Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 497: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (26)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:32:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bầy sói tấn công bộ, vẫn còn một nhóm nhỏ cách đó xa để theo dõi.

 

Bầy sói huấn luyện trật tự, cứ lao lên chiến đấu đến cùng, mà chơi trò chiến thuật xa luân.

 

Một nhóm lao c.ắ.n xé, đầy mười phút, bắt đầu lùi về, đổi một nhóm khác lên.

 

Cứ như , tiêu hao thể lực của nhóm Vương Manh.

 

Nửa tiếng đầu, bốn còn sức để đối phó, thời gian càng dài, sự mệt mỏi của họ càng tăng.

 

thì sói trong rừng mưa, hình còn to hơn sói thường một vòng, thể lực cũng mạnh, đối phó tốn sức.

 

Đại Lý đề phòng, một con sói c.ắ.n trúng cổ.

 

“A a!!” Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, Đại Lý bắt đầu giãy giụa.

 

con sói nếm mùi m.á.u, dù giãy giụa thế nào, nó vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t buông.

 

Mùi m.á.u Đại Lý thu hút sự chú ý của những con sói khác.

 

Bầy sói dường như đói lắm , tìm điểm đột phá, liền lũ lượt lao tới.

 

“A!!!” Tiếng hét t.h.ả.m thiết càng lớn hơn.

 

Tiểu Lý thấy trai bầy sói quật ngã, đôi mắt đỏ ngầu, định lao lên chiến đấu, liền Vương Manh kéo .

 

thấp giọng quát: “Đừng qua đó! Cậu sống nữa ?!”

 

…” Giọng Tiểu Lý đầy vẻ lo lắng.

 

Vương Manh hạ thấp giọng: “Anh sống , qua đó chỉ càng kích động bầy sói, đến lúc đó ngay cả cũng sống nổi!”

 

Bàn tay buông thõng bên hông của Tiểu Lý dần nắm c.h.ặ.t, đôi mắt đỏ ngầu.

 

cổ tay Vương Manh nắm c.h.ặ.t, cho qua.

 

Tiếng hét của Đại Lý dần yếu , thể đổ sầm xuống đất.

 

Gần như ngay lập tức, bầy sói đều chạy tới, như những con mãnh thú đói lâu ngày, tất cả bắt đầu c.ắ.n xé.

 

“Anh…” Tiểu Lý định gọi, Vương Manh bịt miệng .

 

“Không c.h.ế.t thì im miệng!” Vương Manh .

 

Trong mắt Tiểu Lý đầy nước mắt, cứ thế trai bầy sói ăn thịt, cuối cùng nhắm mắt.

 

Sau khi bầy sói gặm xong, Đại Lý chỉ còn một bộ xương trắng.

 

Chúng dường như ăn no, tấn công ba còn nữa.

 

Bắt đầu rút lui một cách trật tự.

 

Không lâu , tất cả đều tản .

 

Tiểu Lý cảnh trai c.h.ế.t t.h.ả.m, ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống đất, nức nở.

 

Họ bao giờ ngờ rằng, chỉ trong một đêm, chịu cảnh em ly biệt…

 

Khóc xong, ngẩng đôi mắt đỏ hoe Thẩm Gia Hòa, đáy mắt đầy hận thù.

 

Dường như Thẩm Gia Hòa mới là thủ phạm g.i.ế.c c.h.ế.t em họ.

 

“Là cô! Tất cả là vì cô! Anh mới c.h.ế.t!” Tiểu Lý chằm chằm Thẩm Gia Hòa, nghiến răng nghiến lợi .

 

Cái nồi đổ xuống thật bất ngờ.

 

Thẩm Gia Hòa Tiểu Lý, khẽ nhíu mày, mở miệng : “Thằng đàn ông hạ đẳng!”

 

Tiểu Lý ngẩn , rõ ràng là hiểu ý trong lời của Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa ngại giải thích cho một : “Sự bất tài của , đổ lên khác, để đổi lấy sự bình yên trong lòng?”

 

Một câu , chọc giận Tiểu Lý, gần như gầm lên: “Cô rõ ràng khả năng đối phó với bầy sói đó! ! Cô trơ mắt sói c.ắ.n c.h.ế.t!”

 

“Cái c.h.ế.t của đều là do cô!”

 

Ồ hô! Đây là định đổ hết lên đầu cô.

 

Thẩm Gia Hòa với vẻ mặt như một thằng ngốc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-497-sinh-ton-noi-rung-mua-26.html.]

Lười ở đây đôi co với .

 

Tiểu Lý càng càng tức: “Lúc nãy bầy sói đến, cô rõ ràng thể dùng một kiếm xử lý chúng! quan tâm, mặc cho bầy sói lao lên c.ắ.n xé chúng !”

