bên cạnh, còn cố tình nhắm mắt chờ đợi.
Đáy mắt Thẩm Gia Hòa thoáng qua vẻ bất lực, nhưng vẫn rướn lên, in một nụ hôn lên má .
Người đàn ông đang nhắm mắt bỗng mở to mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc Thẩm Gia Hòa, chắc là ngờ cô sẽ hôn thật.
Kinh ngạc qua , mặt lập tức bằng nụ tươi rói, hì hì Thẩm Gia Hòa: "Bà xã, em thật đấy, cũng hôn em một cái."
Thẩm Gia Hòa còn kịp từ chối, Lâm Viễn Chu lồm cồm bò dậy, đôi môi chuẩn xác in lên môi cô.
Cứ tưởng sẽ sâu sắc nụ hôn , hôn mãi buông.
Không ngờ Lâm Viễn Chu hôm nay vô cùng chừng mực, chỉ mổ nhẹ lên môi cô một cái buông .
Sau đó ngu ngơ: "Bà xã, môi em ngọt thật."
Thẩm Gia Hòa chút cạn lời .
"Ngủ , ở đây canh đêm, buổi tối sẽ chuyện gì ." Lâm Viễn Chu tiếp tục .
Thẩm Gia Hòa khẽ ừ một tiếng, lẽ vì Lâm Viễn Chu bên cạnh, cảm giác dựa dẫm quen thuộc khiến cô thả lỏng hơn nhiều.
Cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt chẳng mấy chốc nặng trĩu.
Đầu nghiêng sang một bên, cả chìm giấc ngủ mê man.