Chấn Kinh! Bạn Trai Lại Là BOSS Phó Bản Khủng Bố - Chương 493: Sinh Tồn Nơi Rừng Mưa (22)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:29:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông thấy Thẩm Gia Hòa, lập tức chỉ tay cô, bắt đầu mách lẻo.

 

"Chính là cô , lúc trời mưa đ.á.n.h văng ngoài! còn ngửi thấy mùi thịt thơm trong nhà cô nữa!" Một gã đàn ông , nghiến răng nghiến lợi .

 

Hắn Thẩm Gia Hòa với ánh mắt đầy oán hận.

 

Hôm trời mưa, sắc trời tối tăm, cộng thêm quấn kín mít từ đầu đến chân, diện mạo.

 

Giờ trời quang mây tạnh, nắng ch.ói chang, Thẩm Gia Hòa mới rõ.

 

Gã đàn ông mặt cao, cơ bắp cuồn cuộn, lẽ vì trời mưa axit mà còn chạy ngoài nên đầu lốm đốm vết thương.

 

Trên mặt còn vài vệt đỏ, đau đớn.

 

"Cô săn con mồi ?" Gã mặt sẹo bước lên một bước hỏi.

 

Có lẽ gã đàn ông kể với bọn họ về sự lợi hại của Thẩm Gia Hòa nên bọn họ manh động lao lên, chỉ tiến về phía một bước.

 

"Có việc gì ?" Thẩm Gia Hòa trả lời thẳng, chỉ mấy hỏi .

 

"Cũng việc gì." Gã mặt sẹo , ánh mắt Thẩm Gia Hòa: "Chúng đến là cùng hợp tác."

 

"Không hứng thú." Thẩm Gia Hòa từ chối ngay tắp lự.

 

Gã mặt sẹo hề sự từ chối của Thẩm Gia Hòa chọc giận, tiếp tục : "Đừng vội từ chối thế, trong rừng mưa , cô là con gái, ai gác đêm, ai bảo vệ cũng nguy hiểm lắm, chúng cùng , dù cũng hỗ trợ."

 

Thẩm Gia Hòa như chuyện , phì thành tiếng.

 

"Ha ha ha ha!"

 

Có lẽ Thẩm Gia Hòa quá sảng khoái, gã mặt sẹo nhịn nhíu mày, hỏi: "Cô cái gì?"

 

Thẩm Gia Hòa thu nụ mặt, : "Kẻ câu c.h.ế.t ."

 

Sắc mặt gã mặt sẹo đổi, ánh mắt âm trầm chằm chằm Thẩm Gia Hòa, hạ thấp giọng: "Cô đừng rượu mời uống uống rượu phạt! Chúng tìm cô hợp tác cũng là nể mặt cô đấy!"

 

"Không cần nể mặt , một sống ." Thẩm Gia Hòa .

 

Tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức Lâm Viễn Chu mới ngủ.

 

Anh mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy, ngáp một cái hỏi: "Bà xã, thế? Anh mới chợp mắt một lúc, ồn ào ?"

 

Lâm Viễn Chu thò đầu từ lưng Thẩm Gia Hòa, buồn ngủ dụi dụi mắt.

 

Vốn dĩ cơ thể huyễn hóa yếu ớt, còn thức trắng một đêm, giờ ngủ đ.á.n.h thức.

 

May mà Lâm Viễn Chu tính gắt ngủ, nếu giờ chắc chắn nổi cáu .

 

Đám vốn còn đang thăm dò , kết quả liền thấy một con thỏ xuất hiện lưng Thẩm Gia Hòa.

 

Lập tức ánh mắt đều đổ dồn .

 

Đầu óc Lâm Viễn Chu tỉnh táo , mở mắt liền thấy mặt thêm bốn gã đàn ông to con.

 

Anh nhíu mày, liếc bốn , ghét bỏ : "Đâu bốn thằng xí thế ."

 

Gã đàn ông phía sắc mặt lập tức tái mét: "Con thỏ c.h.ế.t tiệt cái gì đấy?!"

 

Lâm Viễn Chu nheo mắt gã đàn ông lên tiếng, khách khí mở miệng: "Con lừa trọc c.h.ế.t tiệt ai đấy?"

 

"Lừa... lừa trọc c.h.ế.t tiệt?" Gã đàn ông lẩm bẩm lặp , hiển nhiên tin một con thỏ c.h.ử.i, tức đến mức sắp bốc khói.

 

"Mẹ kiếp! Hôm nay ông đây ăn thịt thỏ nướng! Làm thịt mày nướng lên!"

 

Gã đàn ông xắn tay áo định lao tới thì gã mặt sẹo giữ .

 

Gã thấp giọng cảnh cáo: "Đừng manh động."

 

Sự tức giận mặt gã đàn ông khó mà kìm nén , nhưng gã mặt sẹo một cái, vẫn nhịn xuống, lùi một bước.