 

“Nếu… nếu lúc nãy cô tay, c.h.ế.t! Hu hu hu hu! Anh c.h.ế.t!”

 

Sự mệt mỏi khi đối phó với bầy sói, cùng với cơn giận lúc , khiến Tiểu Lý kiệt sức quỳ sụp xuống đất, ôm mặt, nức nở .

 

Vương Manh cũng ngăn cản nữa, chỉ Thẩm Gia Hòa với ánh mắt mấy thiện cảm.

 

thì lúc đội của họ mất một .

 

Đối mặt với ánh mắt của mấy , Thẩm Gia Hòa hề sợ hãi, đặt Bạch Sương sang một bên.

 

Bạch Sương thuộc tính hàn, tuy cố ý tỏa hàn khí, nhưng giữa đêm hôm thế cầm trong tay vẫn chút lành lạnh.

 

Cứ coi như bên cạnh đang sủa bậy .

 

Tiểu Lý khi nức nở đất xong, liền bò dậy.

 

Cậu thẳng Thẩm Gia Hòa, lao thẳng tới, “Đều tại cô! Anh mới c.h.ế.t! g.i.ế.c cô để báo thù cho !”

 

Cậu lao tới quá đột ngột, Vương Manh bên cạnh cũng nhận .

 

Người lao đến mặt Thẩm Gia Hòa.

 

Tiểu Lý cầm một con d.a.o nhỏ trong tay, mắt thấy sắp đ.â.m Thẩm Gia Hòa.

 

Liền Thẩm Gia Hòa nắm lấy cổ tay, dùng một lực khéo léo vặn , con d.a.o nhỏ trong tay lập tức rơi xuống đất.

 

Tiểu Lý lúc hận thù cho mờ mắt, quan tâm đến chênh lệch thực lực giữa hai , miệng ngừng la hét: “Tao g.i.ế.c mày! G.i.ế.c mày!”

 

Thẩm Gia Hòa thấy bộ dạng đầu óc tỉnh táo của , nhịn , giơ tay tát cho hai cái.

 

“Tỉnh táo ?” Thẩm Gia Hòa hỏi.

 

Tiểu Lý vẫn dùng ánh mắt thù hận cô, xem vẫn tỉnh.

 

Thẩm Gia Hòa sờ đến con d.a.o nhỏ lưng, một d.a.o đ.â.m vai .

 

“A!” Tiểu Lý đau đớn hét lên.

 

Cơn đau khiến ngũ quan méo mó, hận thù trong mắt cũng tan biến.

 

Thẩm Gia Hòa tiếp tục : “Nếu còn tỉnh, sẽ tiễn xuống gặp .”

 

Thấy sự việc vẻ , Vương Manh vội vàng chạy tới, “Vị cô nương , thật sự xin , chỉ là nhất thời chấp nhận sự thật trai c.h.ế.t, nên đầu óc chút tỉnh táo.”

 

“Chuyện vốn của cô, là vô cớ gây sự!”

 

Sao sớm hơn?

 

Ngay từ đầu, phụ nữ bên cạnh xem kịch, hai tranh cãi, cho đến khi Tiểu Lý thương, cô mới giả nhân giả nghĩa lên tiếng khuyên giải.

 

Tiểu Lý còn gì đó, liền Vương Manh lườm một cái.

 

Chỉ thể cam lòng ngậm miệng .

 

Thẩm Gia Hòa cũng thật sự g.i.ế.c , nếu tay g.i.ế.c Tiểu Lý, e là tối nay còn dây dưa với hai còn , mệt lắm.

 

Buông tay , đẩy Tiểu Lý ngoài.

 

mấy họ :

 

, chuyện gì cũng lo cho .”

 

“Đây là rừng mưa, nếu thể tự bảo vệ , thì c.h.ế.t sớm đầu t.h.a.i sớm , chẳng lẽ cứ chờ khác đến cứu?”

 

“Lúc nãy những lời đó, bản thấy nực ? Chẳng lẽ là thánh mẫu? Bao nhiêu năm nay, thấy những gặp nạn, đều tay giúp đỡ hết ?”

 

Một đoạn , trực tiếp khiến Tiểu Lý im bặt.

 

, trong phó bản, chỉ lo cho sự an của bản , lo cho khác.

 

“Chuyện , còn áp đặt lên khác, thật là nực .” Thẩm Gia Hòa xong câu , về bên cạnh Lâm Viễn Chu.

 

Sau một hồi náo loạn buổi tối, cơn buồn ngủ của cô tan biến hết.

 

Lúc vẫn còn là ban đêm, đường tối khó , đợi trời sáng một chút, sẽ .

 

 

Loading...