Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 494: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (23)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:32:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trông tứ chi phát triển, ngờ vẫn chút đầu óc.” Lâm Viễn Chu .
Thẩm Gia Hòa , đeo ba lô lên.
Bên ngoài tuy hửng nắng, nhưng trong rừng mưa vẫn mặc áo dài tay quần dài, nếu một đoạn là sẽ cành cây cào xước.
Nhét Lâm Viễn Chu túi áo khoác, nó tự giác cuộn thành một cục, yên ngủ .
Bạch Sương từ trong thức hải , chắc cũng ngủ một giấc ngon lành.
Vừa bắt đầu ngáp.
Nhìn cảnh mặt trời lên cao, cô bé chút kinh ngạc : “Ta chỉ chợp mắt một lát, trời quang nhanh .”
“Ngươi chợp mắt hai ngày .” Thẩm Gia Hòa nhắc nhở.
Bạch Sương chớp chớp mắt, “Cái gì, chỉ chợp mắt một lát mà lâu ?”
Nói xong, cô bé khẽ thở dài một , : “Chắc là do sống quá lâu , khả năng cảm nhận thời gian cũng yếu , trong lúc ngủ, Thẩm tỷ tỷ xảy chuyện gì chứ?”
“Không .” Thẩm Gia Hòa lắc đầu.
Lời khen của Bạch Sương thuận thế mà đến, “Thẩm tỷ tỷ thật lợi hại, thể giải quyết hết những thứ !”
Thẩm Gia Hòa , “Nếu ngươi còn nghỉ ngơi thì thể về.”
“Ta vốn mệt, chỉ là ở trong thức hải rảnh rỗi gì nên mới trạng thái ngủ đông thôi.” Bạch Sương nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Nhìn Lâm Viễn Chu đang trong lòng Thẩm Gia Hòa ngủ say sưa, cô bé tiếp: “Đều tại chủ nhân, ngài rõ ràng là ở riêng với Thẩm tỷ tỷ, còn cứ kiếm cớ vớ vẩn để về.”
Nhìn cô bé đang phồng má tức giận mặt, Thẩm Gia Hòa nhịn bật : “Được , đừng giận nữa, ngươi cứ ở bên ngoài, đừng trong, xem ngài gì ngươi!”
“Thế .” Khí thế của Bạch Sương lập tức xìu xuống, “Ta thể lỡ nhân duyên của Thẩm tỷ tỷ và chủ nhân .”
“Bọn vội nhất thời.” Thẩm Gia Hòa .
Bạch Sương gật đầu, “Cũng đúng, Thẩm tỷ tỷ, tiếp theo chúng ?”
“Đến lâu đài cổ lòng đất.” Thẩm Gia Hòa .
Bạch Sương hóa thành kiếm, ‘vút’ một tiếng bay thẳng về phía .
“Thẩm tỷ tỷ, dò đường cho .” Bạch Sương mở đường phía , cô bé bay cao, rõ, tiết kiệm cho Thẩm Gia Hòa ít việc.
Mặt trời cơn mưa vẻ gay gắt lạ thường, hai tiếng, Thẩm Gia Hòa cảm thấy mồ hôi trán cứ chảy ròng ròng.
Sắp tạo thành một dòng suối nhỏ .
Thẩm Gia Hòa lau mồ hôi trán, thở cũng trở nên nóng rực.
Bạch Sương thấy bộ dạng của cô, chu đáo bay tới, áp sát Thẩm Gia Hòa.
Cảm nhận từng luồng lạnh từ Bạch Sương truyền đến, Thẩm Gia Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Cứ như mang theo một cái điều hòa di động bên , cũng mát mẻ phết.
Đến trưa, Thẩm Gia Hòa tìm một con suối nhỏ xuống nghỉ ngơi bóng cây.
Lâm Viễn Chu vốn đang cuộn tròn ngủ trong lòng cô cuối cùng cũng tỉnh giấc.
Nó từ trong lòng Thẩm Gia Hòa nhảy , đầu , phát hiện vợ cả như vớt từ nước lên.
Nó giật nảy , vội vàng chạy tới quan tâm, “Sao nhiều mồ hôi thế?”
“Nóng chứ , may mà Bạch Sương, thì say nắng mất, hai hôm mưa to, rửa trôi hết mây , giờ mặt trời chiếu thẳng, nóng đến ướt cả đũng quần.” Thẩm Gia Hòa đến bên suối.
Dùng tay vốc nước, vỗ lên mặt.
Nước suối cũng ánh mặt trời chiếu ấm, táp lên mặt còn mang theo một luồng ấm.
Rửa mặt và cánh tay xong, Thẩm Gia Hòa mới hồi , cô tìm một chỗ xuống, lấy bánh quy nén và thịt trong ba lô ăn.