 

Trên mặt gã mặt sẹo nở một nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chan-kinh-ban-trai-lai-la-boss-pho-ban-khung-bo/chuong-493-sinh-ton-noi-rung-mua-22.html.]

 

Nhìn con thỏ lưng Thẩm Gia Hòa, nhẹ giọng : "Con thỏ là thú cưng của cô ?"

 

"Không ." Thẩm Gia Hòa cúi bế Lâm Viễn Chu lên, vỗ nhẹ đầu : "Nếu buồn ngủ thì để em giải quyết bọn họ sớm một chút."

 

Lâm Viễn Chu nghển cổ về phía : "Không , giờ cũng buồn ngủ lắm, xem náo nhiệt ."

 

Thỏ chuyện, cái vẫn hiếm thấy.

 

Hơn nữa quan hệ giữa hai hòa hợp.

 

Chứng tỏ phụ nữ mắt thu phục con thỏ!

 

Có thể thu phục quỷ dị trong phó bản, phụ nữ mắt đơn giản!

 

Thấy một một thỏ tự nhiên trò chuyện với , gã mặt sẹo Thẩm Gia Hòa : "Cô gái đúng là bản lĩnh, thể thu phục thỏ ở nơi ."

 

"Liên quan đếch gì đến ." Thẩm Gia Hòa đốp một câu.

 

Nhìn Lâm Viễn Chu trong lòng mắt đỏ hoe, vẻ mặt buồn ngủ.

 

Thẩm Gia Hòa định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.

 

"Mấy lời hư tình giả ý thì khỏi , chuyện chính ." Thẩm Gia Hòa bốn : "Các hợp tác, , nên cần phí tâm nữa."

 

"Nếu cam lòng đ.á.n.h một trận thì nhào vô , các cùng lên, xem ai c.h.ế.t ."

 

Nói xong, ném ba lô xuống đất, cầm xẻng công binh dộng mạnh xuống đất.

 

Bày khí thế sẵn sàng khô m.á.u.

 

Nhìn bộ dạng một chấp bốn hề nao núng của Thẩm Gia Hòa, gã mặt sẹo rõ ràng chút đề phòng.

 

"Chúng đều là đồng loại, cần thiết lên c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, chúng đến để thương lượng, để đ.á.n.h ." Gã mặt sẹo một câu.

 

Thẩm Gia Hòa nhướng mày: "Đã đ.á.n.h thì đây."

 

Thẩm Gia Hòa định xách ba lô rời .

 

"Đợi !" Gã mặt sẹo gọi cô .

 

Tay cầm ba lô của Thẩm Gia Hòa khựng , về phía bọn họ: "Sao? Các vẫn đ.á.n.h ?"

 

Gã mặt sẹo xua tay: "Không , chỉ là chúng lâu ăn thịt, chỗ cô thịt nướng, thể chia cho một ít ?"

 

"Không thể!" Thẩm Gia Hòa trực tiếp từ chối.

 

Gã đàn ông phía chút yên nữa, vội : "Đừng nhảm với nó nữa, giờ nó chỉ một , tao tin nó một đ.á.n.h bốn chúng !"

 

Gã mặt sẹo Thẩm Gia Hòa một cái, cuối cùng tay, chỉ một câu: "Ra ngoài lăn lộn, kết bạn thì thôi, cũng thể kết thù chuốc oán."

 

"Đã cô ý định hợp tác, chúng cũng miễn cưỡng, đây."

 

Nói xong, xoay định rời .

 

Gã đàn ông phía chút cam lòng : "Lúc đến, rõ ràng ngửi thấy mùi thịt thơm trong phòng, chắc chắn cô săn con mồi đang nướng! Hơn nữa cô chỉ một , sợ cái gì?"

 

"Đủ !" Gã mặt sẹo lên tiếng cắt ngang lời , trong giọng tràn đầy vẻ nghiêm khắc: "Mày nếu cam lòng thì tự mà đ.á.n.h!"

 

Gã đàn ông lập tức im bặt.

 

chỉ dựa một , chắc chắn đối thủ của Thẩm Gia Hòa.

 

Thấy đồng bọn đều xa, gã đàn ông dù cam lòng đến mấy cũng đành xoay rời .

 

Lâm Viễn Chu trong lòng ngáp một cái: "Anh còn tưởng sắp đại chiến một trận chứ, ngờ bọn họ nhát gan thế, thế mà chạy ?"

 

Thẩm Gia Hòa xoa đầu , : "Gã mặt sẹo là kẻ não, mấy ngày mưa chắc chắn gã cũng gặp rắc rối, tay quấn băng gạc, mặt còn thương."

 

"Vết thương mặt còn mới, chắc là thương lúc trời mưa, hơn nữa còn là do thú dữ tấn công để ."

 

"Bọn họ giải quyết chắc cũng tốn chút sức lực, giờ thấy em chẳng hề hấn gì, đoán em giải quyết thú dữ gọn gàng, bản lĩnh trong nên dám manh động."

Loading...