Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 495: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (24)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:32:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một cô gái tóc ngắn trong đó trái một lượt, kỳ lạ hỏi: “Đồng đội khác của cô ? Sao chỉ một cô?”

 

Thẩm Gia Hòa bốn đang mặt, cả bốn đều vẻ phờ phạc, tóc tai rối bù, còn dính bết mặt.

 

Nhìn là cả một ngày trời.

 

lạc đồng đội, nên chỉ còn một .” Thẩm Gia Hòa trả lời một câu.

 

Sự cảnh giác mặt cô gái tóc ngắn giảm một chút, cô nhe răng giới thiệu: “Chào cô, tên Vương Manh, chúng thấy ánh sáng ở gần đây nên tìm đến, giờ cũng muộn , chúng cũng định nghỉ ngơi.”

 

“Không tiện , chúng cùng nghỉ ở đây một lát?”

 

Mấy phía tháo ba lô ném xuống đất, xem từ chối cũng vô dụng.

 

“Không phiền, nhưng chúng quen , phiền các lùi sang bên .” Thẩm Gia Hòa nhàn nhạt một tiếng.

 

Chỗ khá rộng rãi, đừng sát cạnh .

 

Vương Manh gật đầu, : “Hiểu mà hiểu mà! Dù ngoài, cũng dễ dàng tin tưởng khác.”

 

Nói , cô sang mấy phía : “Tối nay chúng nghỉ ở đây , sang bên , Tiểu Lý Đại Lý, hai tìm ít củi về nhóm lửa, đừng xa quá.”

 

“Dao Dao em cùng chị thu dọn đồ đạc.”

 

Thẩm Gia Hòa bên đống lửa, đ.á.n.h giá bốn .

 

Hai gọi là Tiểu Lý Đại Lý trông như em ruột, tướng mạo giống .

 

Cô gái tên Dao Dao buộc tóc đuôi ngựa cao, trông vẻ nhút nhát.

 

Trong nhóm , rõ ràng Vương Manh là đầu.

 

Lâm Viễn Chu từ bên cạnh nhảy lên đùi Thẩm Gia Hòa, nhỏ giọng hỏi một câu: “Vợ ơi, em cho họ ở đây, lỡ như tối nay họ an phận thì ?”

 

Thẩm Gia Hòa đáp một câu: “Em đồng ý thì ích gì, xem họ giống sắp rời ?”

 

Lâm Viễn Chu đầu một cái, gật đầu : “Cũng đúng, chắc chỉ hỏi cho lệ thôi, tối nay , ngủ ?”

 

“Dựa nghỉ một lát thôi, ở ngoài hoang dã em cảnh giác lắm.” Thẩm Gia Hòa .

 

lạ ở bên cạnh, hơn nữa nhóm đơn giản, Thẩm Gia Hòa thể ngủ .

 

Lâm Viễn Chu chớp chớp mắt, đột nhiên mở miệng : “ vợ ơi, bình thường em ngủ như heo c.h.ế.t ? A!”

 

Vừa xong, đầu liền cốc một cái.

 

Lâm Viễn Chu ôm đầu, ấm ức Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa lườm nó một cái, “Em ngủ như heo c.h.ế.t bao giờ?”

 

Lâm Viễn Chu hừ lạnh một tiếng: “Trước đây trong phó bản, lúc em ở cùng , ngủ say đến mức gọi thế nào cũng tỉnh.”

 

Thẩm Gia Hòa: “Đó là vì ở đó, em thì sẽ nguy hiểm, nên mới ngủ say hơn.”

 

Lâm Viễn Chu lập tức vui mặt, “Thì , xem ở bên cạnh vợ, vợ cảm giác an đặc biệt!”

 

Một một thỏ chuyện phiếm với .

 

Đại Lý Tiểu Lý việc hiệu quả, chỉ mười mấy phút vác về một đống củi.

 

Họ phân công trật tự, thoáng cái nhóm lửa lên, túi ngủ các thứ cũng chuẩn xong.

 

Mấy bên đống lửa, bộ dạng ăn uống, lẽ cả ngày ăn gì.

 

Ăn ngấu nghiến!

 

Họ mua cũng là bánh quy nén.

 

thứ rẻ, no bụng, quan trọng là tiện mang theo.

 

Ăn xong, cô gái tóc đuôi ngựa tên Dao Dao dường như thấy gì đó, chỉ về phía Thẩm Gia Hòa.

 

Mấy lập tức thì thầm to nhỏ gì đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-495-sinh-ton-noi-rung-mua-24.html.]