May mà hun khói, thì với trời nóng thế , thịt heo để trong ba lô chắc ôi thiu.
Thịt heo hun khói ăn trực tiếp như thịt khô, khi nguội thêm chút mùi tanh, nhưng vẫn chấp nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-494-sinh-ton-noi-rung-mua-23.html.]
Ăn kèm với một miếng bánh quy nén.
Giải quyết xong vấn đề cơm áo, Thẩm Gia Hòa tìm một tảng đá xuống nghỉ ngơi.
Mặt trời buổi chiều còn độc hơn buổi sáng nhiều, bóng cây cũng thể cảm nhận sự gay gắt của nó.
Thẩm Gia Hòa lau vệt nước mặt, bẻ một chiếc lá lớn từ bụi cây bên cạnh, dùng quạt để quạt cho .
Lâm Viễn Chu thấy cô nóng đến mặt đỏ bừng, chút đau lòng : “Vợ ơi, là chúng nghỉ ngơi một lát, đợi mặt trời lặn hẵng ?”
“Không , đợi mặt trời lặn thì thấy đường nữa, nhưng giờ bóng cây, vấn đề lớn, nghỉ một lát xuất phát thôi, để ý đường, đến lúc đó đừng lệch.” Thẩm Gia Hòa .
Lâm Viễn Chu gật đầu.
Nghỉ ngơi một lát, Thẩm Gia Hòa tiếp tục về phía , Bạch Sương trực tiếp cuộn tròn trong lòng Thẩm Gia Hòa, điều hòa di động cho cô.
Còn sang Lâm Viễn Chu, nghiêm túc : “Chủ nhân, bây giờ lông là lông, áp Thẩm tỷ tỷ, Thẩm tỷ tỷ sẽ nóng khó chịu, vẫn nên tự một thì hơn.”
Lâm Viễn Chu: “…”
Mình bỏ rơi …
Lâm Viễn Chu vùng vẫy một chút, “Vợ ơi, vai em ?”
“Anh tỉnh ngủ thì xuống tự hoạt động .” Thẩm Gia Hòa .
Lâm Viễn Chu cụp đầu xuống, ai!
Quả nhiên là mới nới cũ.
May mà tuy là một con thỏ, Lâm Viễn Chu vẫn chạy theo kịp, nhảy lon ton bám theo m.ô.n.g Thẩm Gia Hòa.
Thẩm Gia Hòa chuyện phiếm với nó.
Chỉ sợ trong rừng mưa , đột nhiên thứ gì đó lao , tha mất Lâm Viễn Chu.
Đi đến gần lúc mặt trời lặn, Thẩm Gia Hòa mới dừng bước, bắt đầu tìm chỗ nghỉ ngơi.
Lần là ở chân một ngọn núi, phía dựa núi trơ trụi, phía là một đất trống, thể dùng nơi nghỉ ngơi.
Thẩm Gia Hòa nhân lúc trời còn sáng, kiếm củi về.
May mà ở thế giới thực cô đều thói quen vận động, thời gian ở trong rừng mưa , tuy việc gì cũng tự tay , nhưng cơ thể vẫn chịu .
Bó củi vác lưng, vác hết về.
Gần tối, đốt lửa trại lên, khiến đêm đen thêm vài phần sáng sủa.
Thẩm Gia Hòa lấy thịt heo nướng lửa, thịt heo khi hâm nóng mùi tanh nhạt nhiều, uống thêm chút nước là .
Trên đường , Lâm Viễn Chu còn tìm cho cô ít quả dại, là loại ăn .
Loại quả ai chăm sóc, ngoài chua thì vấn đề gì khác.
Thỉnh thoảng vài quả đủ ánh nắng mặt trời, chua chua ngọt ngọt, ăn cũng khá ngon.
Giải quyết xong chuyện ăn uống, Thẩm Gia Hòa trải túi ngủ , lúc Bạch Sương và Lâm Viễn Chu ở bên, cũng cần quá lo lắng.
Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm trong rừng mưa lớn.
Ban ngày mặt trời chiếu thẳng, nóng đến vã mồ hôi, đến đêm, lạnh đến mức khiến run cầm cập.
Thẩm Gia Hòa đang định chui túi ngủ thì thấy tiếng bước chân truyền đến.
“Bên ánh sáng, chắc là , chúng qua đó xem .” Một giọng nam trong trẻo vang lên.
“ , giờ cũng muộn , tiếp tục trong rừng mưa chút an , chúng vẫn nên tìm chỗ nghỉ ngơi .” Lần là giọng nữ.
Không lâu , một đội bốn tới.
Hai nam hai nữ, họ về phía ánh lửa.
Thấy chỉ một Thẩm Gia Hòa, họ chút kinh ngạc.