Cuối cùng vẫn là Vương Manh dậy, về phía Thẩm Gia Hòa.

 

Thẩm Gia Hòa tới, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.

 

Vương Manh vội vàng xua tay: “Cô nương, đến để gây sự, chỉ là mấy ngày nay chúng ăn bánh quy nén, lâu ăn thịt, cô xem, cô thiếu gì, chúng thể lấy đồ đổi con thỏ .”

 

Đây là nhắm đến Lâm Viễn Chu .

 

Muốn ăn thỏ nướng.

 

Lâm Viễn Chu lập tức xù lông, đợi Thẩm Gia Hòa mở miệng, nó tự mở miệng từ chối thẳng thừng: “Không đổi!”

 

Lâm Viễn Chu đột nhiên lên tiếng khiến Vương Manh sững sờ một lúc, cô nhíu mày Lâm Viễn Chu, “Con thỏ ?”

 

, là thỏ khai linh trí, nên tạm thời xem xét.” Thẩm Gia Hòa từ chối một tiếng.

 

Vương Manh cố chấp, : “Không , là đường đột .”

 

lùi về chỗ của , gì, mấy còn về phía Thẩm Gia Hòa với ánh mắt dò xét.

 

Xem , tối nay định sẵn là ngủ ngon .

 

Thẩm Gia Hòa kéo túi ngủ đến bên gốc cây, túi ngủ, dựa cây.

 

Bạch Sương khi mấy xuất hiện, liền ngoan ngoãn một vật c.h.ế.t.

 

Thấy , cô bé nhỏ giọng : “Thẩm tỷ tỷ, là để xử lý bốn họ.”

 

Thẩm Gia Hòa chút dở dở , lắc đầu : “Không cần , thể đến đây, chắc đều chút thủ đoạn bảo mệnh.”

 

“Lỡ như ch.ó cùng rứt giậu, đồng quy vu tận, đối với chúng lợi.”

 

Bạch Sương đáp một tiếng: “Được thôi, nhưng ở chỗ các , ai cũng tám trăm cái mưu mô, xa lắm, Thẩm tỷ tỷ vẫn nên đề phòng một chút.”

 

“Hôm nay cả một ngày , tối vẫn nên nghỉ ngơi cho , canh giúp , họ dám qua đây, tuyệt đối cho họ tay!”

 

Thẩm Gia Hòa dựa cây, “Không , ngủ nông, nếu họ qua đây, sẽ cảm giác, cần lo lắng.”

 

“Thế , vẫn canh cho Thẩm tỷ tỷ, tuyệt đối để Thẩm tỷ tỷ tổn thương dù chỉ một chút!” Bạch Sương quả quyết .

 

Thẩm Gia Hòa cũng kiên trì nữa, chỉ nhẹ giọng cảm ơn một câu: “Được, cảm ơn Bạch Sương nhiều.”

 

Bốn bên cách khá xa, mấy chuyện đều cố ý hạ thấp giọng, Thẩm Gia Hòa chút rõ họ đang gì.

 

Chỉ thể nhắm mắt dưỡng thần dựa cây.

 

Khi đêm dần khuya, tiếng bàn tán của họ cũng dần nhỏ .

 

Chỉ còn tiếng củi cháy ‘lách tách’.

 

Thẩm Gia Hòa dựa cây cũng chút buồn ngủ, nghiêng đầu chìm giấc ngủ nông.

 

Mới lim dim một lát, liền cảm nhận một luồng nguy hiểm.

 

Thẩm Gia Hòa lập tức mở mắt, dậy khỏi mặt đất.

 

Bên phía Vương Manh canh gác, chắc cũng luôn chú ý đến tình hình bên Thẩm Gia Hòa.

 

Thấy cô đột nhiên dậy, giật , cũng dậy theo.

 

Ánh mắt chăm chú Thẩm Gia Hòa, sợ cô sẽ gì bất lợi với họ.

 

Thẩm Gia Hòa tại chỗ, đầu về phía nguồn gốc của cảm giác nguy hiểm.

 

Bên nhóm bốn , canh gác là Đại Lý, tay bất giác đặt lên hông.

 

Nghĩ rằng nếu Thẩm Gia Hòa tấn công, sẽ tay .

 

chỉ thấy Thẩm Gia Hòa cứ trong rừng, về phía .

 

Không khí rơi im lặng, Đại Lý cảm thấy chút kỳ lạ, bèn mở miệng : “Cô đang ? Đừng giả thần giả quỷ!”

 

Thẩm Gia Hòa chỉ sâu trong rừng, giọng chút trầm xuống, “Có bầy sói đến.”

 

 

Loading...